Monday, October 17, 2016

SƠN TRUNG - TRUNG CỘNG - MỸ

TUYÊN BỐ CỦA CÁC CÔNG DÂN TỰ DO

Lời Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do

Chúng tôi, những người khởi đầu ký tên sau đây kêu gọi những công dân khác cùng với chúng tôi đồng tuyên bố [*]:
1. Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
2. Chúng tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.
3. Chúng tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.
4. Chúng tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.
5. Chúng tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Chúng tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản ban cho, nên đảng cộng sản không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, chúng tôi có thể xem những lời phán xét nào nếu có hướng đến chúng tôi là một sự phỉ báng chúng tôi. Và chúng tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.
Xem danh sách những người ký tên ở sau đây.
* * *
Xin hãy chung tay để cho LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN TỰ DO này trở thành sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam. Xin cùng lên tiếng nói bằng cách đăng ký tham gia ký tên theo địa chỉ email: tuyenbocongdantudo@gmail.com
[*] Nhóm khởi xướng "Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do" xin phép quý vị đã ký cũng như sẽ ký vào bản tuyên bố, được đổi câu mở đầu cũ:
"Chúng tôi, những người khởi đầu ký tên sau đây, sát cánh bên Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên và kêu gọi những công dân khác cùng với chúng tôi đồng tuyên bố:"
thành như sau:
"Chúng tôi, những người khởi đầu ký tên sau đây kêu gọi những công dân khác cùng với chúng tôi đồng tuyên bố:"
theo ý kiến của anh Nguyễn Đắc Kiên:
"... Cụm từ “sát cánh bên nhà báo Nguyễn Đắc Kiên”, khiến tôi ngại ngùng khi ký vào bản “Tuyên bố Công dân Tự do”. Tôi sẽ gửi thư đề nghị các bạn khởi xướng bỏ cụm từ đó đi, để tôi được ký tên mình, cùng với hàng nghìn, triệu đồng bào. Tôi nghĩ rằng, mỗi người chúng ta không sát cánh cùng anh Kiên hay bất cứ người nào khác, chúng ta ký tên vì chính chúng ta, vì tổ tiên ngàn đời, vì con cháu tương lai. Vì thế tôi kêu gọi tất cả, không phân biệt trong hay ngoài nước, còn hay không còn quốc tịch Việt Nam, miễn là mang trong mình dòng máu Việt, ký tên vào bản tuyên bố công dân này..."

Bản tiếng Anh của Phiên Ngung (Dân Luận):

STATEMENT OF LIBERAL CITIZENS
We are, those who initiated this petition, call on all citizens to collectively make this solemn announcement:
1. We, not only do want to repeal article 4 of the current constitution but also want a Constitutional Conference established to draft a new constitution that reflects the will of all Vietnamese, not just the will of the Vietnamese Communist Party as reflected in the current constitution.
2. We support political pluralism and multi-party participation. We support the just and legal competition for liberty, democracy, peace and progress for Vietnamese people. No single party can use any reason to justify their manipulation and imposing their totalitarian regime on the country.
3. We, not only do support a political system which provides the separation of powers but also want a governance system where local authority is given more autonomy to build up strong local governments, the abolition of national conglomerates and national organisations which drain the national resource, embezzle people’s assets and destroy the trust, determination and solidarity of our people.
4. We support the depoliticization of the army. Army is to protect our people and defend our country, our border and territory, not solely to protect any single political party.
5. We affirm that we have the right to make the above mentioned announcement and every Vietnamese has the same right to make such announcement. We affirm that we are exercising our basic human rights which are freedom of speech, freedom of thought. These rights are inherited to every human being upon their births and they are recognised and respected by Vietnamese people. These rights aren't given by the Vietnamese communist party therefore the communist party doesn't have the right to deny or to make any judgement of their meanings. Therefore we consider any judgment aiming at us as a violation of our rights. We condemn those who are against this right as reactionaries, and it is in contrary to the interest of our people and against the natural progress of human race.
List of signatures

Bản Tiếng Pháp của Visiteur (Dân Luận):

DÉCLARATION DE CITOYENS LIBRES
Nous, ceux qui ont initié cette pétition, appelons tous les citoyens à faire collectivement et solennellement cette déclaration:
1. Nous voulons non seulement supprimer l’actuel article 4 de la Constitution, mais aussi nous voulons organiser une conférence constitutionnelle afin d’établir une nouvelle Constitution qui reflète réellement la volonté de tous les Vietnamiens, et pas uniquement la volonté du Parti communiste vietnamien comme en témoigne la Constitution actuelle.
2. Nous soutenons une société pluraliste, le multipartisme. Nous soutenons la concurrence juste, loyale et légale pour la liberté, la démocratie, la paix, le progrès du peuple vietnamien. Quelles que soient les raisons, aucun parti ne peut en utiliser pour justifier leur manipulation et imposer leur régime totalitaire sur le pays.
3. Nous soutenons non seulement un système politique qui prévoit la séparation des pouvoirs, mais nous voulons également un système de gouvernance décentralisé où les autorités locales ont une plus grande autonomie pour renforcer des administrations publiques locales, supprimer les conglomérats nationaux et les organisations nationales qui gaspillent le budget national, détournent des fonds publics, sapent la confiance, la détermination et l'esprit d'unité nationale.
4. Nous soutenons la dépolitisation des forces armées. L'armée est pour protéger notre peuple, notre patrie, notre frontière, notre territoire, et non pas pour protéger un quelconque parti politique.
5. Nous affirmons avoir le droit de déclarer l’annonce mentionnée ci-dessus et tous les Vietnamiens ont le même droit de faire une telle annonce. Nous affirmons que nous exerçons nos droits de l’homme fondamentaux qui sont la liberté d'expression, la liberté de pensée. Ces droits sont accordés à tout être humain dès leur naissance et ils sont reconnus et respectés par le peuple vietnamien. Ces droits ne sont pas donnés par le Parti communiste vietnamien par conséquent le parti communiste n'a pas le droit de nous les priver ou de porter un jugement sur leurs significations. C'est pourquoi nous considérons un jugement quelconque nous visant est une insulte (violation de nos droits). Nous condamnons tous ceux qui sont contre ces droits comme des réactionnaires qui sont contraires aux intérêts du peuple et allant à l'encontre de la tendance du progrès de l'humanité.
Liste des signatures

Bản Tiếng Đức của VN2006A (Dân Luận):

Wir, die diese Petition initialisiert haben, um dem journalist Nguyen Dac Kien Beistand und Unterstützung zu leisten, möchten alle vietnamesischen Bürgerinnen und Bürger dazu aufrufen, mit uns gemeinsam und feierlich folgende Erklärung abzugeben:
1. Wir wollen nicht nur den Artikel 4 aus der derzeitigen Verfassung entfernen, sondern auch eine konstitutionelle Konferenz einberufen, um eine neue Verfassung zu entwerfen, die die Willen aller vietnamesischen Bürgerinnen und Bürger respektieren und nicht nur die Willen der Kommunistischen Partei Vietnam (KPV).
2. Wir wollen den politischen Pluralismus. Wir wollen ein Mehrparteiensystem, in dem alle politischen Parteien legal, rechtlich gesichert miteinander um die Gunst der vietnamesischen Bürgerinnen und Bürger konkurrieren, für Freiheit, Frieden, Demokratie und Fortschritt. Keine Partei hat das Recht oder sonstigen Grund, dem vietnamesischen Volk eine totalitäre Herrschaft aufzuzwingen oder zu rechtfertigen.
3. Wir wollen nicht nur eine Gewaltenteilung auf der staatlichen Ebene, sondern auch auf der vertikalen Ebene, indem der kommunalen Verwaltung mehr Autonomie eingeräumt wird. Wir wollen gesunde und effektive kommunale Verwaltung. Wir wollen staatliche Konzerne und Organisationen abschaffen, die korrupt sind, nationale Ressourcen verschwenden und unwirtschaftlich arbeiten, und damit das Vertrauen, die Entschlossenheit, die Solidarität unserer Bürgerinnen und Bürger zerstören.
4. Wir wollen die Entpolitisierung der Armee. Die Armee hat die Aufgabe, unser Volk zu schützen, unser Land, unsere Grenze, unsere Gebiete, unsere territoriale Integrität zu verteidigen und nicht einer politischen Partei zu dienen.
5. Wir bekräftigen, dass wir und jeder vietnamesische Bürger das Recht auf solche Forderungen haben. Wir bekräftigen, dass wir das Recht haben, die grundlegenden Menschenrechte wie Redenfreiheit, Gedankenfreiheit auszuüben. Diese Rechte wird jedem menschlichen Wesen nach seiner Geburt von der Natur verliehen und vom vietnamesischen Volk anerkannt und respektiert. Nicht die KPV hat uns diese Rechte gegeben, deshalb hat sie auch nicht das Recht, uns solche Rechte zu verweigern oder gar zu verurteilen. Wir betrachten solche Verweigerung als Verletzung unserer Grundrechte, und verurteilen diejenigen, die gegen solche Rechte sind, als Reaktionäre gegen Interessen unseres Volkes und den gesellschaftlichen Fortschritt.

Xin xem danh sách ký tên phía dưới đây, mục "Tin liên quan"

Sunday, March 3, 2013

SƠN TRUNG * CHÍNH LUẬN 10

 
CHÍNH LUẬN 10
Tháng 2 năm 2013


Đầu năm tình hình tương đối yên tĩnh. Tàu Trung Cộng gia tăng hoạt động ở biển đông nhưng các nước vẫn bình tĩnh quan sát  hành động của Trung Cộng. Về quân sự, Trung Cộng có vẻ đạt được nhiều thành công.
Tờ Hoàn Cầu Thời Báo của Trung Cộng loan báo Trung Cộng đã thành công trong việc chế tạo bốn món bửu bối khiến cho Mỹ nghe tiếng thôi mà cũng thất kinh hồn vía. Bốn món bảo bối đó là gì?
1.Tên lửa Hồng Kỳ 9
Hồng Kỳ 9 (hay gọi là HQ-9) là hệ thống tên lửa đất đối không tầm xa do Viện Công nghệ Quốc phòng Trung Quốc nghiên cứu sản xuất dựa trên công nghệ tên lửa Patriot (Mỹ) và S-300 (Nga).


Hệ thống tên lửa phòng không HQ-9 được cho là có khả năng tiêu diệt tất cả mục tiêu trên không (máy bay, tên lửa hành trình, tên lửa đạn đạo).
Biên chế một lữ đoàn tên lửa HQ-9 thường gồm 6 khẩu đội, mỗi khẩu đội gồm: xe điều khiển TWS-312, đài radar điều khiển hỏa lực HT-233, đài radar trinh sát Type 305B/YLC-2V, 8 xe mang ống phóng tên lửa (mỗi xe 4 đạn, tổng cộng 32 đạn/khẩu đội) cùng các thành phần xe nạp đạn, xe cung cấp điện 200kw…
 2. Tên lửa đạn đạo Đông Phong 41
Tên lửa đạn đạo liên lục địa Đông Phong 41 (gọi tắt là DF-41, định danh phương Tây là CSS-X-10) do Viện phương tiện phóng Trung Quốc phát triển để thay thế cho loại tên lửa Đông Phong 5 (DF-5).
 DF-41 được cho là một sản phẩm “sao chép” công nghệ tên lửa đạn đạo liên lục địa RS-12 (SS-27) của Nga. DF-41 dài khoảng 21m, đường kính thân 2,25m và trọng lượng phóng 80 tấn.


Xe mang ống phóng tên lửa đạn đạo liên lục địa DF-41.
DF-41 có tải trọng 2,5 tấn mang phần chiến đấu kiểu MIRV chứa 10 đầu đạn hạt nhân cỡ 20-90-150 kiloton. Tầm bắn của tên lửa đạt 12.000km tới 15.000km, đủ khả năng bao quát mọi mục tiêu trên đất Mỹ. Hệ thống điều khiển tên lửa sử dụng hệ dẫn quán tính giai đoạn đầu và hệ định vị toàn cầu giai đoạn cuối, bán kính lệch mục tiêu 100-500m.
Theo một số nguồn tin, ngày 24/7/2012, Trung Quốc đã lần đầu bắn thử nghiệm tên lửa đạn đạo liên lục địa DF-41.
3.  Tên lửa đạn đạo Cự Lãng 2
Trên mặt đất Trung Quốc có tên lửa đạn đạo DF-41 có khả năng vươn tới Mỹ, thì ở mặt biển Trung Quốc sở hữu tên lửa phóng từ tàu ngầm Cự Lãng 2 (gọi tắt là JL-2, định danh phương Tây CSS-NX-5) đủ khả năng đe dọa Mỹ.



Tên lửa đạn đạo liên lục địa phóng từ tàu ngầm JL-2 được thiết kế từ những năm 1970-1980, cuộc phóng thử đầu tiên thực hiện năm 2002.

 4. Vũ khí laser
Vũ khí laser là vũ khí hủy diệt không khói, không âm thanh và không mùi thuốc súng như các loại vũ khí thông thường khác.
Vũ khí laser dùng tia bức xạ điện từ tập trung năng lượng cao (gấp vài trăm triệu lần, thậm chí vài tỷ lần so với ánh nắng mặt trời) để tạo ra các tia laser khác nhau. Tuy không có đạn như vũ khí thông thường song chúng có khả năng phát ra các chùm tia laser năng lượng cao với tốc độ 300.000km/s làm nóng chảy kim loại, bốc hơi.
CÁC TỜ BÁO KHÁC CŨNG ĐƯA TIN NÀY.
Đây là vũ khí bí mật, đáng lẽ người ta phải giấu kín, tại sao tờ Hoàn Cầu Thời Báo lại bật mí? Không biết các nhà lãnh đạo Trung Quốc có trị tội tờ báo này về tội tiết lộ bí mật quốc gia như Việt Nam đã làm bao nhiêu năm nay hay không?
Tuy đưa tin, nhưng các báo chí cũng có lời phê bình .Nhìn chung, các báo chi cho rằng các vũ khí trên chỉ là sao chép vũ khí Nga mà nay đã lỗi thời rồi. Chuyện này cũng giống hàng không mẫu hạm của Trung Quốc là mua tàu sân bay đồ " ve chai "của Nga mà thôi,sửa hoài mà nay vẫn chưa đem ra xài chơi!
 Mặc dù các tờ báo Trung Quốc tự đánh giá rằng HQ-9 vượt trội hơn hệ thống S-300 và đã ngang tầm với hệ thống tên lửa S-400 mới nhất của Nga. Nhưng xét các mặt thông số kỹ thuật thì HQ-9 mới chỉ tạm gọi là tương đương S-300.
Thậm chí, các chuyên gia Nga còn khẳng định, HQ-9 chưa thể so sánh với S-300 đời đầu chứ chưa nói tới thế hệ S-300PMU-1, S-300PMU-2.
DF-41 cũng bị chê là "copy" của Nga!
 DF-41 được cho là một sản phẩm “sao chép” công nghệ tên lửa đạn đạo liên lục địa RS-12 (SS-27) của Nga.



Cựu vận động viên bóng rổ nổi tiếng của Mỹ Dennis Rodman, vừa đi thăm Bắc Triều Tiên về, cho biết nhà lãnh đạo nước này, ông Kim Jong Un muốn Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama gọi điện thoại cho ông ta.
Dennis Rodman 
Dennis Rodman
​​Rodman nói, “Tôi nghĩ ông ta sắp thay đổi điều gì đó, vì ông ấy có quan điểm khác, tôi đã ngồi với ông ta trong 2 ngày.  Và điều mà ông ta yêu cầu tôi nói với Tổng thống Obama, nói và làm một điều. Ông ấy muốn ông Obama làm một điều - đó là gọi điện thoại cho ông ta.

 Bọn Bắc Hàn luôn chơi kiểu  lưu manh này.  Cả mấy chục bận và kéo dài trong hai ba mươi năm nay rồi! Chúng hô hào thử vũ khí để  rồi đòi  họp hành với Mỹ nhân đó hứa hẹn vài câu rồi  xin vài tấn thực phẩm và đô la . Chúng coi  Mỹ  như thằng ngu dụ sao cũng nghe,  và chúng coi Mỹ như bò sữa  dễ vắt sữa lắm!
 http://www.voatiengviet.com/content/ong-kim-jong-un-muon-tong-thong-obama-goi-dien-thoai-cho-ong/1614485.html
  


 Ngày 7 tháng 2 năm 1979, quân Trung Quốc tiến đánh Việt Nam, và ngày 7 tháng hai là ngày giỗ các tử sĩ Việt Nam đã hy sinh trong trận này. Việt Cộng cấm nhân dân đến thăm mộ tử sĩ vì sợ mất lòng Trung Cộng. Lập trường Việt Cộng là cúi mình làm nô bộc, bất chấp liêm sỉ. Chúng không dám chống lại Trung Quốc mà dùng Quân đội nhân dân, công an nhân đánh dân, bỏ tù dân và giết dân. Không biết Việt Cộng làm Câu Tiễn tạm thời cúi mình nếm phân   hay vĩnh viễn làm thằng hèn?

Phóng viên báo chí Nguyên Đắc Kiên là một tấm gương can đảm. Những trí thức đã ký tên đòi thay đổi Hiến Pháp là những con người yêu nước, nhưng cộng sản tất yếu là độc đảng, độc tài. Phải tiêu diệt cộng sản,  đừng mong can gián yêu cầu cho mất công. Dẫu sao đây cũng là lần đầu các sĩ phu Việt Nam đoàn kết lên tiếng nói chính đáng của nhân dân. Rất đáng khen ngợi.  Cộng sản cũng có người giác ngộ như Gorbachev, Triệu Tử Dương, Trần Xuân Bách nhưng bọn lưu manh tàn ác thì quá nhiều, nhất là đàng sau có Trung Cộng yểm trợ. Những ai bán linh hồn cho Trung Cộng thì tất nhiên phản quốc, hại dân. Ngày phán xét cuối  cùng sẽ tới và họ sẽ không thoát khỏi bàn tay của Thượng Đế.

 

  Tin Mỹ cho biết tổng thống Obama đã thất bại trong việc thương thuyết với Quốc Hội về ngân sách cho nên TT Obama ký lệnh cắt giảm chi tiêu 85 tỉ đô la.
Nhiều người Mỹ đang đối mặt với thời kỳ bất trắc và chọn lựa khó khăn khi kế hoạch cắt giảm ngân sách 85 tỉ đôla một cách tự động bắt đầu có hiệu lực.

Phải chờ vài tuần nữa mới thấy tác động đầy đủ của chuyện này sẽ lan tỏa khắp nước Mỹ như thế nào, những một số ảnh hưởng đã bắt đầu cảm nhận.

Một số cơ quan chính phủ liên bang đã quyết định ngưng tuyển người, cắt nhiều dự án hoặc chương trình các loại để tránh phải cho nhân viên của mình nghỉ việc. Một số công chức nói rằng họ đã có kế hoạch dự phòng bị cắt lương.

Vào lúc kế hoạch cắt giảm ngân sách tự động từ từ thấm, các nhà kinh tế cho biết các gia đình nghèo và những người thất nghiệp sẽ mất trợ cấp. Hàng thịt ở các chợ sẽ bớt bày thịt vì một số thanh tra thực phẩm đã nghỉ việc. Cũng có thể các chuyến chở hàng sẽ bị chậm trễ, hàng nhập vào Mỹ cũng bớt đi, ảnh hưởng đến các công ty xuất hàng sang Mỹ.

Tại Bộ Quốc phòng, Bộ trưởng Chuck Hagel nói rằng vấn đề ngân sách chưa dứt khoát khiến quân đội khó có thể thi hành các sứ mạng. Ngoài các biện pháp đã loan báo, Bộ trưởng Hagel nói rằng một số máy bay của Hải quân sẽ nằm ụ, Không quân sẽ giảm giờ bay, và Lục quân sẽ hủy nhiều khóa huấn luyện.



Tân bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel (REUTERS /K. Lamarque)
Tân bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel (REUTERS /K. Lamarque)

Tú Anh Đài RFI bình luận như sau: Sắc lệnh cắt giảm ngân sách Mỹ có hiệu lực kể từ 01/03/2013 vì hai phe Dân Chủ và Cộng Hòa kiên định lập đường đối nghịch. Lầu năm góc bị mất 46 tỷ đôla, có thể làm giảm phần nào hoạt động quân sự tại châu Á - Thái Bình dương vào lúc Washington cần trấn an các đồng minh trước đe dọa của Bắc Kinh.

Là một vị lãnh đạo lúc nào cũng tìm giải pháp bằng thỏa hiệp với đối thủ Cộng Hòa khi bị cản trở trong suốt nhiệm kỳ một, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã dứt khoát thay đổi chiến thuật trong nhiệm kỳ hai. Do đối thủ không nhượng bộ tăng thuế người giàu  ông ký sắc lệnh cắt giảm ngân sách với lời cảnh cáo về hệ lụy cho kinh tế quốc gia và công ăn việc làm cho dân chúng.
Trong con số 85 tỷ đô la cắt giảm, Bộ Quốc phòng bị thiệt thòi nhất với 46 tỷ đôla tương đương với 8% của ngân sách 2012-2013 được dự trù là 614 tỷ đô la.

Do đã được chuẩn bị tinh thần từ trước, Lầu năm góc vẫn duy trì được sức mạnh cốt lõi gồm toàn bộ quân nhân dưới cờ, lương bỗng và thụ đắc xã hội. Tuy nhiên, do thiếu ngân sách, Bộ Quốc phòng cắt giảm chi phí nơi khác : một là giảm chương trình thực tập tác chiến, giảm ngân sách bảo trì vũ khí, quân cụ nhất là kể từ tháng tư tới, 800.000 nhân viên dân sự sẽ bị thất nghiệp bán phần.
Đối với không quân, 200 ngàn giờ bay tan theo mây khói. Đối với lục quân, 80% đơn vị tác chiến mất phần lớn chương trình huấn luyện thường niên.
Về phần hải quân , số ngày hoạt động trên biển giảm ít nhất 30% và trên tổng số 285 chiến hạm, khoảng 30 chiếc không có ngân sách bảo trì. Tân bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel đã cảnh báo « tình trạng bấp bênh này đe dọa hiệu năng thi hành nhiệm vụ của quân đội ». Tuy nhiên ông hy vọng là hành pháp và lập pháp sẽ không để xảy ra « tai họa » cho an ninh quốc gia.
Giới chuyên gia Mỹ cũng vẫn tỏ ra lạc quan. Ông Todd Harrison thuộc Trung tâm Chiến lược và Thẩm định Ngân sách (Center for Strategic and Budgetary Assessements) nhận xét tuy quyết định « khá thô bạo và thiếu co giãn » nhưng sự kiện Bộ Quốc phòng Mỹ bị cắt ngân sách « không phải là một thảm họa ».
Đối với những người lo sợ quân đội Mỹ bị suy yếu thì giáo sư Lawrence Korb, đại học Georgetown trả lời rằng với ngân sách bị cắt xén, quân đội Mỹ đủ khả năng đương đầu với mọi đe dọa ».
Bản tin của hãng AP hôm nay cũng cho rằng trong bối cảnh Hoa Kỳ cần trấn an các quốc gia đồng minh trong vùng châu Á - Thái Bình Dương trước mối đe dọa của Trung Quốc, thông tin ngân sách quốc phòng Mỹ bị cắt giảm rơi xuống không đúng lúc.
Tuy nhiên, hãng AP xác định ngay là sẽ không có tác hại « nặng nề và rõ nét » đến chính sách « xoay trục » của Mỹ tại Châu Á : Quân đội Mỹ sẽ không rút khỏi Nhật Bản và Hàn Quốc. Ngân sách quốc phòng vẫn duy trì ở mức độ trên 500 tỷ đô la mỗi năm từ nay đến 2020, cao gấp ba lần hơn nỗ lực tài chính được thẩm định của Trung Quốc, trong khuôn khổ chiến lược « tái định vị » hiện vẫn còn ở giai đoạn khiêm tốn. 
Washington vẫn tiến hành chiến lược thắt chặt quan hệ ngoại giao, kinh tế, thương mại với châu Á song song với hợp tác quân sự. Kế hoạch đưa Thủy Quân Lục Chiến sang Úc sẽ tiếp diễn. Kể từ tháng 4 sắp đến, Singapore sẽ tiếp đón lực lượng hải thuyền tác chiến cận duyên của Hoa Kỳ và càng ngày sẽ có nhiều đơn vị Mỹ luân chuyển đến Philippines.
Tuy vậy, theo AP, quân đội Mỹ rất có thể sẽ phải giảm bớt chương trình tập trận chung, các phi vụ và hải vụ trong vùng châu Á dù cho giải kết một phần lớn phương tiện và nhân lực ở Afghanistan.
Vấn đề còn lại là hệ quả chính trị. Những xung khắc không vượt qua nổi trong nội bộ Hoa Kỳ đưa đến « vực thẳm ngân sách » sẽ làm uy tín của Washington tại châu Á thiệt hại đến mức độ nào ?
 http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130302-ngan-sach-my-bi-cat-giam-nhung-chien-luoc-truc-chau-a-tiep-dien

Tuy nhiên sự cắt giảm này cũng có tai hại cho Trung Quốc. Dân Mỹ  nghèo, tiền đâu mua hàng Trung Cộng? Nhân công Mỹ  giảm bớt, ai nhập kho, xuất kho hàng Trung Cộng để bán cho dân? Bế tắc cho Mỹ mà cũng bế tắc cho Trung Cộng đấy. Mỹ tức mình đấm ngực mà Trung Cộng cũng đau nhức toàn thân chứ chẳng phải vui vẻ gì đâu! 

 

Tất nhiên là khó khăn sẽ đến cho nước Mỹ,  cho người già và người nghèo.  Có thể vì dân quá khổ họ sẽ nổi loạn ( nổi loạn thật hay nổi loạn giả?). Nhân đó, Trung Công sẽ xông lên chiếm đóng một vài nơi. Ban đầu họ đánh nhỏ, sau thấy Mỹ không phản ứng, họ sẽ đánh mạnh.  Tuy nhiên, cuộc chiến sắp tới nếu xảy ra thì Mỹ không hao tổn mà còn đắc lợi.
Việc chống Trung Cộng thì giao cho Nhật Bản là đủ sức trừng trị  đế quốc Trung Cộng. . Nam Hàn, Úc, Ấn sẽ là đồng minh tốt. Ngoài ra ai theo hay không thì cũng chỉ là con ruồi đậu trên cái cân, chẳng thay đổi là bao nhiêu.

Mỹ chẳng cần xuất quân cho hao tốn nhân tài vật lực. Mỹ chỉ đóng vai yểm trợ vòng ngoài  Ai cần vũ khí thì Mỹ vừa bán, vừa viện trợ.  Cần lắm thì từ xa , Mỹ bắn vào hỏa tiển là dẹp tan lũ kiến, đàn ong.
 Cuộc chiến tương lai nằm ở biển cho nên Mỹ không cần đất, cần lính như hai cuộc thế chiến. Nếu Trung Cộng mạnh, thì cả hai tử thương, có lợi gì đâu mà hiếu chiến?
Nếu Trung Cộng bắn vài phát đạn, Âu Mỹ cấm vận Trung Cộng cũng đủ chết, cần gì phải  dùng quân sự làm chi?

Các thức giả cho rằng tình thế này khiến  Mỹ không quyết chiến.
Trước tiên là lý do kinh tế.
Thứ hai là Mỹ chờ đợi sự sụp đổ của Trung Cộng.
 Thứ ba là Mỹ đã có dầu đá cho nên không tha thiết tranh giành dầu khí biển đông.
 Vài chục năm nữa, Mỹ có dầu đá mới, giá rất rẻ mà chỉ Mỹ và Canada là có nhiên liệu này. Lúc đó, Mỹ dùng dầu đá này thì hàng hóa rẻ, Trung Cộng, Trung Đông sẽ chết ráo. Tranh dầu hỏa làm chi? Mỹ đã nói Trường Sa, Hoàng Sa không có mỏ dầu. Tin thật hay tin vịt? Trung Cộng nhảy vô BIển Đông chính là nhảy xuống biển tự tử đó.

Nhiều thức giả cho rằng Trung Cộng quá yếu không dám làm liều. Trunng Cộng chỉ hù dọa trẻ con mà thôi. Nếu Trung Cộng làm ngang thì Mỹ cũng sẵn sàng chơi lại.Mèo nào cắn mĩu nào, ta sẽ chờ xem.
Phải chăng Việt Cộng thấy Mỹ thờ ơ nên quay sang Nga.? Tuần tời bộ trưởng Quốc Phòng Nga qua Việt Nam. Có tin đồn Nga muốn trở lại Cam Ranh.
Trước đây có tin đồn Mỹ trở lại Cam Ranh nhưng sau đó phía Mỹ cải chánh. Không biết thực hư ra sao. Mỹ không mua hay Việt Cộng không bán? Miền Nam kinh nghiệm Mỹ bỏ rơi, miền Bắc cũng kinh nghiệm Liên Xô thờ ơ trong bài học thứ nhất 1979. Thực hư sẽ ra sao?

Việt Cộng đừng cho mình quan trọng, họ cho rằng Mỹ cần họ cho nên họ cứ ngang bướng làm theo ý họ. Tâm lý kiêu ngạo của Lê Duẩn nay vẫn tiếp tục. Bọn chúng lâu lâu giở trò kỷ niệm chống Mỹ, hoặc hô hào chống diễn biến hòa bình để làm mất mặt Mỹ, bắt nọn Mỹ và nịnh bọn mẫu quốc Trung Cộng. Bọn chúng đòi tiền vụ da cam, chống Mỹ trừng phạt hàng hóa Việt Cộng. Cũng như Lê Duẩn bọn họ vì tiền, chẳng phải vì đường lối chính sách chính đáng, sáng suốt. Cái bọn tham lam thiển cận đó chỉ làm thiệt hại cho Việt Nam mà thôi! Giống như Lê Duẩn khi tỉnh giấc thì đã muộn, nhưng đó là tâm lý của tầng lớp nông dân thất học và lưu manh được ngồi trên cao trị vì đất nước
 

Friday, March 1, 2013

PHAN * CHIẾC ĐỒNG HỒ BẠC

Chiếc đồng hồ bạc

- Phan
Dường như không gian khóc và thời gian buông tiếng thở dài hằng đêm là hai điều duy nhất có trong căn phòng trọ. Lão vẫn đi về theo cái máy đếm thời gian tích tắc trên bàn, đó là vật duy nhất lão còn lại sau cuộc tình tàn, cái đồng hồ để bàn chả đáng bao nhiêu nhưng nó đã trở thành vật bất ly thân của lão từ hôm lão lang thang trong thành phố này; vào một chiều cuối tuần xưa cũ, hôm chồi non lá mới ngoài khung cửa sổ nơi lão làm việc chợt báo xuân sang; lão quyết định chiều nay ra phố thưởng xuân, nếu tiện (gặp) thì mua đôi giày để đi làm vì đôi giày của lão đã đứt dây sáng nay. Thời độc thân của lão dài vô tận vì đến nay đã tắt ngọn lửa lập gia đình trong lòng mà lão vẫn còn cô đơn. 


Lão chỉ thấy chiều xưa như còn vương trên những góc phố thân quen; đúng vào chiều xưa ấy, lão đã mua cái đồng hồ để bàn của cô gái không quen, không hành nghề bán quà lưu niệm trong Galleria Mall; nhưng cô ta đã nhờ lão trả cho chút tiền với vật duy nhất cô ấy có trong tay là cái đồng hồ để bàn. Lão không thể nào tin cô gái là người bán rong những món quà lưu niệm ở những chỗ đông người, vì phong thái con người khi làm một việc bất thường, thường không được tự nhiên. Lão càng mất hồn hơn là khó xử với sức thu hút mãnh liệt của cô gái. Trong khi cô ấy chỉ thoáng bất ngờ khi thấy lão móc túi và đưa hết số tiền có trong bóp cho cô gái. Sau phút ngỡ ngàng và cảm kích người đàn ông rộng lượng, cô ấy cảm ơn và cáo biệt nhanh rồi biến mất trong dòng người đang tuôn ra cửa. Sự thôi thúc lạ kỳ trong lão đã khiến đôi chân lão chạy như bay theo cô gái; lão không có ý đòi tiền lại; không hy vọng gì gặp lại cô gái nhưng không thể không đuổi theo cái ma lực hấp dẫn lão lạ kỳ!

Rồi lão rối bời tâm trí vì sợ là nhỡ gặp thì lão sẽ nói gì với cô gái về lý do rượt đuổi theo cô ta. Nhưng sự thất vọng của lão ngoài bãi đậu xe mênh mông lại bị đúng cô gái ấy bắt gặp. Chính xác là cô ấy dừng xe và bóp kèn để lão đừng đụng vào đầu xe cô ấy-vì lão đang đi lùi, thả mắt tứ phương như tìm kiếm ai hoặc tìm kiếm xe của lão. Cô gái quay kính xe xuống và hỏi: “Ông không tìm thấy xe của ông à?”


Lão cảm ơn cơ hội và trả lời ngay, “Phải. Tôi không nhớ mình đã đậu xe ở đâu!”
“Vậy, ông có thể lên xe tôi. Tôi chở ông loanh quanh tìm xe, chứ bãi đậu xe lớn quá thì ông tìm đến bao giờ...” -Cô gái nói với lão.
Lão xin lỗi đã làm phiền cô. Lão ngồi vào xe cô gái, chiếc xe chạy loanh quanh như đầu óc lão vẫn chưa nghĩ ra được điều gì để nói với cô gái. Đến lúc tình trạng cũng không thể kéo dài được nữa; lão đành nhận ra chiếc xe của lão.
Sau lời cảm ơn cô gái đã giúp lão tìm xe. Lão nói với cô gái: “Xin lỗi. Tôi thật không phải tìm xe không ra vì không nhớ chỗ đậu xe. Nhưng không hiểu vì sao tôi bắt buộc mình phải đi tìm cô. Dù đến bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao tôi quyết định như thế!”


Có lẽ sự chân thật của lão đã làm cô gái thay đổi quyến định: “Tạm biệt. Chúc ông một ngày lành. Cảm ơn sự giúp đỡ của ông...” Cô gái ngỏ lời mời lão, “Nếu ông có thời giờ thì tôi xin được mời ông một ly cà phê, để cảm ơn sự rộng lượng của ông. Chúng ta có thể đi uống cà phê ngay bây giờ”.
Lão mừng rơn trong bụng, dù vẫn chưa hiểu rõ mình mừng vì điều gì. Nhưng được ngồi uống cà phê với một cô gái đẹp, vào một chiều xuân, thì hãy tận hưởng sự ban phát ân sủng của Thượng đế trước khi màn đêm về. Hai người trò chuyện với nhau để biết lão là ai; cô ta là ai... buổi trò chuyện càng lúc càng thêm hứng thú thì phố đã lên đèn. Lão mời cô gái đi ăn tối, cô cười tươi hơn cả mùa xuân đang tràn ngập không gian thính phòng của quán cà phê Ý. Cô với lão cùng có một buổi tối thật đầy kỷ niệm trong thành phố này để đi đến kết thúc là một nụ hôn tạ từ ở bãi đậu xe khi cô chở lão trở lại Galleria Mall để lấy xe, có lẽ đã in đậm trong ký ức hai người, nhất là mùi hương da thịt của người con gái Nam Mỹ như đã muôn đời ám vào ký ức của riêng lão... 



Giờ đây lão ngồi hồi tưởng lại với người bạn, bên ngoài cửa sổ căn phòng lão trọ là mùa xuân đang về; những chồi non tuy còn mong manh lắm trong gió xuân đã về nhưng chưa hết rét. Cô gái bí hiểm của lão lộ dần theo dòng nhớ mông lung như sương đêm đã mờ khung ảo... lão kể tiếp: “Năm đó, tôi ba mươi lăm. Cô gái mới hai lăm. Vẻ đẹp hút hồn của con gái Nam Mỹ như ma thuật. Đôi mắt họ có sức thôi miên, làm cho mình mê dại. Những thứ khác nữa thì cứ như thêm dầu vào lửa đam mê trong lòng người đàn ông độc thân tôi lúc bấy giờ...
Chuyện cái đồng hồ để bàn của tôi – vì sao không tặng anh dù anh là người có những nhận xét khá tinh tế về nó. Nhưng nguồn gốc của nó cũng nên nói ra một lần để anh đừng hiểu là tôi hẹp hòi. Khi còn đang học đại học, cô ấy đi Pawn shop với mấy người bạn để tìm mua học cụ cho rẻ. Cô đã chợt thấy một người bạn trai Mỹ trắng đang bán cái đồng hồ xinh đẹp cho tiệm cầm đồ, cùng lúc những người bạn của cô cũng khen ngợi cái đồng hồ xinh đẹp quá, sao lại bán đi... Người bạn trai tỏ vẻ ngượng ngùng với câu hỏi khó trả lời của mấy cô bạn gái. Anh ta đột ngột dúi cái đồng hồ vào tay cô, không nói gì, chỉ chào tạm biệt các cô rồi biến đi lầm lũi... 


Đêm ấy, cô mặc sức chiêm ngưỡng cái đồng hồ thích thú. Tìm hiểu nguyên nhân vì sao anh ta lại tặng cho mình, có lẽ do mình đã không đặt cho anh ta những câu hỏi khó trả lời. Sau đó cô quyết định trả lại anh bạn vì sự trao tay sáng nay chỉ là hành động cảm ơn cô không soi mói việc riêng của anh như những người bạn gái của cô; Đồng thời, cô có nghĩ đến chiếc đồng hồ bằng bạc này chắc chắn là đồ gia bảo của gia đình anh bạn. Vì kẹt tiền tiêu xài hay đóng tiền gì đó cho nhà trường, anh ta có thể không bán mà chỉ cầm ngắn hạn rồi chuộc lại, v.v... Những suy nghĩ dẫn dắt cô đến sáng hôm sau, khi gặp nhau ở hành lang thư viện, cô đã gởi trả người bạn trai cái đồng hồ và đưa cho anh ta mấy chục đô la cô có được lúc bấy giờ với lời chia sẻ, “Khi nào bạn có tiền thì trả lại tiền cho tôi. Đừng bán chiếc đồng hồ của bạn, vì nó đẹp lắm!”


Sự cảm kích qua lại dần thành tình yêu giữa hai người vì anh ta thuộc loại người cho đi vô điều kiện. Anh ta thú thật kẹt tiền nên mới vào tiệm cầm đồ, nhưng khó khăn tiền bạc không lớn bằng sự hành xử của cô đã không cho bạn bè hỏi thêm anh những câu khó trả lời trong lúc anh bối rối... Họ trở nên thân thiết với nhau đến hai người chung sống với nhau một thời gian sau khi ra trường. Và tai họa chỉ đến sau chuyến cô trở về quê thăm gia đình bên Nam Mỹ cả tháng; cũng là chuẩn bị tư tưởng cho gia đình trước khi cô ấy đưa anh ta về quê để ra mắt gia đình. Nhưng khi trở lại Mỹ; trở về chỗ ở riêng của hai người thì cô đã khám phá được sự hiện diện của người thứ ba ngay trong gian phòng thuê của hai người... 


Cuộc tình tàn, họ chia tay. Người bạn trai của cô ấy với người thứ ba kia sau khi có con với nhau đã cố liên lạc với cô như một việc làm chuộc lỗi với bạn bè vì quen biết nhau hết, nhưng cô đã lánh mặt để họ được tự nhiên hơn trong những lần họp mặt bạn bè thời đại học. Cô thường lui về một góc riêng với cái đồng hồ kỷ niệm trong tay để tự nhắc nhở mình cẩn trọng... 

Khi cô ấy gặp tôi trong Galleria Mall với cái đồng hồ bạc trên tay là lúc cô ấy quẫn trí vì người bạn trai cũ đã chán nản gia đình; muốn trở lại chung sống với cô ấy và chỉ trả tiền child support cho con của anh ta với người thứ ba trong cuộc tình của họ. Trong khi cô ấy chưa lành vết thương xưa trong lòng thì người yêu lại làm cho đau đớn, thất vọng thêm về hành xử của anh ta. Cô ấy mang lòng hận thù muộn màng-trong sự cảm kích mới mẻ của tôi khi nghe cô nói: cô ấy không vứt bỏ kỷ niệm của mình; cũng không cho ai kỷ niệm của mình được; nhưng không muốn giữ kỷ niệm với người đàn ông quá nhẫn tâm ấy nữa, nên cô quyết định bán (cho một người không quen) để quên con người ấy đi... 


Cô ấy chỉ không ngờ về cái đồng hồ cô ấy có được-vô điều kiện, để mở ra một đoạn đời ngập tràn hạnh phúc mà khổ đau cũng nhiều; nhưng đến lúc quyết định bán nó đi để chạy trốn quá khứ thì lại gặp một người đàn ông móc túi vô điều kiện để mua lại kỷ niệm ấy...”

Lão chìm vào ký ức như đêm chìm vào tĩnh lặng. Căn phòng trọ của lão chỉ có không gian khóc và thời gian buông tiếng thở dài, như tiếng lão tiếc nuỗi... “chúng tôi có một đoạn đời ngập tràn hạnh phúc vì người Nam Mỹ cũng có những suy nghĩ gần giống người Á đông mình; sinh hoạt đời thường cũng tương tự hơn là với người Mỹ. Nhưng sự buồn bã đã xảy ra sau khi cô ấy không nói nhưng tôi biết cô ấy có thai. Ban đầu, cô ấy nói là không, nhưng sau khi có kết quả xét nghiệm ở văn phòng bác sĩ thì cô ấy trở nên im lặng khác thường. Tôi thuyết phục đến đâu cũng không giữ được cái thai khi chính người mang thai muốn từ bỏ để trả thù đàn ông. Điều này tôi chỉ hiểu được khi hay biết người đàn ông đến với cô ấy sau tôi nữa, cũng đã lãnh chịu hậu quả tương tự. 

Lão chìm vào ký ức như đêm chìm vào tĩnh lặng. Căn phòng trọ của lão chỉ có không gian khóc và thời gian buông tiếng thở dài, như tiếng lão tiếc nuỗi... “Cho đến bây giờ, tôi hiểu được việc một hôm thức dậy, không còn gặp người bạn gái của mình từ nay-khi trên bàn chỉ có miếng giấy viết vội đôi lời từ giã, dằn dưới cái đồng hồ-vào ngày khai tử của con tôi. Không biết món quà gì cho người kế tiếp, nhưng sự giết hại những sinh linh vô tội thì chắc chắn là giống nhau. Nhưng tại sao cô ấy phải làm điều ấy?


Lão chìm vào men say, người đàn ông cuối mặt nhạt nhòa trong ánh đèn vàng vọt đêm khuya. Căn phòng lão trọ sẽ không có gì ngoài không gian khóc và thời gian buông tiếng thở dài mà có ngồi với lão một đêm mới hiểu được tiếng đồng hồ đặc biệt của lão chính là hồi chuông báo tử của lòng người... Người đàn bà đẹp kia có lẽ cũng không còn trên hành trình trả thù đàn ông vì nhan sắc đã phai tàn theo thời gian. Nhưng dường như đời sống ngày càng nhiều những hận thù bất chấp hậu quả và sự tôn kính cần thiết của kinh thánh, kinh sách. Con người ngập ngụa trong thời đại tư thù tự phát nên trả thù tự nhiên trên sinh mạng người khác. Ngoài khuôn cửa sổ, không gian khóc, giọt lệ đã lăn dài xuống vô biên...

HOÀNG YÊN LƯU * THẾ LỮ


Thế Lữ và Nguyễn Nhược Pháp


Hoàng Yên Lưu
Trong loạt bài mạn đàm về Thế Lữ, chúng ta đã biết ông là ngôi sao thứ sáu trong Tự Lực văn đoàn sau Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo, Thạch Lam và Tú Mỡ. Thế hệ sau cũng nhìn nhận Thế Lữ là một trong những nhà thơ tiền phong của phong trào Thơ mới và góp nhiều công sức xây dựng đổi mới thi ca trong những năm chót của tiền bán thế kỷ 20 (32-45). Vai trò của Thế Lữ đối với thi ca tiền chiến rất quan trọng như Hoài ChânHoài Thanh, hai tác giả của cuốn Thi Nhân Việt Nam đã nhận định:

Thế Lữ như vì sao đột hiện ánh sáng chói khắp cả trời thơ Việt Nam. Dù sau này danh vọng của Thế Lữ có mờ đi ít nhiều, nhưng người ta không thể không nhìn nhận cái công của Thế Lữ đã dựng thành nền thơ mới ở xứ này”.
Không phải chỉ có những nhà phê bình như Vũ Ngọc Phan, Hoài Thanh hay Lê Tràng Kiều mới khen thơ Thế Lữ mà nhiều thi nhân lớp sau như Nguyễn Nhược Pháp (1914-1938), Xuân Diệu (1916-1985) từng coi Thế Lữ như một thi tài. Sự tin phục kẻ cầm cờ dẫn đầu cho phong trào Thơ mới có thể tìm thấy trong bài phê bình Mấy vần thơ của nhà thơ tài hoa mệnh bạc Nguyễn Nhược Pháp (tác giả bài Chùa Hương),đăng trên tờ L’Annam Nouveau năm 1935 nghĩa là ngay sau khi tác phẩm thơ của Thế Lữ được phát hành. Bài phê bình có phần khách quan, nêu được cái hay của Mấy vần thơ nhưng cũng nói ra ít nhiều điều tác phẩm chưa hoàn toàn thỏa mãn kỳ vọng của người đọc. Nó cũng phản ánh được đương thời độc giả ủng hộ thơ mới ra sao và coi trọng tờ Phong hóa như thế nào.
Nguyễn Nhược Pháp viết lời bình bằng tiếng Pháp, đăng trên tờ báo Pháp xuất bản ở Hà Nội, và được một dịch giả khuyết danh dịch ra tiếng Việt như sau:
Nếu không kể đến Nguyễn Khắc Hiếu và Trần Tuấn Khải, người ta có thể xem ông Thế Lữ như một nhà thơ nổi tiếng nhất hiện nay. Những bài thơ của ông, rải rác trên Phong Hóa, đã được tập hợp lại với một cái tên khiêm nhường Mấy Vần Thơ. Theo như sự đánh giá của nhiều người thì có lẽ Mấy vần thơ là một tập thơ đẹp nhất mà người ta đã từng xuất bản cho tới ngày nay, nếu như ta thưởng thức những hình ảnh bên trong của nó. Chúng ta cần chuyển những lời khen ngợi tới ông Đỗ Văn, người đã xuất bản tập thơ, và cũng là người có một khiếu thẩm mỹ vững vàng. Cũng cần phải nói thêm rằng tập thơ đã được nổi danh một phần là nhờ tài năng của ông Trần Bình Lộc, một họa sĩ nức tiếng với công chúng. Những nét vẽ duyên dáng trong những bức tranh của ông chắc chắn đã góp phần làm cho tập thơ được hoan nghênh thêm.
Trở về với thi ca. Tài năng của Thế Lữ hoàn toàn chiếm được cảm tình của người đọc. Thơ ông giản dị, đôi khi hơi mơ hồ, dịu nhẹ, luôn làm say mê những trái tim hồn nhiên và thuần phác.
Mặt khác, ông Thế Lữ đã sáng tạo một hình thức thơ mang tính tân kỳ về tinh thần cũng như về hình thức. Và đó chính là thành công của ông.
Tôi chưa từng được gặp mặt ông Thế Lữ. Có lẽ là liều lĩnh khi tôi cho rằng trên thực tế, ông Thế Lữ giống như một nhà thơ độc đáo cho cái mới. Lý do thực đơn giản. Ông Thế Lữ đã bộc lộ một cách tự nhiên và hết sức trữ tình. Ông để lại cho chúng ta một bức chân dung đẹp về mình với rất nhiều sự ngưỡng mộ. Chúng ta biết về ông như một con người cẩu thả trong cách ăn mặc – những điều kiện tối thiểu để trở thành một thi sĩ. Ông ‘đến Hà Nội với chiếc quần cộc; với những đôi giày trắng từ hạ sang đông; chiếc mũ vàng dúm dó bẩn vô cùng…’.
Đó là dáng vẻ bên ngoài.
Trong thế giới tình cảm ông Thế Lữ cũng thật vụng về, ít nói. Không ai yêu một Thế Lữ bần cùng.

Người vụng về, yên lặng, chẳng ai yêu!

Như tất cả những nhà thơ xứng dáng với tên gọi đó, ông Thế Lữ là một kẻ mơ mộng khó lòng cảm hóa. Ông muốn những điều không thể được. Thi nhân muốn biến thành những bậc thần nhân phi phàm trong tiểu thuyết Trung Hoa, thành gió, mây, thành làn thinh không nhẹ nhàng trong vũ trụ mênh mông, thành ánh sáng diệu kỳ của những ngọn núi và ngàn hoa...

Ta muốn biến thành làn mây, làn gió
Làm một bầu khinh thanh trong vũ trụ,
Làm ánh sáng anh linh của núi sông.

Chúng ta đã nói về nhà thơ. Giờ hãy nói về tác phẩm. Dưới con mắt của nhiều người, Nhớ rừng là một bài thơ hay nhất của Thế Lữ và không nghi ngờ gì nữa. Đó cũng chính là ý kiến của nhà thơ, bởi lẽ ông đã đặt bài thơ lên vị trí đầu tiên của tập thơ. Bài thơ Nhớ rừng là lời của một con hổ trong vườn Bách thú. Tôi càng phải nhẹ nhàng nhắc nhở ông Thế Lữ rằng trong vườn Bách thú có hai con hổ và ông đã quên báo trước với chúng ta con hổ nào trong số đó đã được nói bằng những câu thơ tự do. Tuy nhiên, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng chính là thi ca. Tôi tin rằng có thể tìm thấy ở đó một biểu tượng như người ta vẫn nói về con hổ, đó không phải là một cái gì khác ngoài bản thân nhà thơ. Tôi đã dành hẳn một ngày tranh luận với bạn bè về điều mà những bài tranh luận khác đã bàn chán rồi. Một bài phê bình mà tôi xin giấu tên, đã bảo vệ tác giả: ông Thế Lữ khẳng định ông không hề nhìn nhận trong Nhớ rừng một biểu tượng nào cả. Con hổ trong vườn bách thú không phải là Thế Lữ. Và sau đó ông đưa ra những vẻ đẹp trong những câu thơ:

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?

Tôi thực sự cúi đầu ngưỡng mộ. Tuy nhiên, tôi cũng không tin là Thế Lữ tán thành với những lời tán dương ông. Theo ý tôi, trong bài thơ thực sự có được một vài câu thơ đẹp, nhưng về tư tưởng thì vẫn còn trống rỗng chưa thực sự đặc sắc. Mặc khác, đó cũng là khiếm khuyết của ông Thế Lữ khi ông muốn triết lý.
Những dòng tự bộc lộ của Thế Lữ đạt được nhiều thành công hơn. Chẳng hạn, trong Tự trào thực sự đã có được câu độc đáo. Ông đã tự bộc lộ mình trong bài này bằng thể tản văn cắt quãng không đều đặn:

Thực sự không có chi là tư vị cả.

Trái lại, đối với sự miêu tả và những cảm tình nhẹ nhàng, ông Thế Lữ đã thực sự chứng tỏ một tài năng lớn. Tiếng sáo thiên thai là một bài thơ huyền ảo, thần tiên. Mấy vần ngây thơ cũng đã làm nổi danh thơ ông. Sự ngây thơ, chất phác, vẻ duyên dáng, những giấc mơ, nỗi u hoài, tất cả hòa hợp trong những câu thơ trong sáng đến lạ kỳ. Hai bài thơ này đều được làm bằng thể lục bát. Đó cũng là điều ngạc nhiên trong khi trên thực tế, ông Thế Lữ được coi như bậc thầy của thơ tự do. Ông đã viết những bài thơ hay nhất của mình bằng thể lục bát.
Cuối cùng, cần phải lưu ý rằng ông Thế Lữ không hề có những niềm say mê trong tình yêu. Và đó cũng là một khiếm khuyết của ông. Thi sĩ vẫn tiếp tục đi tìm người con gái trong mộng tưởng. Đó là vẻ đẹp mơ hồ của những nàng tiên thoảng qua trong tác phẩm của ông. Nhưng nàng tiên chợt biến mất bởi một thứ phép mầu như những khoảnh khắc mê say chợt đến. Tất cả những điều đó tạo nên một hiệu quả thi ca thú vị. Ông Thế Lữ đã say sưa kể lại câu chuyện về những nàng tiên trong Bông hoa rừng, Vẻ đẹp thoáng qua, Mộng ảnh, Hoa thủy tiên, và dĩ nhiên, mỗi lần đều là một biến thể.
Để kết luận, tôi xin được khẳng định tác phẩm của ông Thế Lữ không thiếu những biểu hiện của một tài năng, nếu không kể đến một vài khiếm khuyết. Ông đã thực sự tạo cho mình một phong cách hào hoa, tế nhị thanh lịch. Thơ của ông đơn giản, phù hợp với thẩm mỹ của nhiều người. Và còn nhiều điều nữa xin nhường cho chính người đọc phán xét”.
(L’Annam Nouveau, số 430, ngày 8-3-1935)

Thursday, February 28, 2013

NGUYỄN QUANG LẬP * GHẺ RUỒI

Bi kịch ghẻ ruồi

a179nude-1345560852_480x0 
Bây giờ nói chuyện ghẻ nghe buồn cười, ngày xưa, là nói thời chiến tranh ấy, thì ghẻ ruồi dường như là bi kịch hằng ngày của mọi người, nó chẳng chừa ai. Mình đọc hồi kí Phạm Duy, đoạn cụ kể gặp ca sĩ Thương Huyền, người đẹp chiến khu Việt Bắc có chi tiết thật hay: “Lúc đó nàng đang ngồi trong phòng vi âm, tay cầm cái quạt nan để đuổi một lũ ruồi đang bu vào một vài nốt ghẻ ở nơi đôi chân thon đẹp của nàng, những nốt ghẻ mà ai đã đi kháng chiến thì cũng đều được thiên nhiên ô nhiễm âu yếm tặng cho.”  
            Vậy đó, trong nỗi buồn chiến tranh có nỗi buồn ghẻ ruồi. Ở rừng rú ẩm thấp, quanh năm chui rúc hầm hố bụi bờ thì dù có giữ gìn bằng giời cũng khó có thể tránh được cái nạn ghẻ lở hắc lào.  Hãi nhất là ghẻ ruồi, nó mọc khắp nơi, những nơi cao ráo sạch sẽ là mặt mũi nó cũng không chừa.  Cụ Phạm Duy thấy nơi “đôi chân thon” của người đẹp mà có “vài nốt ghẻ”, có thể hình dung nơi ẩm thấp của nàng là cả một bãi chiến trường… ghẻ , kinh! Hi hi.
            Chẳng hiểu trời thương thế nào, cái nước da đen sì của mình ghẻ không gặm được hay sao, thuở bé đến giờ chưa một lần bị ghẻ lở hắc lào. Mình cũng chẳng giữ gìn gì, mà có muốn giữ cũng chẳng được. Lính tráng ăn chung tắm chung ngủ chung, áo quần cũng mặc chung nốt nhưng cả đại đội đứa nào cũng bị ghẻ ruồi tấn công, riêng mình thì không. Nhiều thằng thích nằm với mình, chúng nó nói nằm ôm thằng Lập thấy mát mát mềm mềm như ôm gái, hi hi, cái chính là mình không có ghẻ.
Cứ đêm đến, cả trung đội nằm trên cái sạp nứa dài, bao giờ mình cũng lọt vào ở giữa, hết  ông ghẻ này ôm đến ông hắc lào khác coặp. Ấm thì có ấm nhưng mà rất khó ngủ.  Cái trò ngứa ghẻ cũng hay. Nếu cố nhịn đi thì không sao, hễ gãi là gãi mãi, càng gãi càng ngứa. Bình thường hơi ngưa ngứa còn nhịn được nhưng hễ nghe ai đó gãi là tự nhiên mình muốn gãi hết chịu nỗi, thành ra đã gãi là gãi cả đám, rất buồn cười. 
Vừa mới thiu thiu ngủ chợt thằng nằm hai bên trái gãi quẹt quẹt, thằng bên phải tưởng ngủ rồi chẳng dè nghe gãi cũng tỉnh giấc  gãi quẹt quẹt, hai thằng  thi nhau gãi quẹt quẹt. Liền sau đó cả sạp thi nhau gãi quẹt quẹt, sạp nứa kêu cót két, tiếng gãi ghẻ kêu quẹt quẹt… bố ai mà ngủ được. Một thằng vùng dậy soi đèn pin bắt ghẻ, cả trung đội cũng vùng dậy theo, vừa soi đèn pin bắt ghẻ vừa nói chuyện râm ran… hết ngủ luôn.
Cũng nhờ những đêm mất ngủ vì ghẻ như thế mà mình nghe được lắm bi kịch ghẻ ruồi, nhớ mãi chuyện thằng Tính.
            Thằng Tính xinh trai, nhỏ nhắn trắng trẻo, tính lại bẽn lẽn như con gái. Nó là thằng duy nhất trong đại đội không màng đến chuyện gái gẩm. Cứ thứ bảy chủ nhật là tụi mình tót vào các làng gần đơn vị, quyết tăm cho được một hai em gái giải sầu. Thằng Tính không, nó ở nhà đọc sách, không có sách nó đọc báo cũ, không bao giờ nó chịu theo tụi mình tán gái. Tuy không nói ra cả đại đội đều  nghi nó Pê đê.
            Bây giờ thấy giới đồng tính cũng bình thường nhưng hồi trẻ thì sợ lắm. Mình đã dính một lần sợ xanh mặt. Một thằng ở đại đội bệ tự nhiên mò sang sạp trung đội mình đòi ngủ với mình, nói tao nghe chúng nó đồn ngủ với mày như ngủ với gái, cho tao ngủ thử một đêm. Ừ, ngủ thì ngủ, có gì đâu. Không ngờ nửa đêm nó ôm mình hôn hít sờ soạng, mình tưởng nó ngủ mê thấy bồ bịch nên sờ soạng hôn hít vậy thôi, chẳng dè nó tỉnh như sáo, phút chốc nó đè lên mình đòi hiếp…kinh. Bây giờ nhớ lại chuyện đó vẫn còn kinh.
Cho nên thấy thằng Tính cứ kè kè bên mình đứa nào cũng hãi, mình cũng thế. Đêm nào thằng Tính cũng rủ mình ngủ chung, mình à ờ rồi kiếm cớ lặng lẳng tránh nó ra. Thằng Tính tức lắm, buổi trưa nó gọi mình xuống suối nói chuyện, nói gì mà ông tránh tôi như tránh hủi vậy. Mình cười cười, nói có gì đâu… có gì đâu. Nó cười cái hậc, nói tôi biết các ông nghĩ về tôi thế nào rồi.  Rồi nó ngước lên nhìn mình, cái nhìn rất thành thật, nói pê đê chẳng có gì xấu nhưng tôi không phải pê đê.
Thằng Tính chìa ra cái ảnh cô gái khá xinh, nói bồ tôi đây. Mình hỏi đã làm ăn gì được chưa? Nó bảo chưa. Đến tay cũng chưa cầm được, làm ăn cái gì. Mình nhăn răng cười, nói ối giời, thế mà cũng gọi là yêu. Nó bảo không, tôi đã hôn nàng rồi, nàng cho sờ thoải mái nhưng chỉ bên ngoài thôi. Mình nói chỉ xào khô thôi à. Nó nói ừ, chỉ xào khô thôi, đụng vào da thịt nàng không chịu. Mình nói hay là nàng có ghẻ. Thằng Tính ừ rồi ngồi ngẩn ngơ, không nói gì thêm nữa.
Mình theo thằng Tính về Cửa Ông gặp nàng. Té ra nàng là cháu bà hàng nước ở bến phà, mỗi lần qua lại phà mình đều tạt vào quán bà uống nước chè hút thuốc lào, nên quen. Nàng xinh hơn trong ảnh nhiều, mắt ướt môi thắm, cười có lúm đồng tiền chấm phẩy, cộng với răng khểnh rất điệu..  tóm lại nàng có vẻ đẹp rất chi là hấp dẫn, như tụi trẻ ngày nay nói nàng có vẻ đẹp rất chi là sexy. Mình vỗ vai thằng Tính, nói mày lù đù vậy mà giỏi phết, tán đổ hoa  hậu Cửa Ông, phục mày quá. Thằng Tính cười bẽn lẽn, nói ừ. Rồi ngồi ngẩn ngơ.
Sau, về tới đơn vị thằng Tính mới thú thực, nói nàng có bệnh mới tới lượt tao, không thì đừng có hòng. Mình hỏi bệnh gì, nó bảo ghẻ. Mình cười lăn, nói ai mà không ghẻ, bệnh tật gì nghiêm trọng đâu. Nó khẽ lắc đầu thở dài, nói nhưng ghẻ của nàng khác, nàng bị bệnh ghẻ kinh niên. Mình lại cười lăn, nói ối cha mẹ ơi, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới nghe nói bệnh ghẻ kinh niên. Thằng Tính cáu, nói mày không tin thì thôi, mùa đông da dẻ nàng bình thường, hình như lúc đó ghẻ ngủ đông, đến mùa hè lũ ghẻ mới thức giấc, đục khoét da dẻ nàng không sót một chỗ nào.
À ra thế. Cái thứ ghẻ kinh niên không có thuốc nào trị nổi, đúng là khổ thân nàng. Thằng Tính kể trước đây có anh Phun thuốc sâu ( Phó tiến sĩ) học ở Đức về cưỡi xe Mô kích tới tán nàng. Hai người yêu nhau được chừng một tháng thì chia tay, hỏi ra mới biết anh chàng bóc vỏ nàng ra, chợt thấy cả đám ghẻ đen sì vội vàng đóng lại, và bỏ chạy. Thằng Tính kể chính nó cũng không biết, mùa đông thấy nàng nồng nàn hết cỡ, sang mua hè nàng bỗng lạnh tanh, hễ đụng đến là nàng giãy nãy như phải bỏng. Đến đoạn nàng không cho cầm tay, nói thế nào cũng không cho, kiên quyết nhét hai tay vào giữa hai đùi kẹp chặt, thì nó lờ mờ nhận ra.
Ấy là khi thằng Tính kéo mình ra suối tâm sự, hỏi ý kiến. Mình chẳng biết ý kiến ý cò thế nào, nói nếu ông yêu nàng thì ghẻ là cái đinh gì mà sợ nó. Nó cười cái hậc, nói biết rồi. Mình nói ngược lại ông muốn bỏ của chạy lấy người thì ghẻ là cái cớ tuyệt vời, không có cái cớ nào tuyệt vời hơn. Nó cười cái hậc, nói ông toàn nói mấy thứ biết rồi. Mình tịt, chẳng biết nói sao, nói thì ông  muốn tôi nói thế nào. Nó nói có chữa được bệnh ghẻ kinh niên của nàng không, có hay không, chỉ cần vậy thôi, ông đừng có lắm lời.
Mình khẳng định chữa được, bệnh này không phải tứ chứng nan y nhất định chữa được. Ta bó tay thì có Tây, Tàu đầu hàng thì có Mỹ. Tôi nghe nói Mỹ có thuốc viên hình răng cưa đặc trị ghẻ ruồi hết ý, mỗi ngày uống 3 viên chỉ cần vài ngày là sạch luôn. Mắt thằng Tính sáng như sao, nói thế thì tôi yêu nàng. Nhược bằng không có thuốc nào chữa được ghẻ kinh niên tôi vẫn yêu nàng. Mình cười, nói chuyện nghiêm chỉnh đó nghe, đừng có mà hứa bừa. Mặt thằng Tính vênh lên, nói tôi đã quyết là quyết, không oong đơ chi hết, từ nay Tính này xin thề sẽ sống chung với ghẻ.
Cuối năm 1982 thằng Tính cưới nàng. Đám cưới thật hoành tráng, chú rể cô dâu sáng ngời lượn vòng giữa ngàn người. Mình ngồi mâm  với mấy thằng trung đội thằng Tính, đứa nào đứa nấy xuýt xoa hai đứa đẹp đôi. Thằng Tuất rỉ tai mình, nói chúng nó đang lượn đẹp thế.. tự nhiên ngứa ghẻ thì làm sao. Mình cười phì văng cả miếng thịt gà. Thằng Tuất lại rỉ tai mình, nói áo quần cô dâu chú rể phải thuê tận Hà Nội, xong vụ này cô dâu chú rể nào thuê đúng bộ vợ chồng thằng Tính thuê coi như đời tàn, ghẻ kinh niên… nát một đời da. Mình lại cười phì, lại văng thêm miếng thịt nữa.
Hơn hai chục năm sau đi Hải Phòng, tình cờ gặp thằng Tuất, nó bảo thằng Tính bây giờ là phó sở oách lắm. Mình nói bệnh ghẻ kinh niên của vợ chồng nó chắc lành rồi . Thằng Tuất cười, nói lành đâu mà lành, nó còn trách mày lừa nó đấy. Mình hỏi lừa cái gì. Thằng Tuất nói mày bảo thuốc răng cưa gì đó của Mỹ chữa được ghẻ ruồi kinh niên, nó nhờ khắp xứ lùng kiếm. Kiếm được nhưng đó là thuốc chữa hắc lào, không phải chữa ghẻ ruồi.
Thằng Tuất vừa cười vừa kể bi kịch ghẻ ruồi của thằng Tính. Từ ngày cưới vợ tất nhiên nó nhiễm bệnh ghẻ kinh niên của vợ nó, cứ đến mùa hè là ghẻ mọc, chẳng mọc đâu cứ nhè háng nó mà mọc. Nó gãi ghẻ bất kì đâu, ngứa là gãi. Có lần tao thấy thằng Tính đứng nói với bí thư thành ủy, miệng nói tay thò vào quần gãi quẹt quẹt. Bữa đó nó đang giảng cho bí thư thành uỷ văn hoá phi vật chất là cái gì.
Thằng Tuất ôm bụng cười, nói tao kể chuyện này có thật trăm phần trăm, tiên sư thằng nào nói láo. Mình hỏi chuyện gì. Thằng Tuất kể, một hôm họp sở, thằng Tính với giám đốc sở ngồi bàn trên, bàn phủ kín vải hoa. Giám đốc sở đang nói với anh em, nó ngồi bên, ngứa ghẻ quá, bắt chim ra khỏi quần, hai tay xát lấy xát để. Giám đốc sở ngoảnh lại, thấy, nhăn mặt nói nhỏ: Mi mần chi rứa mi. Nó ngẩng lên tỉnh bơ, nói chỉ đạo của giám đốc sở là rất sâu sát, đề nghị anh em ghi nhớ.
Mình nghe hấp dẫn quá rủ thằng Tuất đến thăm thằng Tính. Nó đang chủ trì cuộc họp nhận được tin nhắn của tụi mình liền dặn anh em, nói tôi phải đi đón bộ trưởng, anh em cứ thảo luận thật kĩ vào, chiều tôi về kết luận. Dứt lời nó vọt đi ngay, chọn phòng máy lạnh kín đáo ba thằng ngồi nhậu với nhau. Thằng Tuất lại đem chuyện ghẻ kinh niên ra trêu. Vừa nói đến ghẻ tự nhiên thằng Tính đổ ngứa liền, nó thò tay vào quần gãi quẹt quẹt, nói tại tao yêu vợ tao quá ghẻ nó căm thù chim tao, chúng nó cắn hạ bộ tao  nát bét. Mình và thắng Tuất cười lăn.
 Nói đến ghẻ là thằng Tính ngứa, nó bắt chim ra khỏi quần, hai tay xát lấy xát để, nói khốn nạn, cả nước tiến lên CNXH cả rồi, mỗi vợ chồng tao vẫn mắc cái bệnh ghẻ này. Mình nói nhưng mày vẫn hạnh phúc với vợ mày chứ. Nó nghiến răng xát lấy xát để, miệng hít hà nước mắt sống chảy dàn dụa, nói ừ ừ, hạnh phúc hạnh phúc.
Hi hi.
NQL
QUỆ CHOA
 

No comments: