Monday, February 27, 2017

TUYẾT XỨ THI CÁC

 




BẾN TIÊU TƯƠNG
Nguyễn Khôi
     ( Tặng : BNN & Tiểu muội)
                     ---
  Về làng ra bến Tiêu Tương (1)
Ngó trăng, ngó gió...chàng Trương đâu rồi ?
  Đò thì một lá chơi vơi
Sáo thì vi vút lưng trời lửng lơ...
                     *
  Tìm Mỵ Nương giữa bến bờ
Ai đang giặt yếm ngồi hơ lửa lòng ?
  Tiêu Tương trăng gió mịt mùng
Để cho Thi sĩ đau từng dòng Thơ...
                     *
  " Sông Tương một dải nông sờ..."
---------
(1) sông Tiêu Tương xưa ở vùng quê Quan Họ (Bắc Ninh)
gắn với chuyện tình Trương Chi/ Mỵ nương nổi tiếng, khởi nguyên từ đầm làng Phù Lưu (Oa hồ) nối với sông Ngũ Huyện Khê , chảy lòng vòng qua Đình Bảng- Tiêu Sơn- Lim  ra Ngòi Tào Khê/ sông Cầu...
        Quê 1 tết Đinh Dậu- 2017
            NGUYỄN KHÔI


有 所 思

君 歸 故鄉
過 萬大山
洋,
我 在 大洋北
君 在大洋東
我魂芒芒
日日 思 君 不 見
是 潇湘
潇湘是大
兮 大
潇湘兮 潇湘
相 思 不 相 見,
是我 苦斷腸

                   山
  SỞ HỮU TƯ

Quân quy cố hương
Quá vạn đại sơn
Viễn cách trùng dương
Ngã tại đại dương bắc
Quân tại đại dương đông
Ngã hồn mang mang
Nhật nhật tư quân nhi bất kiến .
Đại dương thị Tiêu Tương
Tiêu Tương thị đại dương
Đại dương hề đại dương
Tiêu Tương hề Tiêu Tương
Tương tư bất tương kiến
Thị ngã khổ đoạn trường!

Sơn Trung


CÓ NỖI NHỚ

Em về cố hương
Qua vạn đại sơn
Và bao trùng dương.
Anh ở đại dương bắc
Em về đại dương đông
Lòng anh buồn mênh mang
Ngày ngày nhớ em mà chẳng thấy
Đại dương là Tiêu Tương
Tiêu Tương là đại dương
Đại dương ôi đại dương!
Tiêu Tương ôi Tiêu Tương!
Nhớ nhau mà chẳng thấy
Anh ôm khổ đoạn trường.

Sơn Trung
 






ĐÔNG ĐÔ PHAM * SINH NHẬT VIỆT CỘNG

Sinh nhật “đảng ta” chỉ duy nhất Lào và Campuchia chúc mừng!?

Đông Đô Phạm (Danlambao) - 50 ngàn con em phía Nam phơi thây tại Campuchia, 50 ngàn con em phía Bắc phơi thây tại Lào để ngày hôm nay 3/2/2017 sinh nhật lần thứ 87 “đảng CSVN” cả thế giới 193 quốc gia với mấy ngàn đảng phái nhưng chỉ duy nhất 2 quốc gia Lào và Campuchia gửi điện “chúc mừng”. Mà công điện của 2 quốc gia này lại nhân danh là đảng của Nhân Dân chứ không lấy danh nghĩa là đảng cộng sản. Thật là vinh dự vĩ đại cho “đảng ta”? Không biết “bạn bè quốc tế” của đảng CSVN chạy đâu mất hết rồi?
“Nhân dịp kỷ niệm 87 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2017), Ban Chấp hành Trung ương Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và Ban Chấp hành Trung ương Đảng Nhân dân Campuchia đã gửi Điện mừng tới Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam”. (VOV Oline)
Nhìn hai nữ phát thanh viên xinh đẹp như hoa hậu ngồi phát ngôn tin tức này trên màn ảnh VTV tối ngày 3/2 thấy mà tội nghiệp, bởi kiến thức và sĩ diện của một con người có học ở thời đại này (nếu không vì cơm áo) chắc không ai đủ can đảm để hãnh diện ngợi ca một sự kiện đáng buồn và xấu hổ của đất nước như vậy.
Một cái chủ nghĩa cộng sản mà đại bộ phận cư dân thế giới đang phỉ nhổ tránh xa, vài cái đảng của thế giới CS còn lại đang thoi thóp bên lề đường văn minh dân chủ không ai đoái hoài nhắc đến, nhưng tại Việt Nam thì 90 triệu người cứ phải im lặng kéo cái cày CS lầm lũi theo đảng để lên thiên đàng XHCN.
Ôi dân tộc tôi, biết đến bao giờ mới thoát được cảnh khổ nhục trầm luân này?
04.02.2017


CHIM BIỂN * LỄ HỘI BÁNH CHƯNG

Thấy gì từ lễ hội mùa xuân đến cặp bánh chưng 700kg

Chim Biển (Danlambao) - Hàng chục lễ hội diễn ra sau tết Nguyên Đán như Lễ hội Gò Đống (Hà Nội), Lệ hội Khai ấn đền Trần (Nam Định), Lễ hội Yên Tử (Quảng Ninh), Lễ hội Đền Gióng (Sóc Sơn)… đã và đang thu hút hàng trăm ngàn người tham dự. Đây là thời gian để người dân cầu an, cầu may mắn cho một năm mới, cũng là dịp để hậu nhân bày tỏ sự kính trọng và biết ơn thần linh cùng những bậc tiền nhân đã có công lao xây dựng, gìn giữ quê hương. Tham dự các lễ hội mùa Xuân đã trở thành một nét văn hóa và là một thú vui thanh nhã của nhiều người từ xưa đến nay. Tuy nhiên những lễ hội này đã trở nên hỗn loạn không khác gì một trận chiến trong thời bình bởi sự tranh giành, cướp bóc dẫm đạp lên nhau để lấy lộc.

Tình trạng chặt chem, gian manh tại các dịch vụ phục vụ lễ hội đã khiến sự thú vị, nét văn hóa của lễ hội bỗng chốc trở thành nỗi ám ảnh của du khách. Bên cạch đó còn xảy ra hàng trăm truyện cười ra nước mắt khi du khách bị móc túi, rạch giỏ, khi cụ già bị đánh ngất xỉu chỉ vì lỡ dẫm lên chân người khác… Hình ảnh hàng trăm người lao vào ẩu đả, leo cả lên đầu nhau để cướp lộc đã trở nên phổ biến tại các lễ hội đang diễn ra. Có thể thấy lễ hội mùa Xuân đang trở nên vô cùng xấu xí từ khâu tổ chức cho đến việc quản lý và ý thức của người tham dự.


Mới đây, Nghệ An là một địa phương cũng đã tổ chức lễ hội trong dịp xuân vào ngày mùng 5 tháng giêng âm lịch, đây là ngày kỷ niệm chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa. Liền sau đó 1 ngày, tức ngày mùng 6 âm lịch, Sở Văn hóa - Thể thao tỉnh Nghệ An phối hợp với Hiệp hội Du lịch Nghệ An tổ chức lễ dâng cặp bánh chưng khủng nặng tới 700kg cho bà mẹ bác Hồ. Được biết đây là lần thứ 5 địa phương này tổ chức lễ dâng bánh chưng cho bà Hoàng Thị Loan. Có lẽ khi còn sống, bà Loan có nằm mơ cũng không thể nghĩ ai đó cho mình cặp bánh chưng to thế, nếu có đi chăng nữa chắc bà phải nặn óc nghĩ cách làm sao ăn cho hết.

Khi nhắc đến Nghệ An, nhiều người vẫn còn băn khoăn bởi nơi đây là một địa phương miền Trung thường xuyên gánh chịu hậu quả do thiên tai. Năm 2016 vừa qua, người dân tỉnh thành này đã gặp không ít khốn đốn, ngoài chuyện thiên tai. Cuộc sống người dân còn phải chịu đựng sự khốn khổ vì thảm họa môi trường biển do Formosa và những lần xả lũ thủy điện đúng qui trình của đám quan quyền nhà sản gây ra. Lãnh đạo cộng sản của Nghệ An đã phải gửi công văn để xin gạo cứu đói. Ấy vậy mà dân đen nào có biết số gạo cứu đói đó đi đến đâu và vào tay ai. Gạo đâu chẳng thấy, chỉ thấy cái rét, cái đói của những ngày tết luôn kề cạnh bên mình. Còn nhớ trước tết ít hôm, người dân một số huyện của Nghệ An đã được nhà cầm quyền quan tâm sâu sắc khi trao cho hơn 51000 hộ dân những chiếc cờ máu và lịch để mừng tết. Nay lại được sở Văn Hóa – thể thao tổ chức lễ tri ân bà mẹ bác Hồ bằng cặp bánh chưng khủng này. Dù là tỉnh thành nghèo nhưng Nghệ An quả thật là tỉnh thành chịu chơi và thích chơi nổi.
Theo như báo chí nhà sản nói, toàn bộ kinh phí thực hiện hoạt động dâng bánh chưng tri ân bà mẹ bác Hồ là do sự đóng góp của các công ty lữ hành trong và ngoài tỉnh. Ấy là nói thôi chứ người dân có biết doanh nghiệp nào đóng góp, họ góp bao nhiêu và việc chi thu như thế nào. Cũng có thể Nghệ An đã dùng ngân sách để tổ chức hoạt động này rồi nói rằng công ty này nọ yêu quí bà mẹ bác Hồ nên muốn tổ lòng tri ân. Một giả thiết khác là cặp bánh chưng này được nấu bằng gạo cứu đói mới xin từ Bộ LĐTB và XH trong dịp cuối năm.
Bà Hoàng Thị Loan là người có công dưỡng dục Hồ Chí Minh nên đám con cái của cha già cũng không để bà thiệt thòi khi “dành trọn” ngọn núi Động Tranh (Nam Giang, Nam Đàn-Nghệ An) để xây lăng mộ cho bà. Để đưa được cặp bánh chưng khủng này lên núi dâng cho bà mẹ bác Hồ cần tới 30 tráng sĩ khệ nệ bưng vác hơn 30 phút. Sau những giây phút mệt nhọc vất vả, con cháu của bà đã dâng hương, hoa, cúng vái xong thì ban tổ chức đã cắt nát cặp bánh ra thành hàng trăm mảnh để biến thành trò phát lộc thần thánh. Buổi dâng bánh chưng cho bà mẹ bác Hồ đã kết thúc như thế. Hoạt động này được ngành du lịch và quan chức Nghệ An hy vọng sẽ trở thành du lịch tâm linh. (Cộng sản vô thần mà sao cứ thích tâm linh nhỉ. Hồ Chí Minh thì bỗng dưng được phong làm Phật Hồ, có lẽ sắp tới chắc bà Hoàng Thị Loan sẽ được phong là Phật Mẫu Hồ).

Việt Nam quả là một đất nước với những điều lạ lùng trong trí tưởng tượng của nhiều người. Lễ hội văn hóa mùa Xuân trở thành nơi để phô diễn bạo lực, nơi để trổ tài cướp bóc, gian manh, chặt chém người tham dự... Những tỉnh thành nghèo khó đến độ phải đi xin gạo cứu đói thì lại là những tỉnh thành nổi tiếng với những kỷ lục của tượng đài nghìn tỷ, của những cặp bánh tét, bánh chưng hàng trăm kg. Sự lãng phí kinh khủng khi tổ chức những lễ hội văn hóa mà chẳng hề có văn hóa. Chế độ cộng sản một mặt thì cấm cản, tuyên truyền người dân không được lãng phí, không được mê tín dị đoan. Nhưng mặt khác thì âm thầm ủng hộ những lễ dâng cúng tốn kém vô bổ và cố tình “thất thủ” tại các lễ hội để đổ lỗi cho ý thức của người tham dự nhằm duy trì sự mê muội của dân chúng. Phải nói cộng sản Việt Nam ngày nay đã phần nào thành công trong việc kiểm soát tâm linh của người dân.

TRẦN NHẬT PHONG * TRIẾT LÝ SỐNG

Triết lý sống từ... tô hủ tiếu

Trần Nhật Phong (Danlambao) - Tôi nhớ năm 1990, lúc còn theo học ở New York, thời điểm đó tôi vừa học vừa làm, ban ngày đi học, ban tối thì làm trong một nhà hàng tàu (ông chủ là người Hongkong), tôi biết nói tiếng Quảng Đông, nhưng chỉ biết nói không biết viết, nên không lấy order được, và ông chủ thì không muốn cho sinh viên như tôi làm busboy, nên đẩy tôi xuống bếp.
Người Hongkong thường gọi mấy ông Chief cook là sư phụ, đầu bếp chính ở nhà hàng mà tôi làm cũng là người Hongkong, gia đình của ông từ Phật Sơn di cư đến Hongkong và cuối cùng di dân qua Mỹ.
Tôi nhớ có một lần, khi ông chủ nhà hàng xuống tận bếp, nói với sư phụ rằng, có vài người khách Mỹ ngồi bàn VIP, muốn sư phụ đích tay làm vài món ngon lên cho họ, nhưng lại không nói rõ là họ order những món ăn gì.
Vị đầu bếp gọi tôi tới, ông pha một ấm trà ngon và biểu tôi bưng lên bàn VIP, rồi căn dặn tôi quan sát thái độ của những người khách nói cho ông biết.
Tôi ngạc nhiên, nhưng vẫn theo lời dặn của ông, bưng ấm trà và 4 chiếc tách lên bàn VIP, sau đó xuống kể cho ông nghe về thái độ của từng người trong bàn.
Vị sư phụ không nói gì cả, ông nấu thật nhanh và để tất cả thức ăn trong một chiếc mâm, rồi kêu tôi bưng mâm theo ông lên bàn VIP. Tại bàn ông đưa từng món cho từng người, mà không hề nói một lời nào.
Kết quả 4 người khách ăn rất ngon miệng và thưởng cho tôi và sư phụ $40 tiền tip (số tiền này thời 90 rất lớn), tôi khá thắc mắc là tại sao vị sư phụ lại biết rõ khẩu vị của 4 người khách kia, vì họ cũng không phải là khách quen đến ăn mỗi ngày, sau đó tôi hỏi sư phụ làm sao biết người nào ăn cái gì, và ông trả lời:
Cái người chưa ngồi xuống đã nói liên tục, người này mỗi ngày tiêu hao năng lượng rất nhiều, nên tao mới làm món thịt bò cho ông ta, vì ông ta cần ăn nhiều thịt đẩy lấy lại năng lượng, còn cái người chưa ngồi xuống mà lấy khăn giấy lau ghế, lau mặt bàn rồi xin thêm khăn giấy, người này vốn kỹ lưỡng về sức khỏe, nên thích ăn rau nhiều hơn, tao làm món chay cho ông ta, 2 người còn lại trẻ tuổi lại xin mày cây nĩa chứ không dùng đũa, là những người chưa quen thuộc với đồ ăn Á Đông, nên tao làm món hủ tiếu xào dễ ăn nhất cho họ.
Giải thích xong ông nói thêm rằng, nghề nấu ăn ngoài trừ tay nghề ra, phải hiểu rõ tâm lý của khách hàng và phải biết quan sát để đoán biết cá tánh của con người, thế là tôi học được bài học quí giá từ vị sư phụ người Hongkong, cách quan sát con người qua sự ăn uống.
Bài học này tôi đã áp dụng trong đời sống hơn 20 năm qua, dù có đôi lúc hơi bị “trật búa rìu” nhưng tựu trung đa phần lại rất trúng, nhờ đó mà tôi tránh được nhiều xung khắc trong xã hội.
Hơn 20 năm qua theo nghề truyền thông, từ báo nói (radio), báo hình (TV) cho đến báo viết, tôi tiếp xúc đủ loại người, từ những thương gia chỉ biết làm ăn, từ những “ông anh lớn” của nghề truyền thông, cho đến những người bạn trong giới văn nghệ sĩ, hay thực dụng như những người làm nghề nail, kể cả những đứa em “giang hồ”, tôi lại học được nhiều bài học khác về nhân sinh, cách ứng xử, lối ăn nói, tóm lại đều là những bài học quí để áp dụng trong cuộc sống hàng ngày.
Tuy nhiên, sau hơn một tháng theo Phượng Mai, bà xã tôi vào nghề bán Hủ Tiếu, có lẽ đây là bài học lớn nhất mà tôi học được, đó là cách ứng xử bằng... Trái tim, bằng cảm xúc của chính bản thân.
Khi mở tiệm Hủ Tiếu, như bao người khác, tôi phải tính toán chi li từng chi tiết, để cân, đo, đong, đếm làm thế nào để không bị lỗ lã và có chút tiền lời trang trải mọi thứ.
Ngược lại với tôi, bà xã tôi lại khác, lối hành xử của Phượng Mai luôn theo cảm tính của một người nghệ sĩ, khi mua vật dụng nấu cho khách, cô luôn quan niệm chọn cái ngon, tươi trước, trong khi tôi luôn nhìn vào... giá cả.
Khi nấu cho khách, có những việc vụn vặt không cần thiết, tôi muốn bỏ qua nhưng Phượng Mai lại để tâm rất kỷ, từ lúc pha chế nước sốt, cách cắt thịt, “trụng tôm” cho đến việc trụng bánh Hủ Tiếu, tất cả đều phải đúng ‘qui trình” không được sai sót, rớt một chiếc muỗng trong bếp, cô bắt nhân viên phải lập tức rửa ngay, dù đang lúc bận rộn nhất. Tôi cằn nhằn thì Phượng Mai trả lời tỉnh queo “tô hủ tiếu anh cũng có phần ăn, không thể sai sót”.
Khi tiếp xúc với khách hàng bên ngoài, có những người khách vô cùng khó tính, trong khi tôi cố gắng nở nụ cười để tiếp đãi thì Phượng Mai tự nhiên hơn, cô tâm tình với khách, lắng nghe và giải thích, đôi khi có những điều “không nên nói” trong nghề, cô cũng tự nhiên nói “huỵch tẹt” ra luôn.
Vậy mà thực khách trở lại nhiều lần, và nói thẳng với tôi “thích con người của Phượng Mai”, mộc mạc, bình dân, trong khi tôi thì họ cười “còn láu cá” lắm.
Thì ra triết lý cuộc sống vốn kỳ lạ, khi con người nghĩ rằng, lối hành xử đúng mực thước, đúng lối chuyên nghiệp mà xã hội Mỹ đòi hỏi, thì chưa chắc đã chiếm được cảm tình của người khác, còn lối ứng xử tự nhiên, mộc mạc xuất phát từ trái tim, đôi lúc có vẻ như không “hợp lúc, hợp thời” thì lại được nhiều người có cảm tình hơn.
Bà xã tôi vốn là con nhà nòi của ngành sân khấu, không ăn học nhiều, tất cả những cách ứng xử, đều từ sân khấu, từ khán giả của Phượng Mai chứ không phải từ học đường, và những thói quen đó đã theo bà xã tôi nhiều năm, nó ăn sâu vào trái tim của bà xã và trở thành tự nhiên.
Trong khi tôi tự cho là mình “thông minh”, hiểu nhiều, thì ít được cảm tình của mọi người hơn và rất “khó gần gũi”, hay nói một cách khác là những người tiếp xúc với tôi lần đầu tiên, đều có thành kiến là tôi “láu cá”.
Có lẽ trong xã hội, khi con người tự cho là mình thông minh quá, tự tin quá sẽ biến thành một thứ gì đó giả tạo, không thật và luôn làm cho người đối diện phải đề phòng, không tin tưởng.
Còn cách ứng xử tự nhiên, xuất phát từ trái tim, có một điều gì đó huyền diệu, luôn chinh phục được cảm tình của nhiều người, học mộc mạc, bình dân và nói “thẳng như ruột ngựa” thì đều được trân quí.
Nhờ nghề hủ tiếu, tôi lại học được thêm một bài học mới, những ngôn từ hoa mỹ, đẹp đẽ chỉ có thể chinh phục người khác trong ngắn hạn, đôi khi lại khiến họ sợ hãi, trong khi những từ ngữ nói ra từ trái tim, không qua chạy qua khối óc, thì chính là “bề sâu” của triết lý cuộc sống, quả thật rất “đơn giản”.
Nhưng chữ “đơn giản’ này tôi phải học cả một đời, bước vào tuổi trung niên mới thẩm thấu được cách ứng xử bằng trái tim, nó lâu bên hơn tất cả những “bao bì” khác, được bọc bằng ngôn từ hoa mỹ.
Và tự nhiên tôi lại yêu tô hủ tiếu đến như vậy, cả tháng này tôi ăn hủ tiếu hơn bao giờ hết trong cuộc đời của mình, vì nhờ tô hủ tiếu, tôi lại được hiểu thêm “công lực” của trái tim con người đến mức độ nào, và như Duyên Anh đã từng nói trong tác phẩm “Nhà Tôi” của anh “ không cần cao xa như tôn giáo, không cần hoa mỹ như nhà thơ, nhà văn, mà chỉ cần tình người”.
Tô hủ tiếu của Phượng Mai có lẽ sẽ còn nhiều bài học cho tôi ở những năm tháng cuối đời, hãy sống bằng trái tim hơn là khối óc, nó sẽ tạo ra niềm tin giữa con người và con người.



NGUYỄN VĂN THÂN * NHẬT BẢN TẠI BIỂN ĐÔNG

Vai trò của Nhật tại Biển Đông

LS Nguyễn Văn Thân (Danlambao) - Bước vào đầu năm 2017, Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe đã tiến hành chuyến công du tại 4 nước Châu Á là Phi Luật Tân, Úc, Nam Dương và Việt Nam. Úc và Nhật là đồng minh quân sự của Hoa Kỳ. Nam Dương là quốc gia có tầm vóc lãnh đạo trong Khối ASEAN. Phi Luật Tân và Việt Nam đều có tranh chấp với Trung Quốc tại Biển Đông và Việt Nam cũng là nước chủ nhà sẽ tổ chức Hội Nghị APEC tại Đà Nẵng trong năm 2017 này. Tưởng cũng nên nhắc lại Abe là nguyên thủ đầu tiên ghé thăm và chúc mừng Donald Trump tại New York hồi tháng 11 năm ngoái khi ông trên đường tham dự APEC tại Peru.
Trong tháng 12 thì Abe cũng thi hành hai công tác ngoại giao quan trọng. Thứ nhất là đón tiếp Tổng Thống Nga Vladimir Putin. Nga là nước duy nhất mà Nhật chưa ký Hiệp Ước Hòa Bình sau Đệ Nhị Thế Chiến. Trong những ngày cuối của cuộc chiến, Liên Bang Xô Viết đưa quân chiếm đóng một vài hòn đảo ở phía Bắc của Nhật gọi là quần đảo Kuril và tranh chấp chủ quyền của quần đảo này đã ngăn cản tiềm năng quan hệ giữa hai nước. Abe và Putin không ra tuyên bố gì đột phá về Kuril nhưng hứa hẹn là sẽ cải thiện quan hệ kinh tế song phương trong bối cảnh Nga đang bị Hoa Kỳ và Châu Âu cấm vận vì xâm chiếm Crimea. Còn Nhật thì đang mong vực dậy nền kinh tế qua nhiều năm suy thoái.
Vào cuối tháng 12, Abe cũng đã viếng thăm Trân Châu Cảng nơi mà 75 năm về trước Nhật đã đánh bom tấn công căn cứ hải quân làm Hoa Kỳ quyết định nhảy vào vòng chiến. Chỉ ngoài một tiếng đồng hồ, phi hành đoàn với hơn 350 phi cơ của Nhật đã đánh chìm hoặc phả hủy 19 tàu hải quân bao gồm 8 tàu chiến Mỹ, phá hủy 328 máy bay và hạ sát 2403 quân nhân Mỹ. Tới năm 1945, Mỹ thả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki làm hơn 150,000 thường dân Nhật thiệt mạng. Chuyến đi của Abe là để đáp lễ chuyến viếng thăm Hiroshima của Obama hồi tháng 5. Cũng như Obama, Abe không lên tiếng xin lỗi nhưng bày tỏ lời chia buồn chân thành và sâu sắc. Abe ca ngợi nỗ lực hàn gắn quan hệ hai nước của Mỹ và cam kết là Nhật sẽ không bao giờ lập lại nỗi kinh hoàng của chiến tranh.
Tại Úc, Abe và Thủ Tướng Úc Malcolm Turnbull thảo luận về vấn đề an ninh trong khu vực trước viễn ảnh và tương lai bấp bênh của Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump cũng như quyết định của Trump rút khỏi TPP. Nhật là quốc gia đầu tiên và duy nhất trong 12 thành viên đã phê chuẩn TPP vào đầu tháng 12 năm ngoái. Mục đích là muốn khuyến khích Trump thay đổi ý định để kết hợp quan hệ đồng minh quân sự và đối tác kinh tế của trục Mỹ - Nhật - Úc là những quốc gia chia sẻ các giá trị tự do, dân chủ và pháp trị trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương hầu đối phó với sự trỗi dậy hung hăng của Trung Quốc. Nhưng quyết định thiển cận của Trump đã làm đảo lộn hết tất cả. Không có TPP thì trục Tự Do không có cơ hội sử dụng ván bài kinh tế làm đòn bẩy an ninh và chiến lược. 
Tại Nam Dương, Abe hội kiến Tổng Thống Jowoki và thảo luận quan hệ kinh tế song phương cũng như tình hình an ninh tại Biển Đông. Nhật là đối tác chiến lược của Nam Dương. Hai lãnh tụ đồng ý tiếp tục 4 dự án chiến lược mà theo đó Nhật sẽ viện trợ và đầu tư vào các dự án cơ sở hạ tầng cung cấp hệ thống giao thông và năng lượng cho Nam Dương. Đây là phiên họp thứ tư giữa hai lãnh tụ trong vòng 2 năm qua.
Trước đó thì Abe đã ghé tới Phi Luật Tân. Vào tháng 10 năm ngoái, Tổng Thống Duterete đã đến thăm Nhật sau chuyến công du Trung Quốc. Nhật xâm chiếm Phi Luật Tân vào ngày 8/12/1941 chỉ 8 tiếng đồng hồ sau cuộc tấn công Trân Châu Cảng. Tới khi chiến tranh kết thúc vào năm 1945 thì có khoảng từ 500,000 tới 1 triệu người Phi thiệt mạng trong thời gian Nhật chiếm đóng. Nhưng trong thời gian qua, Nhật là quốc gia viện trợ lớn nhất của Phi Luật Tân. Trong năm 2016, viện trợ của Nhật cho Phi Luật Tân có giá trị khoảng 19 tỷ Mỹ kim gồm có viện trợ cho các dự án xây dựng hệ thống xa lộ và phát điện. Trước đó, Nhật cũng đã hứa cung cấp 10 tàu tuần tra để giúp Phi Luật Tân đối phó với Trung Quốc trong việc tranh chấp trên biển.
Việt Nam là chặng đường cuối trong chuyến công du của Abe. Abe đến Việt Nam chỉ vài ngày sau khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trở về sau khi viếng thăm Trung Quốc trong 4 ngày. Abe công bố là sẽ viện trợ tổng cộng 1.5 tỷ Mỹ kim cho Việt Nam gồm cócung cấp 6 chiếc tàu tuần tra mới cho Việt Nam trị giá 338 triệu Mỹ kim để giúp Việt Namtrong nhiệm vụ bảo vệ lãnh hải.
Chuyến công du này phản ánh chính sách ngoại giao chủ động, tích cực và mở rộng ảnh hưởng của Thủ Tướng Abe. Trước đây với mặc cảm quá khứ và lịch sử chiến tranh nên Nhật hài lòng với vai trò thụ động và tránh xa ánh đèn sân khấu trên mặt trận ngoại giao. Nhưng sự trỗi dậy hung hăng của Trung Quốc tạo ra thách thức và đe dọa chủ quyền của Nhật tại Biển Hoa Đông dẫn đến chính sách ngoại giao mới dựa trên nguyên tắc bình thường hóa. Có nghĩa là Abe muốn Nhật có thể sử dụng mọi công cụ ngoại giao, kinh tế, an ninh và chiến lược cho lợi ích quốc gia mà không bị Hiến Pháp chủ hòa cản trở. Ngay từ nhiệm kỳ đầu tuy ngắn ngủi chỉ trong vòng một năm từ 2006 tới 2007, Abe đã phác họa chính sách ngoại giao mới có tên là “Cung Tự Do & Thịnh Vượng” (Arc of Freedom and Prosperity). Chính sách này dựa trên hai yếu tố. Thứ nhất là bảo vệ các giá trị phổ quát là tự do, dân chủ và pháp trị và thứ hai là chủ động siết chặt quan hệ với các quốc gia trong khu vực chia sẻ các giá trị phổ quát này chẳng hạn như Mỹ, Úc và Ấn Độ. Từ năm 2007, Nhật đã thúc đẩy các cuộc đối thoại an ninh bốn bên gồm có Mỹ, Nhật, Úc và Ấn Độ (Quadrilateral Security Dialogue). Sau cuộc đối thoại đầu tiên vào tháng 5 năm 2007, Nhật đã tham gia tập trận Malabar trong vịnh Bengal. Đây là lần đầu tiên Nhật tham gia tập trận ngoài lãnh hải của họ.
Trong tháng 12 năm 2013, nhân dịp 40 năm quan hệ ASEAN - Nhật, Abe vận động thành công cho việc thành lập diễn đàn đối thoại cấp bộ trưởng quốc phòng ASEAN và Nhật. Trong bài diễn văn chính yếu tại Đối Thoại Shangri - La vào năm 2014, Abe nhấn mạnh ba nguyên tắc chủ đạo về an ninh trên Biển Đông là các quốc gia “đưa yêu sách chủ quyền dựa trên luật quốc tế, không được sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để đạt yêu sách và giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình”.
Chính sách của Nhật tại Biển Đông có thể được coi là chủ động, tích cực và nhất quán. Thứ nhất là nâng cao ảnh hưởng của Nhật trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Thứ hai là kiềm chế sự trỗi dậy hung hãn của Trung Quốc bằng cách phân tán nguồn lực hầu để giảm áp lực tranh chấp tại Biển Hoa Đông. Thứ ba là lèo lái dư luận trong nước về nhu cầu thay đổi hoặc diễn giải Hiến Pháp phù hợp với chính sách ngoại giao mới. Trung Quốc thường chỉ trích Nhật về các chính sách hỗ trợ cho Phi Luật Tân và Việt Nam có ý chống lại Trung Quốc và cảnh báo Nhật đừng can thiệp vào tranh chấp tại Biển Đông vì Nhật không phải là một bên trong cuộc tranh chấp. Nhưng cũng như Hoa Kỳ, Nhật có lợi ích cốt lõi trong việc duy trì an ninh hòa bình và tự do lưu thông hàng hải và hàng không tại Biển Đông. Do đó, Nhật không ngần ngại tận dụng mọi cơ hội ví dụ như trong các cuộc Hội Nghị G7 thúc đẩy các nước phát triển lên tiếng bày tỏ quan điểm trái ngược với Trung Quốc.
Nỗ lực ngoại giao của Nhật cũng có một số mặt giới hạn. Thứ nhất, nền kinh tế của Nhật vẫn nằm trong chu kỳ suy thoái. Với dân số lão hóa và ngày càng tụt giảm thì khó có cơ hội phục hồi nhanh chóng. Thứ hai, đa số dân chúng vẫn chưa quên vết thương chiến tranh nên không chấp nhận nguyên tắc bình thường hóa trong chính sách ngoại giao, an ninh và chiến lược. Mọi ý định tu chính Hiến Pháp chủ hòa đều bị chống đối mạnh mẽ. Thứ ba là hệ thống chính trị bấp bênh dẫn đến sự thay đổi chính quyền và thủ tướng thường xuyên. Trong thập niên qua thì Nhật đã có tới 7 vị thủ tướng là Junichiro Koizumi (2001-2006), Shinzo Abe (2006-2007), Yasuo Fukuda (2007-2008), Taro Aso (2008-2009), Yukio Haytoama (2009-2010), Naoto Kan (2010-2011), Yoshihiko Noda (2011-2012) rồi trở lại Shinzo Abe từ 2012 đến nay. Điều này ảnh hưởng tới kế hoạch và hành động nhất quán và dài hạn, và khó xây dựng được quan hệ cá nhân chặt chẽ giữa các lãnh tụ cũng như lòng tin là chính sách sẽ không thay đổi với các quốc gia đối tác.
Tuy nhiên, Thủ Tướng Abe đã chứng minh trong thời gian qua ông là một chính khách có bản lãnh và thành công trong việc củng cố quyền lực của mình. Nhiệm kỳ thủ tướng của ông đúng ra sẽ chấm dứt vào tháng 9 năm 2018 nhưng Đảng Tự Do Dân Chủ đã đồng ý gia hạn nhiệm kỳ lãnh đạo và Abe có thể tranh cử và làm thủ tướng đến tháng 9 năm 2021. Có nghĩa là Abe có nhiều cơ hội củng cố chính sách ngoại giao mới của Nhật trong thời gian sắp tới. Đối phó với Trump cũng sẽ là một thách thức. Hiện nay Nhật chi khoảng 42 tỷ Mỹ kim một năm cho ngân sách quốc phòng tương đương với 1% GDP so với tỷ lệ trung bình là 2% đối với các quốc gia khác. Có thể Trump sẽ đặt áp lực và yêu cầu Nhật gia tăng chi phí quốc phòng. Trước đây, Phó Tổng Thống Joe Biden đã từng nói với Tập Cận Bình là Nhật có đủ khả năng phát triển vũ khí nguyên tử "trong 24 tiếng đồng hồ" nếu Trung Quốc không kiềm chế Bắc Hàn. Vấn đề là người dân Nhật có sẵn sàng thay đổi tư duy chủ hòa hay chưa?
Đối với Việt Nam, Nhật là quốc gia có tiềm lực kinh tế, khoa học công nghệ và kỹ thuật cao có thể giúp Việt Nam phát triển nhanh về mặt kinh tế. Chẳng những thế, Nhật có năng lực và thiết bị biển có thể giúp Việt Nam đối phó với sức ép của Trung Quốc tại Biển Đông. Xây dựng quan hệ an ninh quốc phòng với Nhật có thể giúp Việt Nam cân bằng quan hệ và giảm bớt lệ thuộc vào Trung Quốc. Vấn đề là Đảng Cộng Sản Việt Nam và đặc biệt là ông Nguyễn Phú Trọng có muốn đặt lợi ích của Việt Nam trên hết và sẵn sàng làm bạn thân với một quốc gia tự do, dân chủ, pháp trị nơi mà quyền con người căn bản được tôn trọng như Nhật Bản hay không? Hay là ông Trọng vẫn còn mơ được nắm tay ông Tập Cận Bình để đưa Việt Nam theo chân Trung Quốc tiến lên thiên đường xã hội chủ nghĩa.

TS. MAI THANH TRUYẾT * LOẠI BỎ CỘNG SẢN

Hãy tìm cách loại bỏ chế độ độc tài CSVN

"Tất cả điều mà tôi khẳng định là: mọi thử nghiệm của tôi đều làm đậm nét niềm tin của tôi vào bất bạo động như là lực mạnh nhất có sẵn cho nhân loại" - M.K. Gandhi

Mai Thanh Truyết (Danlambao) - Đảng CSVN đã thất bại trong việc điều hành đất nước về mọi mặt và còn đang tiếp tay cho Tàu Cộng thôn tính quê hương Việt Nam. Đây không phải là một sự kết tội mà là một thực tế đã được mọi người Việt yêu tự do minh chứng từ bao năm nay qua nhiều tác phẩm, bài viết và chứng cớ. Sự cầm quyền của ĐCSVN kéo dài một ngày là thêm một ngày đẩy đất nước gần hơn tới chỗ diệt vong.
Vì thế, vấn đề giải quyết chế độ CSVN cần phải được đưa ra bàn thảo sâu rộng để đi tới một tiến trình hành động cụ thể và rốt ráo.

1- ĐCSVN chủ trương bạo lực
ĐCSVN đi theo chủ trương bạo lực của Lenin và đã dùng bạo lực để cướp chính quyền năm 1945 cũng như xâm chiếm miền Nam Việt Nam năm 1975. Đối với CSVN, bạo lực là phương cách giải quyết mọi vấn đề trong việc cai trị dân chúng.
Phương pháp cai trị bằng bạo lực đã được hai thể chế chính trị trên thế giới áp dụng rất rành rẽ là độc tài cộng sản và độc tài phát xít. Độc tài CSVN ngày nay đã biến thể không còn là loại độc tài của giai cấp công nhân mà đã vô hình chung giống hệt độc tài phát xít, tức là mọi quyền lợi quốc gia đều thu tóm về tay đảng cai trị và giới tư bản quy thuộc. Dưới kiểu độc tài phát xít này, giới được ưu đãi và hưởng mọi quyền lợi quốc gia là thành phần đảng viên, giới thân cận đảng, tư bản đỏ và doanh thương nhà nước.
Qua hơn 30 năm mở cửa đưa nền kinh tế theo nguyên tắc thị trường tự do dưới “định hướng xã hội chủ nghĩa”, ĐCSVN mất dần hậu thuẫn của giới nông dân và công nhân vì quyền lợi của đảng không còn gắn liền với đại đa số đại chúng. Những thành quả do sự phát triển kinh tế mang lại không chia đều cho khối đại đa số dân chúng mà vào túi thành phần đảng viên và những phe nhóm thân cận mà họ đặt tên là “nhóm lợi ích”.
“Đi theo đảng thì có quyền và tiền” trở thành nguyên tắc hấp dẫn của đảng. Sự kiện này không phải là diễn biến thay đổi bất ngờ đối với ĐCS mà là con đường do họ cố ý chọn vì lý thuyết cộng sản đã lộ mặt một lý thuyết hoang tưởng. Khi chọn đi theo cách thức của đảng phát xít là họ biết rõ đã mất chính nghĩa và không còn nguyên tắc hướng dẫn nào khác.
Vì mất chính nghĩa và độc tài nên họ luôn luôn lo sợ bị lật đổ!
Nỗi ám ảnh bị lật đổ đưa tới nhu cầu cần phải thiết lập một hệ thống cai trị chặt chẽ, để kiểm soát mọi sinh hoạt của xã hội và người dân. ĐCS cài đặt đảng viên ở mọi cơ phận hành chính tới tận làng xã và ngay cả các công ty thương mại. Không kể đến quân đội hay truyền thông mà mọi sinh hoạt của dân chúng cũng không tránh khỏi con mắt xoi mói của đảng. Điển hình như tổ chức Mặt Trận Tổ Quốc được dựng nên để thâu tóm và kiểm soát mọi sinh hoạt dân sự của quần chúng như tôn giáo, nghiệp đoàn, hội học sinh, giới chức, khoa học... Con mắt của đảng không những coi chừng những cá nhân có tư tưởng bất đồng mà còn đề phòng, bóp chết mọi hành vi đối nghịch có cơ hội nảy mầm.
2- Phải có hành động
Một mặt kiểm soát chặt chẽ mọi sinh hoạt của dân chúng và mặt khác thu tóm hầu hết tài sản quốc gia và độc quyền lãnh đạo, thế lực của ĐCS mang vẻ một sức mạnh vô địch. Như thế thì làm sao lật đổ được ĐCSVN? Tuy mang vẻ kiên cố nhưng thực tế cho thấy rằng mọi chế độ độc tài đều ‘vô địch’ cho tới khi họ đổ như sung rụng một cách không ai ngờ, giống như trường hợp của Đông Âu và khối Liên Sô ở những năm 1989,1990, 1991…
ĐCSVN chắc chắn cũng sẽ có cùng số phận và sẽ có ngày sụp đổ.
Chắc chắn là thế.
Nhưng việc gì xảy ra cũng phải có nguyên do hay nói cách khác, muốn một điều gì thay đổi thì phải có tác động. Trên quan điểm của những nhà đấu tranh hay nói rộng ra là quan điểm tích cực thì không thể ngồi chờ để “Trời” làm mà chính bản thân những người bị áp bức hay cảm thấy bất mãn trước bất công phải bắt tay chủ động sự thay đổi.
Sự tìm hiểu về khả năng phòng thủ vững chãi của chế độ độc tài là để nhìn thẳng vào thực tế rằng công việc lật đổ một nhà cầm quyền độc tài không phải dễ dàng hay giản dị. Công việc này đòi hỏi phải có những hoạch định chiến lược, chiến thuật quy mô tương tự như chiến tranh quân sự mới có thể đưa tới thành công. Sự nghiên cứu phải sâu rộng từ tổng quát đến chi tiết theo tiến trình làm cho đối phương suy yếu dần đến chỗ mất hết sức mạnh và đầu hàng.
Đây một cuộc đấu tranh gian khổ và trường kỳ.
Về phía dân chủ, các lực lượng đấu tranh cũng phải đi từ nhỏ tới lớn và lớn lên theo ảnh hưởng lan rộng dần. Hình ảnh thành bại của cuộc đấu tranh có thể hình dung qua sự so sánh tương quan lực lượng, phía dân chủ phải lớn dần đồng thời với sự suy yếu dần của nhà cầm quyền, tới khi họ mất hết kiểm soát và sụp đổ. Không có cuộc cách mạng nào xảy ra một cách bỗng dưng hay mau chóng mà tất cả phải do sự hy sinh và công sức của rất nhiều người với thời gian dài.
3- Đấu tranh bất bạo động
Có hai phương cách đấu tranh là bạo động và bất bạo động. Một định nghĩa ngắn gọn: bạo động là sử dụng vũ khí và bất bạo động là không sử dụng vũ khí. Nếu áp dụng đấu tranh bạo động thì phải tạo lập lực lượng kháng chiến vũ trang. Với tình hình thế giới chống khủng bố ngày nay, khó có nước nào sẵn sàng đứng ra cung cấp vũ khí cho bất kỳ cuộc tranh đấu bạo động nào. Vì thế chỉ còn lại một phương cách duy nhất là đấu tranh bất bạo động.
Đấu tranh bất bạo động không có nghĩa là thụ động như chủ thuyết ‘hòa bình’ hay lý thuyết ‘đưa má kia cho tát’ của tôn giáo mà là một lực chủ động dùng các phương tiện ôn hòa để chống lại bạo động. Lý thuyết dùng tĩnh chế động, dùng nhu thắng cương không mới mẻ gì trong võ thuật hay học thuyết Đông phương, nhưng khi dùng nguyên tắc này để chống chỏi lại một chế độ độc tài có đầy đủ mọi phương tiện đàn áp và kiểm soát quần chúng chặt chẽ thì hơi khó hiểu. Tuy vậy các cuộc cách mạng thành công sử dụng phương pháp bất bạo động để lật đổ chế độ độc tài vững mạnh trên thế giới như cộng sản Liên Xô, khối Đông Âu…, đã chứng tỏ phương pháp bất bạo động là một hướng đi khả thi.
Lý thuyết về đấu tranh bất bạo động đã được Gandhi hệ thống hóa thành một phương pháp đấu tranh hiệu quả và ông đã áp dụng để giải thoát dân tộc Ấn Độ khỏi ách đô hộ của người Anh năm 1947. Sau đó phương pháp này được nhiều nhà hoạt động học hỏi và áp dụng như Martin Luther King (Hoa Kỳ), Nelson Mandela (Nam Phi), Lech Walesa (Ba Lan) và thủ lãnh các phong trào dân chủ lật đổ chế độ cộng sản Liên Xô, Đông Âu hay Tunisia và Ai cập mới đây. Hiện nay ở Hoa Kỳ, ông Gene Sharp (sinh năm 1928) là một nhà nghiên cứu tích cực về lý thuyết bất bạo động để đem phương pháp đấu tranh này lên hàng kinh điển như chiến tranh quân sự.
4- 198 Phương pháp đấu tranh bất bạo động của Gene Sharp
Từ năm 1993, TS Sharp đã cho ấn hành quyển “Từ Độc tài đến Dân chủ” (From Dictatorship to Democracy). Và vào năm 2005, Ông đã xuất bàn tiếp cuốn sách “Tiến hành Tranh đấu Bất bạo động: Thực hành trong thế kỷ 20 và Tiềm năng trong Thế kỷ 21 (Waging Nonviolent Struggle: 20th Century Practice and 21st Century Potential).
Chủ đề chính của Sharp là quyền lực không phải là nguyên khối (monolithic); nghĩa là, nó không bắt nguồn từ một số phẩm chất nội tại (intrinsic quality) của những người đang cầm quyền. Đối với Sharp, quyền lực chính trị, quyền lực của bất cứ nhà nước nào đều bắt nguồn từ các đối tượng của nhà nước, chính là người dân. Đối với ông, niềm tin căn bản là bất kỳ cơ cấu quyền lực nào đều dựa vào sự tuân phục của người dân, nếu không, mọi sự sẽ diễn biến ngược lại. Ông đề ra 198 phướng cách đấu tranh bất bạo động. Điển hình vài phương pháp áp dụng thông thường như:
- Phương pháp bất bạo động căn bản: nói chuyện trước công chúng, thành lập các tổ chức đối lập, làm tờ rơi, sách động trên radio, tv v.v...
- Thành lập các nhóm đại diện khắp nơi;
- Bất hợp tác kinh tế, chính trị;
- Phủ nhận hiến pháp;
- Tuyệt thực v.v...
Và, điều cần phải được hiểu rõ ràng là hiệu quả cuốc đấu tranh bất bạo động chỉ có thể đạt tối đa khi các phương pháp đã được lựa chọn để thực hiện các chiến lược trên nằm trong điều kiện hiện có của xã hội chúng ta đang tranh đấu.
5- Cần phải khởi sự nghiên cứu và hành động đấu tranh bất bạo động cho Việt Nam ngay từ bây giờ...
Cách tiến hành đấu tranh bất bạo động ở mỗi quốc gia mỗi khác nhau vì vũ khí của loại đấu tranh này dựa vào các đặc điểm mang tính xã hội, tâm lý của quốc gia đó. Vì thế, phương cách tiến hành đấu tranh cho Việt Nam cần phải được nghiên cứu đầy đủ để tạo dựng căn bản lý thuyết cho các tổ chức đối kháng hoạt động. Bắt tay vào công cuộc bàn thảo hay nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động là bắt đầu cất bước trên con đường xóa bỏ chế độ CS cho quê hương Việt Nam.
Tất cả đều sẽ giống như sự khẳng quyết của Gandhi, một khi cuộc đấu tranh bất bạo động bắt đầu lăn bánh, không trở lực nào có thể cản nổi.
Đó là một chân lý bất di bất dịch, một niềm tin vững chắc của tất cả những người con Việt ở trong và ngoài nước.
Xin mượn lời của Đức Lê Minh, một đảng viên của ĐCSVN để kết thúc bài viết hôm nay: 
“Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh TC đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.

Ta là ai?

Ta là đảng cộng sản Việt Nam. Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.

Và còn nữa?

Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù (nhân dân) như đàn anh TC của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.

Ta là quái thai thời đại.

Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này.

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt.

Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta”.
04.02.2017


VIETTUSAIGON * ĐẤT NƯỚC

Đất nước nhìn từ tháng Giêng


Từ tháng Giêng, nhìn tới một năm phía trước, một chút vui mùa xuân chẳng thể đắp đổi trống rỗng trong lòng người, khi mà sau lưng, một năm cũ đi qua với quá nhiều nỗi buồn, tuyệt vọng. Có thể nói rằng đây là tuyệt vọng chứ không phải thất vọng, bởi đối với nhân dân, không có tuyệt vọng nào lớn hơn nỗi tuyệt vọng bị bỏ rơi, lúc đó nhân dân chỉ còn là một tập hợp bất an và vô định, vẫn sống, vẫn tồn tại, vẫn làm việc nhưng là sự sinh hoạt của một sinh thể nhân dân trống rỗng, vô hồn, hay nói cách khác là sinh thể cận diệt vong đang hiện hữu.
Tại sao tôi phải dùng chữ nghe có vẻ đao to búa lớn như vậy? Vì lẽ, tôi đã chọn lựa rất kĩ khi dùng đến chữ “cận diệt vong” khi nói về dân tộc mình, về đất nước mình và về tương lai của mình cũng như tương lai đồng bào tôi. Vì lẽ, hiện tại, điều đáng sợ nhất đang xảy ra trên đất nước này, đó là nhân dân như hàng triệu tế bào kết tạo thành cơ thể quốc gia, song hành đó là những tế bào ung thư bên cạnh, có thể làm chết đi tế bào sạch của cơ thể quốc gia bất kỳ lúc nào.
Và vấn đề diệt vong ở thế kỉ 21 này cũng không giống sự diệt vong của những quốc gia từng tồn tại trên mặt đất một cách cường thịnh để rồi mất dấu như Phù Nam, Chăm Pa… Sự diệt vong ở đây không mang ý nghĩa đó, bởi thời đại của dân chủ và thế giới phẵng, mọi sự có mặt và biến mất của một cộng đồng không chỉ đơn thuần là quan hệ song phương giữa quốc gia xâm chiếm với quốc gia bị xâm chiếm như đã từng xảy ra trong lịch sử. Mà sự diệt vong ở đây được hiểu theo nghĩa cái chết từ từ, chết dần chết mòn trong sự phong tỏa của đối phương một cách có bài bản xét theo chiều kích đa phương.

Một Tây Tạng bị diệt vong, hiện tại, xét về nhân chủng học, dân tộc Tây Tạng vẫn còn tồn tại, nhưng xét về mặt xã hội học và chính trị học, rõ ràng dân tộc Tây Tạng đã chính thức bị diệt vong dưới bàn tay Trung Cộng. Bởi mọi giá trị văn hóa, giá trị tự do và giá trị tối thiểu của nhân phẩm đều bị chà đạp bởi Trung Quốc, sự tồn tại của Tây Tạng là sự tồn tại dưới một bàn tay áp đặt, khống chế, không thể nào bứt thoát ra được.

Và, với một dân tộc nói chung, một con người nói riêng đã được thụ đắc những tiến bộ của văn minh nhân loại, đã thấu hiểu giá trị con người trong nền văn hóa cởi mở của nhân loại, không có gì đáng sợ hơn đối với họ là mất quyền tự do, mất quyền làm người và bất lực đứng nhìn văn minh, văn hóa của mình bị ngoại bang đốt cháy, đập bỏ từng ngày, từng giờ. Đó là chưa muốn nói đến hằng ngày, người ta phải chứng kiến đồng tộc, đồng bào của mình phải đổ máu, đau đớn…

Một dân tộc như vậy, trong góc nhìn của thế giới tự do và văn minh, đương nhiênn đã bị mất dấu về mặt xã hội, chính trị và thậm chí cả về mặt dân tộc học. Bởi một dân tộc bị xóa bỏ căn cước văn hóa và bị ruồng bố chính trị, ruồng bố văn hóa bởi dân tộc khác từng ngày, từng giờ, từng phút, tiếng nói của dân tộc bị lấy mất, bản sắc của dân tộc bị cắt bỏ và quyền giữ căn cước dân tộc cũng bị tước đoạt, xem như dân tộc đó đã chính thức diệt vong!
Điều này khác hẳn với thời trung cổ, thời mà khái niệm văn hóa, chính trị hay dân tộc học còn mờ nhạt. Và nếu mang Tây Tạng ra để so sánh với Việt Nam, có những dấu hiệu mà Việt Nam hiện tại rất giống với Tây Tạng khi đất nước này bị Trung Quốc manh nha xâm lược. Tiến trình xâm lược cũng bắt đầu từ việc thâm nhập kinh tế, lấn chiếm về địa lý và di dân sang Tây Tạng một cách có chủ ý. Kết quả cuối cùng mà nhà nước Cộng sản Trung Quốc đạt được là dân tộc Tây Tạng bị diệt vong vì mất căn cước văn hóa dưới bàn tay của họ.
Việt Nam hiện tại thì sao? Người Trung Quốc xuất hiện khắp đất nước, họ thả sức đi tìm đất để mua trên lãnh thổ Việt Nam giống như ra chợ mua con gà, con ngỗng. Biển Việt Nam chết dần chết mòn dưới bàn tay Trung Quốc; Đồng bằng sông Cửu Long và đồng bằng sông Hồng, hai vựa lúa lớn nhất Việt Nam chết cạn và nhiễm mặn cũng bởi bàn tay Trung Quốc; Phần lớn tuổi trẻ Việt Nam chết trong đồng nhân dân tệ dễ dãi do các đầu sỏ người Trung Quốc chuyển sang Việt Nam, những nơi nào có người Trungg Quốc ở, chắc chắn nơi đó có sự phát triển khá mạnh mẽ v
Và đáng sợ nhất, đó là kẻ nắm quyền tối cao của hệ thống chính trị Việt Nam hiện tại đã chính thức ký 15 văn kiện, mà trong đó có đến 14 văn kiện vượt ngoài quyền hạn của ông ta bởi nó liên quan đến sinh mệnh và tương lai quốc gia, dân tộc. Lẽ ra, trước khi ký các văn kiện này, phải có một cuộc trưng cầu dân ý để lấy kết quả từ nhân dân và đi đến quyết định, nhưng không, Nguyễn Phú Trọng đã tự đi, tự ký, tự động cho mình cái quyền quyết định sự sống còn của dân tộc.
Đương nhiên, nếu nhìn từ góc độ truyền thông nhà nước và hệ thống tuyên truyền của đảng Cộng sản Việt Nam, có vẻ như sự ký đấm của Nguyễn Phú Trọng chẳng can hệ gì cho mấy tới tương lai dân tộc, thậm chí còn mang lại lợi ích cho dân tộc về kinh tế, chính trị… Nhưng bản chất sâu xa của việc ký 15 văn kiện này lại hoàn toàn trái ngược với những gì các phương tiện truyền thông đã nói. Nó cho thấy một lần nữa, nhà nước Cộng sản Trung Quốc đã thành công trong kế hoạch xóa bỏ căn cước văn hóa của dân tộc Việt Nam.
Từ việc thao túng kinh tế, phổ biến văn hóa Trung Hoa như một thứ “văn hóa mẹ”, “văn hóa gốc” cho đến xoa đầu chính trị cấp trung ương, vỗ béo hệ thống thuộc quyền từ trung ương tới địa phương và đảm bảo hệ thống thuộc quyền này làm việc một cách nhịp nhàng nhất để hợp thức hóa ông chủ Trung Quốc trên đất Việt, tẩy não và nhuộm đen màu sắc tâm lý chuộng Trung Quốc, coi trọng, tôn sùng Trung Quốc thông qua các hoạt động mê tín dị đoan, các loại hàng hóa phổ dụng, các gói đầu tư và mọi thứ hoạt động mua bán, kể cả mua bán đất đai và con người với Trung Quốc…
Cuối cùng, người Việt Nam vốn dĩ đã thiếu màu sắc trên căn cước văn hóa sẽ nhanh chóng bị mờ nhạt và mất dấu căn cước. Một khi mất dấu căn cước văn hóa, điều đó cũng đồng nghĩa với diệt vong!
Tháng Giêng, đầu năm, tự dưng thấy chạnh buồn vì thêm một năm mới mà mọi tháng kế tiếp sẽ là những ẩn số chứa đầy mối họa. Bởi Tết năm ngoái, tôi nhìn thấy người Trung Quốc ăn Tết ở Việt Nam nhiều hơn năm kia, tôi đã sợ. Và Tết năm nay, đi đâu cũng gặp người Trung Quốc, nhiều hơn năm ngoái. Một dự cảm chẳng yên lành cho đất nước, chẳng biết rồi một năm nữa sẽ ra sao, khi Nguyễn Phú Trọng đã đạt được thỏa thuận với Trung Quốc và cái bắt tay của ông ta đạp lên mọi quyền lợi, mọi nỗi đau của nhân dân.

TRƯƠNG DUY NHẤT * NHỮNG LOẠI RÁC

Những loại rác khác


Có một thứ rác khác, nghị định 155 chưa sờ tới. Đấy là những loại rác trong các hình ảnh này:

(Ảnh trên mạng, không rõ tác giả)
(Ảnh: Mai Kỳ)
(Ảnh: Dân Việt)
(Ảnh: Trương Duy Nhất)
(Ảnh: Trương Duy Nhất)
(Ảnh: Trương Duy Nhất)
(Ảnh: Trương Duy Nhất)
(Ảnh: Trương Duy Nhất)
(Ảnh: Trương Duy Nhất)
(Ảnh trên mạng, không rõ tác giả).
_______________ 
- Nghị định 155: Là nghị định của Chính phủ qui định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực môi trường, vừa có hiệu lực từ ngày 1/2/2017. Theo đó, các hành vi như vứt rác, tiểu tiện bừa bãi sẽ bị phạt nặng, tới hàng triệu đồng.

NS. TUẤN KHANH * KÝ ỨC

Những ký ức không bao giờ cũ

Ảnh của tuankhanh

Đó là một ngày mùa xuân lạnh lẽo bất thường ở Huế. Mùa xuân 1968. Một người cảnh sát tên Dũng bất ngờ khi thấy những người lính đối phương cầm AK tràn khắp thành phố Huế. Cuộc tiến chiếm và bắt giữ rất nhiều thường dân và viên chức chính quyền thành phố đã người diễn ra nhanh chóng trong vài ngày Tết, mà nhiều tài liệu sau này ghi lại, cho biết các thành phần Việt Cộng nằm vùng đã âm thầm lên danh sách theo từng tổ, từng tuyến và từng khu vực. Tính bất ngờ khiến cho những người lính phía Bắc Việt nắm ưu thế ngay lập tức. Nhưng Dũng là một người khá may mắn trong phút đầu, vì ông được người nhà nhanh chóng đưa ra sau vườn, đào một cái hố nhỏ và núp ở dưới trong nhiều ngày.
Vào đêm 30 Tết, tức ngày 29/1/1968, khi mọi người dân tin vào lệnh hưu chiến được quân đội Bắc Việt ký kết với phía miền Nam Việt Nam và bắt đầu nghỉ ngơi, đốt pháo ăn Tết, thì rạng sáng mùng 1 tết, những tiếng súng đầu tiên hòa lẫn với tiếng pháo đã khởi đầu cho một sự kiện đẫm máu trong lịch sử chiến tranh Việt Nam: thảm sát Mậu Thân tại Huế.
Mỗi bên đều có ngôn ngữ riêng để nhắc lại giờ phút quan trọng này. Chính quyền Sài Gòn thì diễn đạt rằng Việt Cộng đã “phản bội lại hiệp ước đình chiến” 3 ngày Tết đã ký. Còn phía Hà Nội thì diễn giải rằng hành động đó, là “cướp thời cơ”.  
Không chỉ có Huế. Tết Mậu Thân 1968 ghi dấu một cuộc tấn công bất ngờ và đồng loạt của quân đội Bắc Việt vào 25/44 tỉnh lỵ và thị trấn của phía miền Nam Việt Nam lúc đó. Vào sáng ngày mùng 1 Tết (30/1/1968),trên đài phát thanh quốc gia Saigon, cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã tuyên bố phía miền Bắc đã vi phạm việc ký kết hưu chiến trong dịp Tết, và ngay sau đó tuyên bố hủy bỏ lệnh ngưng bắn của phía Việt Nam Cộng Hòa để chính thức mở các cuộc phản công.
Cuộc chiến này, do sự hỗn loạn về truyền thông mà nhiều năm sau, người ta mới có được

những số liệu tương đối chính xác. Vào khoảng 3 giờ 40 sáng ngày 30/1, những tiếng súng pháo cối từ phía núi nã vào thành phố Huế, chính là hiệu lệnh cho khoảng 80.000 binh lính chính quy Bắc Việt và quân nằm vùng đã tràn vào kinh đô cổ kính của Việt Nam, nơi có khoảng 140.000 dân sinh sống ở đó.
Lực lượng tương quan được xem là bất cân xứng, vì thuận theo hiệp ước đình chiến ngày Tết, Huế lúc đó - được sách The Tet Offensive: A Concise History and Abandoning Vietnam ghi lại – chỉ có khoảng 200 lính Mỹ và các nhân viên người Úc thuộc sư đoàn 1 đồn trú ở đó, cùng một số cảnh sát và binh lính địa phương không đáng kể.
Suốt trong nhiều ngày, người nhà của ông Dũng đã kinh hoàng chứng kiến các vụ xử bắn ngay trước hiên nhà mình, được gọi là “trừng trị bọn phản cách mạng”, mà trong đó có cả những thường dân không hề biết sử dụng vũ khí. Hàng loạt các vụ bắt và đem đi mà người ta không biết là về đâu. Mùng 7, là ngày diễn ra rất nhiều các vụ bắt bớ mang đi mất tích. Khiến rất nhiều gia đình ở Huế, cho đến tận hôm nay vẫn chọn ngày mùng 7 Tết để làm giỗ chung cho người thân cho mình.
Phía trước nhà ông Dũng là một khoảng ruộng. Tiếng súng nổ giật bắn thỉnh thoảng từ đó vang lên, như báo hiệu cho những người sống quanh đó rằng đã có ai đó bị hành hình, chôn vội… mà không có tòa án hay một tội danh đúng.
Khắp nơi trong thành phố như vậy. Sau 25 ngày Huế bị tạm chiếm bởi quân đội Bắc Việt, người ta tìm thấy nhiều hố chôn người tập thể, nhiều nơi xác người chôn sống. Các con số tổng kết tại Huế cho thấy các nạn nhân bị thảm sát được tìm thấy tại trường tiểu học Gia Hội, chùa Therevada, Bãi dâu, Cồn Hến, Tiểu Chủng Viện, khu vực phía Tây Huế gần lăng Tự Ðức và lăng Ðồng Khánh, cầu An Ninh Thượng, cửa Ðông Ba, trường An Ninh Hạ, trường Văn Chí, Chợ Thông, Lang Xá Cồn, gần lăng Gia Long, gần chùa Tường Vân, Ðông Gi (Di), Vinh Thái, Thuỷ Thanh, Lương Viện, Phù Lương, Phú Xuân (Phú Thứ), Thương Hòa, Vinh Hưng, Khe Ðá Mài... tất cả 22 địa điểm, tìm thấy được tổng cộng 2326 sọ người trong số 6.000 nạn nhân thuộc tỉnh Thừa Thiên và Huế đã được thân nhân xác nhận là chết hoặc bị bắt đi thủ tiêu, mất tích...
Không chỉ có người Việt Nam giết người Việt Nam. Trong quyển Tet, của nhà báo Don Oberdorfer, xuất bản năm 1971, cho biết có những người như Stephen Miller (28 tuổi) nhân viên Sở ngoại vụ và thông tin Hoa Kỳ bị trói mang ra sau một chủng viện Công giáo để hành hình. Các bác sĩ người Đức Raimund Discher, Alois Alteköster, và Horst-Günther Krainick cùng vợ của ông với công việc là giảng dạy về y tế cũng bị dẫn đi. Sau khi quân đội miền Nam Việt Nam tái chiếm Huế, người ta tìm thấy xác những người này bị chôn ở một khu ruộng gần đó. Một tài liệu tiết lộ vào năm 2011, còn cho biết rằng người ta tìm thấy các móng tay của người vợ ông Krainick bị gãy và đầy đất cát, có nghĩa bà đã bị chôn sống và tuyệt vọng tìm cách thoát ra. Hai linh mục người Pháp là Urban và Guy cũng không tránh khỏi thảm nạn: ông Urban thì bị trói và chôn sống. Còn ông Guy thì may mắn hơn với một viên đạn vào sau gáy.
Khi ông Dũng đang trốn trong cái hố của mình, được phủ đầy lá cây lên trên, vô tình ông nghe được người nhà nói với nhau rằng vợ của ông đang vào bệnh viện do đau đẻ sớm. Sốt ruột, ông Dũng tìm cách lẻn đến bệnh viện để nhìn vợ và con, nhưng khi vừa ra khỏi cổng bệnh viện, ông đã bị một nhóm người ập đến giải đi.
Mùng 13, khi có ai đó nói rằng ông Dũng đã bị bắn, xác chôn ở một khu ruộng gần nhà, mẹ ông Dũng cùng gia đình chạy đến để đào, tìm xác. Nhưng đó là một khu ruộng lớn, chỉ nhìn thôi cũng có cảm giác kiệt sức. Điều kỳ diệu đã xảy ra khi mọi người đã hoàn toàn tuyệt vọng. Mẹ của ông Dũng đã tung đồng xu lên, cầu nguyện rằng nếu ông chết và bị vùi thây nơi đây, hãy để đồng xu rơi xuống nơi đó. Khi mọi người đến nơi đồng xu rơi, đào lên, thì thấy ông nằm dưới xác một người đồng sự của ông. Cả hai đã chết, không biết là bị bắn hay bị chôn sống. Và cũng vì vậy, đám giỗ của ông Dũng hàng năm được tổ chức vào mùng 13 Tết, một ngày vu vơ tạm bợ nào đó, nhưng hàng ngàn gia đình ở Huế đã cắn răng chọn cho người thân của mình, sau vụ thảm sát.

Tôi ngồi nghe câu chuyện của ông Dũng, từ một người thân của ông. Đó là một người đàn ông năm nay đã gần 70 tuổi. Giọng kể chậm rãi, trầm trầm, giống như câu chuyện đọc trước giờ đi ngủ cho trẻ con. Chỉ khác rằng nó sẽ khiến bạn đi vào những cơn ác mộng không bao giờ chấm dứt, vì đó là sự man rợ mà những người Việt đã hành động trên quê hương mình, nhân danh những nấc thang lên thiên đường từ Nga Sô hay Trung Cộng.
Mỗi năm, Tết về, tôi vẫn có thói quen hay tìm hỏi những người đã sống, đã biết, đã chứng kiến thảm sát Mậu Thân, như một cách mặc niệm cho số phận người Việt Nam bị chà đạp bởi hận thù và những lý tưởng xa vời với tình yêu quê hương và dân tộc. Tôi để avatar của mình trên Facebook không màu, như một cách để tang cho những con người đã vô vọng trước họng súng và sự điên cuồng của đồng loại cùng màu da, tiếng nói. Đơn giản vì tôi thương dân tộc mình, và tôi yêu sự thật.
Trịnh Công Sơn đã viết trong tạp Ca khúc Da vàng “Xác người nằm trôi sông, phơi trên ruộng đồng Trên nóc nhà thành phố, trên những đường quanh co”.  Không có gì mô tả chân thực như bài hát đó.  Lịch sử Việt Nam hôm nay cũng bị bẻ quanh co, quanh những xác người vô tội như vậy, bởi những người cầm quyền. Suốt nhiều năm, những người cộng sản miền Bắc vẫn vỗ tay và gọi đó là một chiến thắng oanh liệt, còn một trong những trí thức nổi tiếng đi trong vũng máu thảm sát 1968 đó, thì nói một cách kiêu hãnh trên loạt phim tài liệu Vietnam: A History của Stanley Karnow rằng “cần thì cũng phải giết, vì đó là những con rắn độc”. Nhưng không có đạo lý nào công nhận loại chiến thắng chấp nhận dẫm đạp lên sinh mạng của nhân dân mình. Đó chỉ là một tên gọi khác của thứ tội ác ghê tởm.
Những mùa xuân thật buồn từ đó. Khi tôi đến Huế. Tôi lần bước đến sân vận động, ra trường Gia Hội cũ… và nghĩ về những ngày không bao giờ cũ. Mãi mãi không bao giờ cũ. Nếu người cầm quyền có lòng tự trọng và nhân cách, họ sẽ ghi chép sự thật và được mai sau nhìn nhận. Còn nếu không, chính nhân dân sẽ chép lại, lưu truyền ngàn đời bằng tất cả lòng khinh khi và oán hận.
 

SƠN TRUNG * SUY NGHĨ VỀ LỆNH NHẬP CƯ CỦA TỔNG THỐNG TRUMP







SUY NGHĨ VỀ LỆNH NHẬP CƯ CỦA TỔNG THỐNG TRUMP
SƠN TRUNG

Tổng Thống Trump trong khi vận động tranh cử đã nói ông sẽ  thắt chặt việc nhập cư vào Mỹ nay ông được chính thức  làm Tổng Thống, ông đã thực thi lời hứa của ông. Trong chủ trương này, ông có hai chính sách: Một là cấm nhập cư và một là hạn chế nhập cư.
Chủ trương này có hai mục đích:
-Chống khủng bố, chống gián điệp
-Giành công việc cho dân Mỹ

Nước Mỹ và nhiều quốc gia khác bị khủng bố hoành hành, và kinh tế đình trệ vì dân Trung Quốc và các nước xâm nhập chiếm công ăn việclàm của dân Mỹ. Tại Việt Nam, Trung cộng mở xí nghiệp, lập các phố thị Trung Quốc, đấu thầu đắc lợi và họ đem người Trung Quốc nhập cư tự do trong khi dân Việt bị thất nghiệp. Bọn Cộng sản ăn tiền Trung Quốc và cam tâm làm tay sai Trung Cộng nên không hạn chế công nhân Trung Quốc xâm nhập, chiếm công việc của người Việt.
Các chính phù kể cả Mỹ vẫn không dám ngăn chận việc nhập cư trái phép. Mỹ,  Nga, Anh có những đợt kiểm soát dân nhập cư trái phép, nhưng cũng chỉ làm chiếu lệ. Vì họ còn thả sợi  câu dài, chưa đến lúc giật cá lên bỏ vào giỏ. Cũng có thể họ sĩ diện, và  sợ thiên hạ  phản đối.Biết đầu Obama và bà Clinton đã nâng đỡ đám Hồi giáo cực đoan và cũng sợ Trung Cộng như bọn Việt Cộng tay sai Trung Cộng!

Nay tổng thống Trump lên, thẳng tay giải quyết nạn di dân lâu. Ông Trump là nguyện vọng của nhân dân Mỹ. Ông Trump đã hiểu rõ tâm trạng nhân dân bất mãn vì  chính quyền đem hãng xưởng, tiền bạc làm lợi cho Trung Cộng trong khi đó họ bỏ mặc kinh tế quốc gia suy thoái, nhân dân thất nghiệp. Chính phủ Obama che giấu nhưng nhờ tố giác của Trump, ta biết :
-Đến 2027, kinh tế Trung Quốc sẽ lớn nhất thế giới: Từ G. Bush cho đến Obama, nước Mỹ có khoảng 20 triệu-30 triệu người thất nghiệp.Mỹ đã không bảo vệ công ăn việc làm cho dân Mỹ.
-Kinh tế Trung Cộng  tăng 90% , nhất là 2011 lên đến 97% trong khi Mỹ chỉ tăng 1.9%
-Mỗi năm Trung Cộng thặng dư 300 tỷ đô la, nghĩa là Mỹ mất 300 tỷ đô.
-Trung Cộng hạ tỷ giá đồng nhân dân tệ, gần 50% đề nhập khẩu hàng hóa vào Mỹ.
-Trung Cộng dùng tiền mua các công ty Mỹ, lũng đoạn kinh tế Mỹ. Hàng năm họ bỏ ra hàng  nghìn tỷ đô la mua các công ty Mỹkinh doanh mà vẫn còn hàng tỷ do la trong ngân hàng.
Do đó, cấm hay hạn chế nhập cư đồng hành với việc cấm Trung Cộng lấn lướt và tiêu diệt kinh tế Mỹ.
Ông Trump cũng là đại diện cho xu thế toàn cầu chống  Trung Cộng xâm lược, chống Toàn cầu hóa sai lệch, một toàn cầu hóa có lợi cho Trung Cộng gian xảo. Chính phủ Obama cũng phản đối Trung Cộng hạ giá đồng quan kim, bảo hộ mậu dịch nhưng chỉ là gải lung cho Trung Cộng. Và cũng chỉ là làm chiếu lệ. Vì chỉ có nước Mỹ và dân Mỹ khổ còn đám Obama,Clinton có mất đồng xu nào đậu mà bắt họ phải tranh đấu!
 Muốn chống Trung quốc thao túng tiền tệ, hạ giá hàng bằng cách hạ giá đồng nhân dân tệ thì phải áp dụng bảo hộ mâu dịch, đánh thuế cao hàng Trung Cộng. Đó là đường lối chung của Âu Mỹ ngày nay không riêng gì nước Mỹ của Trump.
 Theo nhận định hôm 12/11 của tờ Thời báo Tài chính (Anh), Liên minh châu Âu (EU) đã sẵn sàng tăng cường thuế chống bán phá giá như một biện pháp trừng phạt thương mại nhằm vào hàng hóa nhập khẩu tại thị trường nội địa.[...].Thép Trung Quốc tràn ngập thị trường châu Âu, khiến sức ép đối với các nhà sản xuất nội địa gia tăng, và việc làm giảm mạnh. Vì vậy, các sản phẩm thép nhập khẩu từ Trung Quốc có thể tiếp tục là mục tiêu hàng đầu của các quy định áp thuế chống bán phá giá.
Bộ trưởng Kinh tế Slovakia Peter Ziga cho rằng "châu Âu không thể cứ mãi khờ khạo và cần phải bảo vệ lợi ích của mình."
Theo ông Ziga, EU cần điều chỉnh các biện pháp bảo hộ mậu dịch được áp dụng suốt 15 năm qua, bởi thị trường thế giới giờ đây đã thay đổi sâu sắc, toàn diện. Ủy ban châu Âu (EC) cùng với Pháp và Đức đang thúc đẩy việc tăng thuế chống bán phá giá để bảo vệ ngành thép châu Âu.
Những ai nghĩ rẳng Mỹ, Anh, Pháp nổi lên tinh thần dân túy là sai lầm. Tất nhiên người làm chính trị chân chính đều phải phù tá quốc gia, dân tộc, nhưng ta phải phân biệt dân tộc giả mạo như cộng sản hay dộc tộc cực đoan như Hitler và Trung Cộng ngày nay. Nếu các ông đứng về phe chống Trung Cộng xâm lược, các ông sẽ nghĩ khác. Người Quốc gia chống Trung Cộng xậm lược là có chánh nghĩa, không phải cực đoan. Nếu bảo người quốc gia theo chủ nghĩa dân túy hóa ra theo 16 chữ vàng là tốt đẹp ư?Làm nô lệ cho Trung Cộng là quang vinh ư?
 Thời Trần và hiện nay, dân ta bị Trung Cộng xâm lược. Trong Hịch tướng sĩ, Hưng Đạo vương viết:"
 ... ta cùng các ngươi sinh ở đời nhiễu-nhương, gặp phải buổi gian-nan này, trông thấy những ngụy-sứ đi lại rầm-rập ngoài đường, uốn lưỡi cú diều mà xỉ-mắng triều-đình, đem thân dê chó mà bắt-nạt tổ-phụ, lại cậy thế Hốt tất Liệt (忽 必 烈) mà đòi ngọc-lụa, ỷ thế Vân-nam-vương để vét bạc vàng; của kho có hạn, lòng tham không cùng, khác nào như đem thịt mà nuôi hổ đói, giữ sao cho khỏi tai-vạ về sau![...]..Nay các ngươi trông thấy chủ nhục mà không biết lo, trông thấy quốc-sỉ mà không biết thẹn, thân làm tướng phải hầu giặc, mà không biết tức, tai nghe nhạc để hiến ngụy sứ, mà không biết căm.

  
Nay Trung Cộng ở khắp nơi trên đất Việt, họ chiếm biên cương, hải đảo, chiếm công ăn việc làm của người Việt, họ còn xả độc hại biển cả Việt Nam khiến cho toàn dân căm giận trong khi bọn Việt Cộng đầu hàng ra tay giết hại , bỏ tù và đánh đập người yêu nước, vậy đó là tinh thần quốc gia hay quốc túy? Các ông Việt Nam mà phản đối Trump không hiểu họ là cái giống gì?
Việc cấm nhập cư hay hạn chế, đình hoãn nhập cư là quyền của nước Mỹ và Tổng Thống Mỹ. Không có luật pháp nào bắt buộc phải rước di dân lậu và mở toang cánh cửa cho mọi người- kể cà kẻ gian vào ra- Nước độc lập có chủ quyền. Chọn bạn mà chơi. Với sói beo, cọp thì phải đóng cửa. Không thể chỉ trich việc "bế môn tỏa cảng".Người ta mạnh phá cửa xông vào, ta bại trận phải chịu mà thôi.
Cũng như ngày xuân, ta hết tiền phải bế môn tạ khách. Ai cười, ai chửi cũng đành. Người ta thông cảm hay quở trách cũng được, nhưng không luật pháp nào bắt ta ngày giỗ, ngày tết phải mời khách.
Thế thì tại sao các ông  tai to mặt lớn và tiểu nhân đếu nhao nhao phản đối?
-Họ bảo việc cấm 7 quốc gia Hồi giáo là sai lầm vì chỉ một số người Hồi giáo cực đoan chứ không phải toàn thể quốc gia là khủng bố. Các ông nói đúng nhưng làm sao tìm ra những kẻ khủng bố? Thôi đành cấm chung cho đỡ lo sợ!
Tại sao Trump không cấm tất cả các quốc gia Hồi giáo mà chỉ cấm bảy nước? Các nước này nên trách mình trước khi trách người.  Tục ngữ Việt Nam có câu:
Một người làm quan cả họ được cậy
Một người làm bậy cả họ mất nhờ 

Tổng Thống Trump là người cơ trí. Nếu ông ù lì như Obama, Clinton mặc cho Hồi giáo cực đoan và Trung Cộng thao túng thì cứ ngủ yên theo kiểu " sống chết mặc bay" chỉ có dân Mỹ là thiệt hại. Mỹ mà thiệt hại, thế giới có an toàn không? Nay tổng thống Trump lên tiếng đòi Trung Công buôn bán ngay thẳng, và  từ bỏ mộng chiếm Biển Đông ắt là Trung Cộng liên thủ với Hồi giáo cực đoan để đánh phá Mỹ và thế giới. Ông lo sợ chiến tranh và đưa ra biện pháp  đề phòng chiến tranh xảy ra,Thà ngăn chận còn hơn để xảy ra chiến tranh phải giết hại, cô lập hay trả họ về nước...

Những biện pháp đó càng gây khó khăn. Nhiều bậc thánh cho đó là không nhân đạo nhưng sao bằng Cộng sản giết hàng loạt không cần phải tuyên án. Mao Trạch Đông chủ trương giết 5% dân số cho an toàn. Việt Cộng giết gần triệu người trong CCRĐ và Chỉnh Đốn đảng và Mậu thân thì sao? Ai đã lên tiếng phản đối? Những người phản đối Trump nếu không là tay sai Trung Cộng và Hồi giáo cực đoan thì cũng là những kẻ thiếu lý trí trong giai đoạn nguy hiểm hiện nay.  Dẫu sao, nước Mỹ nhân từ, sau khi dẹp xong Trung Cộng và ISIS, tình hình bình thường sẽ trở lại.Có cuộc giải phẩu nào mà không gây đau?
-Còn việc hoãn, hay hạn chế nhập cư thì cũng đành, trong khi gia chủ bận rộn, thì việc đóng cửa tạ khách cũng là thường, sao lại phản đối! Phài từ từ cho chủ nhà giải quyết.Singapore không nhận dân nhập cư thì có ai phản đối?
Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan hôm qua tỏ ý ủng hộ quyết định của tân tổng thống.
“Nhiệm vụ số 1 của chúng tôi (Mỹ) là bảo vệ quốc gia. Mỹ là một đất nước nhân ái và tôi ủng hộ lệnh tái định cư cho người tị nạn, nhưng bây giờ là thời điểm để đánh giá lại và củng cố quá trình rà soát thị thực. Tổng thống Trump đã đúng khi thực hiện điều đó, để đảm bảo chúng ta nắm được ai đang vào Mỹ”, ông nói.
Chúng ta đã ngán mấy tay Việt Cộng nằm vùng vì chúng ta bất lực trong việc kiểm soát. Chúng ta nghĩ việc kiểm soát nghiêm nhặt là điều cần thiết cho an ninh các nước.
Anh, Đức đều phản đối chính sách nhập cư của Trump.

Nhiều chính trị gia Đức cũng lên tiếng chỉ trích sắc lệnh mới của Tổng thống Trump. Lãnh đạo đảng Dân chủ xã hội Thomas Oppermann khẳng định đây là một quyết định "vô nhân đạo và dại dột", có thể gây tổn hại nghiêm trọng tới kinh tế Mỹ.[...].Thủ tướng Anh Theresa May trong khi đó cho rằng chính sách nhập cư vào Mỹ là vấn đề của chính phủ nước này. Tuy nhiên, bà cho biết Anh không chấp nhận cách tiếp cận của Tổng thống Trump và sẽ không đi theo con đường này
http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/duc-anh-chi-trich-sac-lenh-cam-nguoi-hoi-giao-cua-trump-3534518.html

Nếu tại LHQ, có cuộc bàn luận về chánh sách nhập cư của Tổng Thống Mỹ, quý vị đại biểu nên im lặng cho các phái đoàn Trung Đông lên tiếng . Quý vị im lặng là vàng, không nên bênh vực kẻ ác.
Việt Nam ta bị cộng sản xâm chiếm, bỏ tù, tịch thu tài sản nên phải bỏ nước ra đi, mong các nước Âu Mỹ ra tay tế độ. Hành động này thuận lý. Nước nào cho ta định cư, ta cám ơn, họ không cho là quyền của họ, ta không tức giận, chống đối! Dân miền Bắc XHCN con ông cháu cha, đi lao động quốc tế, nhân hàng rào Berin sập đổ mà chạy qua Tây phương. Khi Đức đòi trả họ về Việt Nam, Việt Cộng đòi tiền thật cao,  để khỏi rươc nợ về , còn đám Việt Cộng nhí này ban đầu tự hào bách chiến bách thắng, bị đuổi về bèn sợ hãi, liền giả dạng đấu tranh chống Cộng. Họ cũng không lên tiếng phản đối Đức! Nói chung dân Việt Nam biết điều!
Người ta đóng cửa mà mình chửi rũa người ta thì chẳng khác gì mấy ông ăn mày ở Việt Nam người ta không cho tiền thì mắng nhiếc và bôi bẩn vào người ta!(Tệ trạng này xảy ra sau 1975 nhập cảng từ Bắc XHCN)

Một số người chỉ trich Tổng Thống Trump kỳ thị chủng tộc. Điều này là quá đáng và sai lầm Trong bữa tiệc, chủ nhân có quyền mời người này mà không mời kẻ khác. Đó là quyền của chủ nhà, ta không thể bảo chủ nhà trọng phú khinh bần hay kỳ thị này nọ. Hơn nữa điều rõ ràng là đám Trung Đông quá khích thù hận Thiên chúa giáo, Phật giáo  khủng bố khắp nơi, cho nên Trump cấm cửa một số quốc gia là họp lý.

Nước Mỹ ngày nay đã đưa một số người da đen và Trung Đông vào chính phủ cho nên không thể bảo Mỹ kỳ thị. Trump ngăn chân nhận cư chỉ là trường hợp đặc biệt trong tình thế đặc biệt. Từ Mao cho đến Tập Cận Bình, Trung Cộng luôn thù hận Mỹ mặc dầu quá khứ và hiện tại, Mỹ đã giúp đỡ Trung Cộng, vậy có ai lên tiếng tố cáo Trung Cộng kỳ thị và gây chiến tranh?

Còn các nước Phi châu và Trung Đông một số từ trước luôn chửi Mỹ, ninh hót Liên Xô và Trung Cộng. Gần đây họ thác lời bà Vaga để nguyển rũa  Âu, Mỹ, nào là tổng thống Mỹ da đen là tổng thống cuối cùng của nước Mỹ, nào là châu Âu bị tận diệt, giáo hoàng hiện này là giáo hoàng chót, Mỹ sẽ thảm bại trong năm 2016, Nga và Trung Cộng làm bá chủ. Họ nói thế mà các vị không hiểu ư? Họ ác thế mà quý vị còn bênh vực ư? Kẻ bạo tàn trong đó có cộng sản thường nói:"Theo ta thì sống, chống ta thì chết". Họ chống ta, ta không  giết họ là nhân từ lắm rồi! Họ ghét Âu Mỹ, yêu quý Nga và Trung Cộng, sao không di dân sang Nga và Trung cộng cho hợp tình hợp lý?

Một số người Phi châu và Trung Đông tốt, hòa hợp với Âu, Mỹ. Một số kiêu căng, xấc xược, đòi hỏi đủ thứ. Họ là dân ngụ cư mà làm như chủ nhà! Thủ tướng Úc đã bảo thẳng đám này:"Nhập gia phải tùy tục. Nếu các ông thich này thích kia thì về nước mà ở "! Câu nói chí lý thay!
Trước đây, Mỹ rộng mở cửa đón di dân nhập cư, nay tình thế khó khăn về an ninh và kinh tế, Mỹ phải khép  cửa  lại.  Cá nước khác có lòng tốt cứ việc đón nhiều vào dân tị nạn. Đó là một việc chứng tỏ các ông có lòng tốt hơn Trump!Họ nhân đạo sao không bỏ tiền, dành đất cho dân tị nạn nhiếu nhièu mà phải lấy tiền Mỹ và đất Mỹ để thực hiện cái nhân nghĩa đầu môi chót lữi của họ.

Trong các nước, có lẽ Pháp là có kinh nghiệm nhiều về đám di dân, nhất là di dân bất hợp pháp. Họ từ châu Phi và Trung Đông tràn vào, Pháp dễ dãi cho nên đã bị khủng bố tung hoành. Nước Đúc hào phóng đón người nhập cư cũng bị nhiều vố thảm thương. Trông gương đó, nước Mỹ phải đề phòng chuyện tất nhiên. Chúng tôi những người Việt Nam gần thế kỷ trong chiến tranh, trong tù đày, giết hậi, khủng bố và phá hoại của Trung Cộbng và Việt Cộng cho nên chúng tôi hoan nghênh việc tạm thời phải kiểm soát nghiêm ngặt nhập cư, vừa bảo đảm an ninh cho Mỹ, cho thế giới, vừa trừ nạn buôn người, đã gây ra tai họa cho kinh tế, và xã hội.

Nay các nước đua nhau chống lệnh nhập cư của Tổng thống Trump chứng tỏ Mỹ là mồi ngon chứ không phải là quốc gia tồi tệ không ai muốn bước vào.  Tại sao họ không đi Nga, đi Trung Quốc nhĩ? Đường rộng không đi sao lại đua nhau chen ngõ hẹp?

No comments: