Thursday, October 27, 2016

HOÀ THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ - NÔNG ĐỨC MẠNH - TỘI VIỆT CỘNG

THƯ CỦA HOÀ THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ

Paris, ngày 9.9.2013 (PTTPGQT) - Xin mời quý liệt vị đọc bức thư Cảm tạ dưới đây mà Đức Tăng Thống vừa gửi sang Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến:

ĐẶNG CHÍ HÙNG * NÔNG ĐỨC MẠNH

Những sự thật cần phải biết (phần 20) - Nông Đức Mạnh - Tội ác của một đứa con rơi

 

PHẠM NHẬT BÌNH & CỘNG SẢN PHẢN DÂN

Diễn đàn đối lập: Đã đến lúc bỏ đảng chưa?

Phạm Nhật Bình
 
Trong những năm đói liên tục ngay sau 1975, người dân khắp nơi, đặc biệt trong Nam, ráng cười với nhau qua câu: sẽ có ngày “sao dzàng bảng đỏ” khắp nơi (tức sẽ có ngày “sang giàu bỏ đảng” khắp nơi). Tuy có phần hả hê khoái chí nhưng bà con mình hồi đó phải ngó trước nhìn sau, nói nho nhỏ, và cười thì thầm. Phải mất đến 37 năm sau, mới có một người dám nói lớn, nói công khai cho toàn dân nghe, nói bằng giấy trắng mực đen, nói từ giường bệnh của mình. Ông Lê Hiếu Đằng kêu gọi các đảng viên CSVN hãy mạnh dạn bỏ đảng.
Thật ra không phải bây giờ mới có đảng viên bỏ đảng hay bàn đến chuyện hãy cùng nhau vì nước bỏ đảng. Trường hợp có thể coi là điển hình đầu tiên sau 1975 là bác sĩ Dương Quỳnh Hoa (1930- 2006). Bà từng làm Bộ trưởng Y tế của chính phủ CMLTMNVN. Sau 1975, bà nhận ra: “Trong chiến tranh, chúng tôi sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn.” Không khí bao trùm những năm tháng thời đó vô cùng ngột ngạt nhưng bà vẫn nhất quyết đệ đơn chính thức ra khỏi đảng. Khi các thuyết phục và nỗ lực lấy gia đình bà ra hăm dọa không thành, ông Lê Đức Thọ chấp thuận cho bà ra khỏi đảng nhưng cấm tiết lộ với bất cứ ai trong vòng 10 năm.
Trường hợp điển hình thứ nhì của những người chọn lương tâm thay vì chọn đảng CSVN, một khi đã nhìn ra sự thật, là ông Nguyễn Hộ và các bạn hữu của ông trong Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ ở Sài Gòn, như ông Hồ Trung Hiếu, Bác sĩ Đỗ Thị Văn, ông Đỗ Trung Hiếu, v.v…. Họ chọn cách bỏ đảng bằng việc tham gia vào những hành động mà họ biết chắc sẽ bị khai trừ. Hành động mà họ chọn là nói lên sự thật về tình trạng đất nước, về khát vọng dân chủ và tự do của dân tộc.
Cách bỏ đảng ấy tiếp tục nơi ông Trần Xuân Bách, tướng Trần Độ, cựu đại tá Phạm Quế Dương, ông Hoàng Minh Chính, … của các thập niên trước, kéo dài đến những con người rất can đảm như cựu trung tá Trần Anh Kim, nhà văn Phạm Đình Trọng, cựu chủ nhiệm trường đảng Vi Đức Hồi, kỹ sư Nguyễn Chí Đức… của ngày hôm nay.
Nhưng có lẽ ông Lê Hiếu Đằng và các bạn đồng chí hướng của ông là những người vẽ ra con đường trách nhiệm rõ nhất và cụ thể nhất cho những đảng viên Cộng sản còn lại:
  • Ông Đằng đặt câu hỏi: “Vậy tại sao chúng ta hàng trăm đảng viên không tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng và thành lập một Đảng mới, chẳng hạn như Đảng Dân chủ Xã hội, những Đảng đã có trên thực tế trước đây cho đến khi bị Đảng CS bức tử phải tự giải tán.” Vì theo ông, ““Muốn có dân chủ thực sự thì phải thay đổi thể chế từ một nhà nước độc tài toàn trị chuyển thành một nhà nước cộng hòa với tam quyền phân lập: lập pháp, hiến pháp, tư pháp độc lập. Tư pháp độc lập thì mới có thể chống tham nhũng. Cần có Quốc hội lập hiến để soạn thảo và thông qua Hiến pháp mới.”
  • Tiếp liền theo đó, ông Hồ Ngọc Nhuận trong một bài viết mang tên Phá xiềng đã mạnh dạn kêu gọi: “Các bạn đảng viên cộng sản thật sự yêu nước, từng cả đời dấn thân đấu tranh vì lý tưởng độc lập Tổ Quốc, tự do dân chủ và nhân đạo, nhưng ngày càng nhận thấy đã bị đảng mình phản bội, mà số này là rất đông, hãy mạnh dạn dứt khoát đứng vào hàng ngũ Đảng Dân chủ Xã hội mới.”
  • Họ có cùng nhật xét về lý do bỏ đảng như ông Nguyễn Chí Đức: “Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình v.v… và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản, chán ngán với hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền….. Một nghịch lý, tuy Đảng rất đông thành viên nhưng nó đã mất lý tưởng, đại đa số đảng viên đã xa rời cương lĩnh của Đảng do chính họ viết ra.”
  • Họ cùng chia sẻ ước mơ của ông Nguyễn Trung trong bài viết Hoang tưởng và hiện thực: “Thông qua thay đổi hòa bình, đưa đất nước thoát khỏi trạng thái nhiễu nhương tê liệt hiện nay, mở ra cho đất nước một thời kỳ phát tiển mới.” Vì “Trên đời này chẳng có chủ nghĩa nào hay cuộc cách mạng nào, cũng chẳng có công nghiệp hóa – hiện đại hóa nào có thể lôi dắt đất nước ta ra khỏi quá khứ gian truân dằng dặc từ hai thế kỷ vừa qua và của bảy thập kỷ qua để đi tới Hạnh phúc – Văn minh mà chỉ có con đường của tự do dân chủ để phát triển.”
Nhưng có một điều cho tới giờ cả 4 vị trên và nhiều người can đảm đi đầu khác chưa đề cập đến, đó là câu hỏi: Còn cái sổ hưu thì sao?
Càng ngày lãnh đạo đảng không những càng không che đậy ý đồ dùng sổ hưu làm xích trói mà còn thường xuyên cho những cán bộ như Đại tá – Phó Giáo sư – Tiến sĩ – Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Đăng Thanh đi dứ sổ hưu vào mặt đảng viên với lời cảnh cáo báng bổ: “Bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu, ví dụ các đồng chí ngồi tại đây.”
Nhưng thử nhìn lại sợi dây xích này. Trước hết, đại đa số đảng viên Cộng sản hiện nay không có và không cần đến sổ hưu. Ngay cả các đảng viên lớn tuổi cũng không hẳn ai cũng có sổ hưu. Hơn thế nữa, nếu không từng là các quan chức cỡ lớn thì cái gọi là sổ hưu chưa hề đủ để đảng viên sinh sống. Hầu hết các đảng viên có sổ hưu vẫn phải sống nhờ con cháu.
Trong khi đó, như đang thấy ở hầu hết các nước dân chủ, khi lòng nhân bản trong xã hội được phục hồi, khi nhân phẩm của từng con người được đề cao và được luật pháp nghiêm minh bảo vệ, và nhất là đối với trường hợp Việt Nam, khi truyền thống đùm bọc lẫn nhau “nhiễu điều phủ lấy giá gương” của dân tộc được sống lại, thì chắc chắn trong xã hội mới đó, không một một thành phần nào bị bỏ rơi, dù già, dù trẻ, dù kinh, dù thượng, ….. Mọi con dân Việt không phải sống bám vào một đảng phái, một nhóm lợi ích nào. Họ, đặc biệt những công dân lớn tuổi, đương nhiên được hưởng các chính sách an sinh xã hội của chính phủ và được luật pháp hóa hẳn hoi như đang thấy tại các nước dân chủ, văn minh.
Nhưng để tiến tới được xã hội mới đó, bước đầu tiên là phải dứt bỏ sợi giây xích “sổ hưu” hiện nay. Vì để được số tiền nhỏ nhoi đó, nhiều đảng viên lớn tuổi đã và đang bị đảng buộc phải làm những chuyện trái với lương tâm: từ những buổi đấu tố tại các tổ dân phố đối với các ứng viên tranh cử độc lập hay các nhà hoạt động dân chủ cho tương lai đất nước; đến việc kéo nhau đi đóng kịch, ngồi cho kín các hàng ghế tại các buổi “xử công khai” trong các vụ án chính trị; đến các buổi “khuyên bảo” tại nhà những người yêu nước hãy đừng lên tiếng phản đối nước “Trung Quốc anh em” nữa; đến các lệnh phải đi chửi mướn trong vai “dân tự phát” trước các nhà thờ, đền chùa, thánh thất, ….
Ngày nào gỡ được sợi xích sổ hưu và bỏ đảng lại phía sau, ngày đó, giá trị của danh dự , lương tâm và ý thức trách nhiệm sẽ sống lại trong từng con người:
  • Trách nhiệm đối với sự tồn vong của dân tộc. Mức độ báo động đang gia tăng từng ngày. Giới lãnh đạo đảng nay không chỉ đã chấp nhận mất biển đảo tổ quốc (đàng sau những phản ứng chiếu lệ và các màn kịch mua vũ khí, tổ chức hội thảo, …) mà còn đang mở cửa choTrung Quốc vào dựng thêm các khu biệt lập tại những vùng đất hiểm yếu trên khắp nước Việt Nam; cùng lúc với việc tập cho người Việt quen dần với sự tiến sâu của quyền lực Trung Quốc vào lãnh vực kinh tế và văn hóa Việt Nam. Chúng ta có nên tiếp tay cho đảng tiếp tục con đường này không?
  • Trách nhiệm đối với những đồng đội đã nằm xuống. Không những tên tuổi của họ đã bị tẩy rửa khỏi sử sách, mồ mả của họ bị đập phá, mà những hy sinh xương máu của họ cho chủ quyền và độc lập tổ quốc đang bị phản bội. Hàng triệu những cái chết ở tuổi thanh xuân và tật nguyền suốt đời ấy đang trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Chúng ta có nên tiếp tay cho đảng tiếp tục con đường này không?
  • Trách nhiệm đối với cháu con. Tại thời điểm này khó còn có ai tin rằng nạn tham nhũng sẽ thôi gia tăng – chứ chưa nói gì đến giảm xuống hay chấm dứt; Khó còn có ai tin rằng hệ thống giáo dục, y tế sẽ không tiếp tục tệ hại thêm; Khó còn có ai tin rằng công an sẽ không ngày càng một đông hơn, hung tợn hơn, và trấn lột dân bạo dạn hơn; …. Và nạn nhân của tất cả tai ách đó là chính các con, các cháu của từng người đảng viên trong những thập niên trước mặt, khi mà những người đảng viên đó đã đi xa khỏi thế gian này. Chúng ta có nên tiếp tay cho đảng tiếp tục con đường này không?
Nhưng có lẽ quan trọng nhất vẫn là những trách nhiệm đối với chính mình. Đã đến lúc những người đảng viên không rời bỏ đảng sẽ cùng chia tội bán nước với đảng. Lịch sử của dân tộc chắc chắn sẽ ghi rõ tội bán nước của đảng CSVN hôm nay. Nhưng gia phả của từng dòng họ và trí nhớ của từng gia đình cũng sẽ ghi nhận những vết nhơ: có cha, mẹ, ông, bà là đảng viên CSVN tới tận ngày chết.
So với những năm tháng đã qua, có lẽ hiện nay là thời điểm thuận lợi nhất để bỏ đảng, về đồng hành với dân tộc. Sau nhiều năm tháng tranh cãi và đắn đo, chưa bao giờ dân tộc chúng ta sẵn sàng đón nhận nhau, gạt qua quá khứ vì những hiểm họa hiện tại và tương lai đất nước như hiện nay. Một lý do chính là vì phần lớn dân tộc đã cùng nhận ra chúng ta, kể cả các đảng viên Cộng sản, kể cả các chiến sĩ ở 2 bên trận tuyến trước 1975, và các thế hệ từ đó đến nay đều là nạn nhân của chủ nghĩa Cộng sản và của cỗ máy chuyên chính Lênin-Stalin-Mao trên đất nước.
Những cảnh rời bỏ đảng sẽ bị cô lập và hành hạ cho đến chết cũng không còn nữa. Ngược lại, những tiếng nói can đảm kêu gọi cùng nhau công khai vì nước bỏ đảng đang nhận được sự thán phục, quí trọng, và đùm bọc của nhiều tầng lớp nhân dân ở trong và ngoài nước.
Đã quá đủ cảnh làm ngơ chấp nhận sự hiện hữu của một cơ chế lạc hậu, tàn ác, nhất định dìm cả dân tộc trong lạc hậu đói nghèo chỉ vì lợi riêng của một số gia đình ở thượng tầng. Và đối với nhiều đảng viên lớn tuổi, cũng không còn nhiều thời gian để trả lời món nợ lương tâm. Xin hãy để lại cho con cháu những hình ảnh đáng kính về lòng can đảm, yêu nước, yêu dân tộc của cha, mẹ, ông, bà.
“Vì nước bỏ đảng” phải chăng là tiếng gọi thiêng liêng nhất hiện nay của tình yêu tổ quốc?
Theo VIETTAN.ORG

Xem tiếp »»

LÝ ĐẠI NGUYÊN * OBAMA QUYẾT BẺ GẪY Ý CHÍ CỦA PUTIN

 LÝ ĐẠI NGUYÊN 
- OBAMA QUYẾT BẺ GẪY Ý CHÍ CỦA PUTIN 
TRƯỚC CUỘC TẤN CÔNG VŨ BÃO VÀO SYRIA
Tổng thống Obama đã nói trong cuộc họp với các nhà lãnh đạo Quốc Hội tại tòa Bạch Ốc hôm 03/09/13 là: “Tôi tin rằng, Quốc Hội sẽ bỏ phiếu ủng hộ hành động quân sự của Mỹ ở Syria, và rằng Hoakỳ có một kế hoạch rộng lớn hơn để giúp quân nổi dậy đánh bại lực lượng của tổng thống Bashar al-Assad”.
 
Cali Today News - Hiện nay tổng thống Mỹ, Barack Obama đã nhận được sự ủng hộ của một số nhân vật chính trị đứng đầu của đảng Dân Chủ và Cộng Hòa ở Lưỡng Viện Quốc Hội Hoakỳ cho kế hoạch tấn công quân sự vào Syria. Ông Obama nói: “Một cuộc tấn công giới hạn là cần thiết để giảm thiểu khả năng của tổng thống Syria, Bashar al- Assad, sau khi xẩy ra cuộc tấn công bằng võ khí hoá học, ít nhất hàng trăm người chết”. Tổng thống Obama và phó tổng thống Joe Biden đã gặp chủ tịch Hạ Viện, John Boehner thuộc đảng Cộng Hòa và chủ tịch khối thiểu số Hạ Viện, Nancy Pelosi thuộc đảng Dân Chủ và các chủ tịch ủy ban Hạ Viện, cùng các ủy viên an ninh quốc gia ở Washington, ngày 03/09/2013. Chủ tịch Hạ Viện, Boehner kêu gọi đồng viện ủng hộ tổng thống và nói: “Chỉ có Hoakỳ mới có thể ngăn chặn được tổng thống al-Assad”. Trưởng khối Cộng Hoà đa số tại Hạ Viện, dân biểu Eric Cantor cũng ủng hộ tổng thống Obama và nói: “Syria của Assad, một nhà nước bảo trợ cho khủng bố, chính là hiện thân của một nước bất lương, và từ lâu nay đã là mối đe dọa đối với lợi ích  của Hoakỳ và của các đối tác của chúng ta”.
Ủy Ban ngoại giao Thượng Viện Hoa Kỳ chấp thuận cho TT Obama tấn công Syria. 
Photo courtesy: AP
Ngoại trưởng Mỹ, John Kerry, bộ trưởng quốc phòng Chudk Hagel, tổng tham mưu trưởng Liên Quân, Martin Dempsey đã điều trần trước Ủy Ban Đối Ngoại Thượng Viện Mỹ. Ngoại trưởng Kerry nói: “Có bằng chứng không thể nào nghi ngờ rằng, lực lượng của tổng thống Syria, Bashar al-Assad đã lên kế hoạch cho vụ tấn công hóa học ở ngoại ô Damascus hôm 21/08/2013”. Bộ trưởng quốc phòng, Hagel nói rằng: “Lời nói của Mỹ không thể là nói suông”. “Nếu Mỹ không hành động sẽ làm tổn hại uy tín của những cam kết an ninh khác của Mỹ, trong đó có cam kết của tổng thống ngăn chặn Iran có võ khí hạt nhân”.  Ủy ban  Đối Ngoại thuộc Thượng Viện Mỹ đã nhất trí về bản dự thảo Nghị Quyết ủng hộ sử dụng võ lực đối với Syria. Dự thảo này giới hạn thời gian là 60 ngày, có thể thêm 30 ngày nữa, nếu được Quốc Hội cho phép, nhằm cho bất kỳ chiến dịch quân sự nào, đồng thời cũng cấm đưa bộ binh vào Syria.

 Dự thảo này sẽ được đưa ra bỏ phiếu tại Thượng Viện vào tuần tới. Thượng nghị sĩ Cộng Hoà John McCain và Lindsey Graham là hai trong số người chỉ trích kịch liệt chính sách ngoại giao của ông Obama cũng ủng hộ tổng thống Obama trong việc này. Riêng ông McCain, người đi đầu về việc kêu gọi phải hành động ở Syria đã nói với đài CBS hôm Chủ Nhật rằng: “Bắn một số phi đạn chỉ là tượng trưng thôi, tổng thống cần có một kế hoạch đối đầu với Syria, trong đó có sự đe doạ loại trừ nhà lãnh đạo Bashar al-Assad”. Trong khi đó dân biểu Cộng Hoà Scott Rigell nói: “Sẽ bỏ phiếu chống mở cuộc tấn công Syria”. Nhưng dân biểu Dân Chủ, Sandy Levin nói: “Sẽ bỏ phiếu thuận”.  Ở Quốc Hội Mỹ có chống, có thuận mới đúng là Quốc Hội của một nước Dân Chủ Trọng Pháp. 
Tổng thống Obama đã nói trong cuộc họp với các nhà lãnh đạo Quốc Hội tại tòa Bạch Ốc hôm 03/09/13 là: “Tôi tin rằng, Quốc Hội sẽ bỏ phiếu ủng hộ hành động quân sự của Mỹ ở Syria, và rằng Hoakỳ có một kế hoạch rộng lớn hơn để giúp quân nổi dậy đánh bại lực lượng của tổng thống Bashar al-Assad”.  Có lẽ ông muốn ám chỉ tới một đạo dân quân nổi dậy của Syria đã được Mỹ huấn luyện tại Jordani, đã được trang bị vũ khí tối tân, làm chủ lực trong chiến đấu và giữ chủ chốt trong xây dựng. 
Khi, Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện đã nhất trí đưa ra Thượng Viện dự thảo Nghị Quyết ủng hộ sử dụng vũ lực đối với Syria, mà đa số thuộc về đảng Dân Chủ và các lãnh tụ Hạ Viện cả thiểu số, lẫn đa số đều đã đồng thuận cam kết là sẽ trao quyền quyết định cho tổng thống Obama tiến hành kế hoạch tấn công Syria, thì họ đã trao cho tổng thống Obama một thứ võ khí Tín Nhiệm về Ngoại Giao cho tổng thống của họ, đủ uy tín kêu gọi thành lập một Liên Minh Quốc Tế trừng phạt nhà cầm quyền al-Assad đã vi phạm luật quốc tế cấm sử dụng vũ khí Hoá Học và Sinh Học giết hại người dân. Mặc dù, có hay không được Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cho phép. Đồng thời cũng trao một thứ vũ khí Tinh Thần đấu tranh sắc bén để bẻ gẫy ý chí của đối phương và những nước ủng hộ cho chính phủ phạm tội dùng chất độc để giết dân chúng mình.  
Thế là tổng thống Obama đã trang bị đầy đủ sức mạnh tinh thần và thực lực để lên đường  phó hội G20 tại Nga, gặp mặt hai kẻ đối đầu về vấn đề Syria là Putin tổng thống Nga và Tập Cận Bình chủ tịch Tàu. Mà chắc chắn tình hình Syria sẽ chiếm phần lớn thời gian của diễn đàn G20. Điều khá trớ trêu là tổng thống Obama sẽ gặp nhiều lãnh tụ quốc gia bên lề hội nghị, có thể có cả Tập Cập Bình và Putin. Dù có cuộc gặp bên lề với 2 lãnh tụ này hay không, cuộc gặp có diễn ra thân thiện hay không thì chưa biết. Nhưng Mỹ đã bãi bỏ cuộc viếng thăm chính thức nước Nga.
 Trong khi đó, ông Obama lại dự trù gặp giới Đồng Tính và những nhà đấu tranh cho Nhân Quyền ở Nga, mà nước Nga ngày nay vẫn chống việc hôn nhân đồng tính, người chống quyết liệt nhất không ai khác hơn, lại chính là ông Putin, thì rõ ràng là ông Obama đã quyết dùng chính sách cứng rắn để đương đầu với ông Putin trong dịp này rồi. Trước đây 2 ngoại trưởng Nga, Mỹ đã đồng ý với nhau là tiến hành một cuộc hội nghị hoà bình về Syria. Nhưng sau khi quân đội Syria dùng vũ khí hoá học để giết đồng bào của họ, còn Nga thì vẫn binh vực cho chính phủ al-Assad. Nên hội nghị đó bị bãi bỏ. Nay Hoakỳ đã chuẩn bị đầy đủ quyết đánh Syria, còn Nga thì quyết bảo vệ chế độ al-Assad  thì rõ ràng là ông Obama muốn dùng sức mạnh đồng thuận của nước Mỹ, nhằm bẻ gẫy ý chí ủng hộ Syria của Putin, trước khi xuống tay tấn công Syria.
Thực ra, việc al-Assad cho sử dụng chất độc sarin tấn công dân quân nổi dậy, đã buộc Hoakỳ phải dùng tới vũ lực để trừng phạt Syria, đây là nằm ngoài toan tính của chính quyền Obama, vì việc xoay trục về châu Á-Thái Bình Dương mới là trọng tâm chiến lược Hoakỳ. Chẳng vậy mà ngay lúc Syria sử dụng vũ khí hóa học, tổng thống Obama chỉ ra lệnh cho bộ quốc phòng chuẩn bị chiến tranh để chờ ông quyết định, còn ông Hagel vẫn tiếp tục sang Đông Nam Á để củng cố chiến lược quân bằng thế lực ở Á châu. Trong khi hội nghị quốc phòng giữa Asean và 8 nước trong khu vực diễn ra tại Brunei, thì một hội nghị bộ trưởng Ngoại Giao Asean với Trungcộng về Biển Đông họp ở Tàu.

Cho thấy Trungcộng bắt đầu xuống thang quân sự để mở ra một cuộc thanh trừng nội bộ lớn chưa thừng thấy dưới chiêu bài chống tham nhũng. Ngày 03/09/13, Tưởng Khiết Mẫn (Jiang Jiemin) chủ nhiệm Ủy Ban Quản Lý Tài Sản Nhà Nước đầy uy lực, đã bị cách chức trong khuôn khổ cuộc điều tra về các hành vi tham ô, thời ông ta còn lãnh đạo Tập Đoàn Dầu Khí Nhà Nước Trung Quốc CNPC. Trong những ngày sắp tới, thế giới sẽ chứng kiến việc tổng thống Obama tấn công Syria, và chủ tịch nhà nước Tầu, Tập Cận Bình tấn công trung tâm tham ô, thuộc ban lãnh đạo cũ của Trungcộng. Còn Việtcộng tha hồ hè nhau, chạy Đông, chạy Tây, vắt giò lên cổ để kịp tới đích TPP.
LÝ ĐẠI NGUYÊN
Little Saigon ngày 04/09/2013.

GS. TƯƠNG LAI * VIỆT CÔNG PHẢN DẢN

Phát biểu của GS Tương Lai tại Ủy ban TW MTTQ VN


GS Tương Lai
GS Tương Lai
Xin cám ơn anh Huỳnh Đảm vì, rồi cuối cùng, anh cũng cho tôi phát biểu. Hết thời gian, xin được nói vắn về một ‎ý‎‎ có hơi khác một chút với mấy ý‎‎ kiến vừa phát biểu. Đó là : vấn đề không phải chỉ ở việc cử một ủy viên Bộ Chính trị sang làm chủ tịch Mặt trận. Một Ủy viên Bộ Chính trị sang hay mười Ủy viên Bộ Chính trị sang cũng thế thôi nếu Đảng không thay đổi nhận thức về vai trò, đúng hơn, vê sứ mệnh của Mặt Trận.
Đó là sứ mệnh tập họp và phát huy được sức mạnh của khối đại đoàn kết dân tộc, tạo ra được sự đồng thuận xã hội, điểm tựa vững chắc nhất của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Nói đến mặt trận là nói đến dân, là ý chí và sức mạnh của dân, là cái chân móng của một chế độ. Chân móng mà lung lay thì cả tòa nhà sụp đổ. Vậy mà ai cũng thấy rằng, hiện nay lòng dân không yên, niềm tin bị giảm sút, uy tín của Đảng bị lung lay nghiêm trọng.
Vì sao?
Chúng ta vừa kỷ niệm 68 năm CMT8 và Quốc khánh 2.9. Để tiến tới CMT8, Hồ Chí Minh trước tiên dồn sức thành lập Việt Nam Độc lập Đồng minh hội, gọi tắt là Việt Minh. Không có Mặt trận Việt Minh không thể có tông khởi nghĩa trên toàn quốc, đừng quên rằng lúc ấy chỉ có 5000 đảng viên CS.Để giành chính quyền, đảng phải sống trong dân, dựa vào dân, phát huy sức mạnh và ý chi của mọi tầng lớp nhân dân. Dân là nước, đảng là cá nằm trong nước, rời khỏi nước là cá ngắc ngoải ngay.
Nhưng khi đã giành được chính quyền, trở thành Đảng cầm quyền thì Đảng quên dân, chỉ biết ra sức dạy cho dân biết ơn Đảng mà quên dạy điều quan trọng hơn là Đảng phải biết ơn dân. Vì thế mới có chuyện một bộ phận không nhỏ ngồi trên đầu trên cổ dân, hạch sách nhũng nhiễu dân, áp bức bóc lột dân. Người ta dùng dùi cui nện dân, chĩa súng vào dân với tâm niệm rằng “còn Đảng là còn mình“. Chính vì thế mà đã có bà má Miền Nam nói thẳng với cán bộ rằng “Nếu biết thế này thì trước đây tao đâu có đùm bọc, che chở, nuôi tụi bây“. Chuyện này nhiều người biết bả nói với ai, chắc không cần nhắc lại.
Đã quên dân, xa dân, quay lưng lại với dân, thì làm sao coi trọng sứ mệnh của Mặt Trận. Xin nhắc một câu chuyện nhỏ : Trước ngày Đại hội Mặt trận [hình như ĐH 3, tôi nhớ không thật chính xác]khai mạc, tối hôm ấy anh Năm Vận [Phạm Văn Kiết] ngồi ăn cơm ở nhà tôi, nét mặt suy tư, anh trầm ngâm nói : “Nếu một giờ nữa,ông Mười Cúc [Nguyễn Văn Linh] không trả lời dứt khóat là có đến đọc diễn văn Chào mừng Đại hội không thì nhân danh là Bí thư đảng đoàn Mặt Trận tôi sẽ hoãn Đại hội Mặt trận“. Cũng dịp này ô. Nguyễn Văn Linh chủ trương giải tán Đảng Xã Hội Việt Nam và Đảng Dân Chủ Việt Nam. Vừa rồi Nguyễn Túc viết bài trên Đại Đoàn Kết phủ nhận chuyện này là không nói đúng sự thực đâu, tôi sẵn sàng viết lại, nhưng biêt chắc là ĐĐK sẽ không đăng nên chẳng phí thì giờ và mất công, nay xin nói ở đây.
Chính vì thê mà tôi muốn nhấn mạnh rằng, vấn đề không phải ở chỗ cử Ủy Viên Bộ Chính trị ra làm Chủ tịch Mặt trận, mà là nhận thức của những người lãnh đạo đảng hiện nay về sứ mệnh của Mặt trận. Thì chẳng đã từng có nhiều Chủ tịch MT không là Ủy viên Bộ Chính trị đó sao? Luật sư Nguyễn Hữu Thọ, Kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát, rồi cả anh Lê Quang Đạo, vị Chủ tịch để lại ấn tượng rất đậm nét trong hoạt động của Mặt trận mà tôi rất quý mến, đâu có phải là UVBCT!

Vì thế, với việc anh Nguyễn Thiện Nhân, UVBCT, Phó Thủ tướng CP sang làm công tác MT là một điều rất hay. Hay ở chỗ anh ấy là một trí thức chắc sẽ biết cách quy tụ hiền tài, tập hợp trí thức, nhân sĩ và khối đại đoàn kết dân tộc. Khi anh Nhân được bầu vào Bộ Chính trị, tôi lập tức nhắn tin “chúc mừng nhận trọng trách mới với nội dung : chắc Nhân vẫn nhớ lời dặn của anh Sáu Dân“.


Tôi hy vọng rằng rồi đây, Mặt trận sẽ không tiếp tục thực hiện vai trò cây kiểng làm dáng, ăn theo nói leo với những lời tụng ca như đang và đã từng, mà là tiếng nói phản biện mạnh mẽ trong bối cảnh độc đảng. Chính với đặc thù này mà Mặt trận, với chức năng đích thực của nó là nơi quy tụ ý chí nguyện vọng của mọi tầng lớp hân dân, làm nhiệm vụ giám sát đường lối chính sách, chủ trương, giải pháp của Đảng và Nhà nước, thực hiện sứ mệnh là tổ chức phản biện có trách nhiệm và có quyền đòi hỏi sự phản hồi nghiêm túc về nội dung phản biện đó. Chừng nào Mặt trận thôi đóng vai trò cây kiểng làm dáng, mà là phong trào hoạt động thực sự của một tổ chức xã hội dân sự rộng lớn như nó cần phải có thì lúc ấy mới thực hiện được sứ mệnh đích thực của nó. Quan tâm đến sản xuất nông nghiệp, chuyển đổi cơ cấu cây trồng như nhiều vị vừa phát biểu đều cần thiết, song đó chưa phải là nhiệm vụ chính của MT, càng không phải là sứ mệnh đích thực của MT mà dân tộc đang cần.
Nhân có anh Trương Tấn Sang ở đây, tôi xin được nói rằng, không việc gì phải kiêng sợ mấy chữ xã hội dân sự cả. Mặt trận đã rất nhiều lần tổ chức Hội thảo, trao đổi về sự tất yếu phải hình thành và phát triển XÃ HỘI DÂN SỰ đi liền với xây dựng NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN. Bản thân tôi cũng đã ba lần gửi bài trình bày về xã hội dân sự, nhưng rồi tất cả đều rơi vào quyên lãng. Bài viêt của tôi cho ĐĐK cứ có mấy từ XHDS là bị Tbt căt bỏ ngay vì sợ phạm húy! Ai kiêng sợ điều này?
Chừng nào còn kiêng sợ hoạt động của xã hội dân sự thì chừng ấy MT chỉ còn là cánh tay nối dài rất vô duyên của bộ máy Đảng và Nhà nước, tốn tiền thuế của dân. Nhưng lịch sử sẽ vận động theo quy luật của nó, chỉ có thể làm chậm bước tiến chứ không cưỡng lại được quy luật đâu.

No comments: