<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-9016598390615838273</id><updated>2012-02-10T22:57:14.854-05:00</updated><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0146'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0181'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0190'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0132'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0156'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0164'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0102'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 095'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0108'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0140'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0196'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0172'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0115'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0138'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0203'/><category term='Bên Kia Bờ Đại Dương 002'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 098'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0103'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0180'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0204'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 097'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0123'/><category term='Bên Kia Bờ Đại Dương 043'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 096'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0155'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0131'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0147'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0139'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0191'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0163'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0195'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0114'/><category term='SƠN TRUNG TRUYỆN KÝ * RAU SAM NGOÀI VƯỜN'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0169'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0122'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0134'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0117'/><category term='SƠN TRUNG VĂN TẬP * VĂN HÓA XÃ HỘI'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0198'/><category term='Bên Kia Bờ Đại Dương 007'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0101'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0129'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0157'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0201'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0174'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 094'/><category term='book1'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0162'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0145'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0133'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0150'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0116'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0179'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0121'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0189'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0197'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0168'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0109'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0110'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0128'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0161'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0173'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0202'/><category term='Bên Kia Bờ Đại Dương 001'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 099'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0112'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0200'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0144'/><category term='SƠN TRUNG VĂN TẬP * CHÍNH TRỊ'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0120'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0188'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0176'/><category term='Bên Kia Bờ Đại Dương 005'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0159'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0105'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0193'/><category term='English'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0152'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0135'/><category term='SƠN TRUNG VĂN TẬP * THẾ LUẬN'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0127'/><category term='SƠN TRUNG VĂN TẬP * TRIẾT HỌC'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 092'/><category term='SƠN TRUNG VĂN TẬP * VĂN HỌC'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0184'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0192'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0158'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0175'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0111'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0160'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0126'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0207'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0187'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0143'/><category term='SƠN TRUNG VĂN TẬP * SỬ HỌC'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0118'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 093'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0104'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0167'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0100'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0151'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0183'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0199'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0107'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0148'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0130'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0178'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0154'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0142'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0186'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0125'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0194'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0205'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0166'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0171'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0113'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0137'/><category term='SƠN TRUNG THƯ TRANG'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0124'/><category term='SƠN TRUNG TRUYỆN KÝ * SÂN TRƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0106'/><category term='Bên Kia Bờ Đại Dương 004'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0182'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0119'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0153'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0177'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0170'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0141'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0206'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0185'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0165'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0149'/><category term='Hiendai'/><category term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0136'/><title type='text'>Vanhoavn's Blog (Văn Hóa Việt Nam)</title><subtitle type='html'>Các bài cũ của Sơn Trung Thư Trang - http://vanhoavn.blogspot.com</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://vanhoavn.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanhoavn.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>vanhoa</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://4.bp.blogspot.com/_bpEXwnHgbNA/SKbeuB0Lt4I/AAAAAAAAAKY/6wo0Rfj9PQ4/S220/ScreenPart_001_2008-08-16_10.05.17.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>3477</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-9016598390615838273.post-5698271926097335988</id><published>2012-02-10T19:36:00.001-05:00</published><updated>2012-02-10T19:36:46.235-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0207'/><title type='text'>HOA KỲ &amp; TRUNG QUỐC</title><content type='html'>&lt;h3 class="post-title entry-title"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/h3&gt; &lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-xFJmuWjCh6M/TzC1Q7OnXeI/AAAAAAAAQus/EAqXvi7vpv4/s1600/CD3.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 262px; height: 193px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-xFJmuWjCh6M/TzC1Q7OnXeI/AAAAAAAAQus/EAqXvi7vpv4/s400/CD3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5706260030259944930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;Chính sách của Hoa Kỳ ở Châu Á&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;     &lt;/div&gt;&lt;h5 class="byline"&gt;         &lt;span&gt;Vũ Hoàng, phóng viên RFA &lt;/span&gt;2012-02-06&lt;/h5&gt;      &lt;p&gt;Mới   đây, học viện Brookings – một trong những viện chính  sách phi   lợi nhuận lâu đời nhất của Hoa Kỳ tại thủ đô  Washington, DC  tổ  chức một buổi thảo luận về chính sách của  Hoa Kỳ hướng  tới  khu vực Châu Á.&lt;/p&gt;      &lt;div class="storyimage"&gt;      &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 469px; height: 352px;" src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/underst-us-pivot-t-asia-02062012154927.html/DSC00006-305.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;      &lt;p class="photobyline"&gt;RFA photo&lt;/p&gt;      &lt;p style="text-align: justify;" class="photocaption"&gt;Buổi thảo luận về chính sách của Hoa Kỳ hướng tới khu vực Châu Á tại học viện Brookings. &lt;/p&gt;     &lt;/div&gt;                  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Chính   quyền của Tổng thống Hoa Kỳ Obama áp dụng chính sách  gọi  là  tái cân bằng hướng đến Châu Á và trong những tháng gần   đây,  Hoa Kỳ đã có những chính sách cụ thể về mặt quân sự,   kinh  tế, thương mại cũng như những sáng kiến về mặt ngoại  giao.   Bản thân Tổng thống Obama khẳng định Hoa Kỳ sẽ đóng vai  trò   lãnh đạo trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương trong thời  gian   tới.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trong cuộc hội  thảo  mới diễn ra do Trung Tâm Nghiên cứu Trung  Quốc John Thorton  và  Trung tâm Nghiên cứu Đông Bắc Á, thuộc Viện  Brookings tổ  chức  buổi thảo luận để nghiên cứu về những sáng  kiến tái  cân bằng  và những tác động đến quan hệ Trung Quốc  với Hoa Kỳ  cũng như  của Hoa Kỳ với toàn khu vực Châu Á.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cuộc   hội thảo kéo dài 3 tiếng đồng hồ này được chia làm 2  phần   chính: Phần 1 là chính sách bố trị lực lượng quân sự  của  Hoa  Kỳ tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương và phần thứ 2  là   những diễn biến của Hiệp Ước Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương    về mặt thương mại. Có mặt trực tiếp tại cuộc hội thảo này,    Vũ Hoàng đã có cơ hội được phỏng vấn các học giả tham gia    hội thảo.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trước hết là phần phỏng vấn ông Kenneth G. Lieberthal, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Trung Quốc John Thorton:&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Vũ Hoàng: &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Thưa   ông, những điểm chính trong chính  sách tái cân bằng của Hoa   Kỳ đối với khu vực Châu Á – TBD mà  ông vừa trình bày là gì   ạ?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Ô. Kenneth G. Lieberthal:&lt;/b&gt;   Chính sách tái cân bằng của Hoa  Kỳ đối với khu vực Châu Á –   Thái Bình Dương là những chính  sách quan trọng, hợp nhất và   mang tính toàn khu vực. Về mặt  bản chất thì những chính  sách  này rất có ý nghĩa nhưng cần  phải được hiểu một cách  cẩn  trọng. Nói chung, thì các quốc  gia ở khu vực châu Á không  muốn  thấy sự đối đầu giữa 2 quốc  gia Hoa Kỳ và Trung Quốc,  mà  muốn thấy mối quan hệ hữu hảo  của 2 quốc gia này cũng  như sự  hiện diện mạnh mẽ của Hoa Kỳ  trong khu vực.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Vì   vậy ngay tại Hoa Kỳ, chúng tôi phải đảm bảo sao cho những    chính sách này được thực hiện một cách hiệu quả. Và đối    với riêng cá nhân tôi, điều cơ bản về sự ổn định và tính tin    cậy trong chính sách là Hoa Kỳ cần phải làm những gì họ cần    phải làm để sự trở lại của Hoa Kỳ ở khu vực Châu Á – TBD    diễn ra nhanh chóng. Do đó, sự trở lại của Hoa Kỳ lần này là    có động lực, đầy tự tin và đảm bảo các nguồn lực được sử    dụng một cách hiệu quả.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tại đây, chúng tôi cũng được gặp ông Richard C. Bush III, Giám đốc Trung Tâm Nghiên cứu Chính sách Đông Bắc Á .&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Vũ Hoàng:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Thời   gian gần đây, nhiều người cho rằng  sự trở lại của Hoa Kỳ ở   khu vực Châu Á – TBD là để đối trọng  lại sức mạnh của Hoa  Kỳ  tại khu vực này với Trung Quốc, ông  nghĩ sao về điều này?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Ô. Richard C. Bush III: &lt;/b&gt;Tôi   không bao giờ nghĩ Hoa Kỳ rời  bỏ Châu Á, Hoa Kỳ luôn luôn ở   trong sức mạnh của Châu Á kể từ  Thế chiến thứ 2 và thậm chí   ngay cả trước đó nữa. Tôi không  nghĩ rằng sự điều chỉnh  trong  chính sách của Tổng thống Obama  trực tiếp nhắm đến  Trung  Quốc. Trên thực tế thì Hoa Kỳ muốn  có được hòa bình,  ổn định  và thịnh vượng chung, do đó chúng  tôi cần phải hợp  tác với  mọi quốc gia trong các nước châu Á  gồm cả Việt Nam  nữa để  thúc đẩy mối quan tâm của chúng tôi  với khu vực này.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Vũ Hoàng:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Ông   có nhắc tới sự tái cân bằng của Hoa  Kỳ tại khu vực, ông có   thể nói rõ hơn ý này với khán thính  giả của đài Á Châu  Tự  Do được không?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;div class="image-left captioned" style="width: 250px; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;  &lt;/b&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;div style="width:250px;"&gt;   &lt;img src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/underst-us-pivot-t-asia-02062012154927.html/Richard-Bush-250.jpg" alt="Richard-Bush-250.jpg" /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;  &lt;div class="image-caption"&gt;   Ông Richard C. Bush III, Giám đốc Trung Tâm Nghiên cứu Chính sách Đông Bắc Á tại buổi hội thảo. RFA photo  &lt;/div&gt; &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt; Ô. Richard C. Bush III: &lt;/b&gt;Điểm   thứ nhất là quan điểm của các  quốc gia khác nhau về vấn đề   trỗi dậy trở lại của Hoa Kỳ ở  khu vực Châu Á – Thái Bình   Dương là khác nhau dựa trên mối quan  tâm riêng của mỗi nước. Vì   thế mối quan tâm của Việt Nam sẽ  khác với Indonesia và cũng   sẽ khác với Hàn Quốc. Một điểm  khác nữa là, ngay tại mỗi   một quốc gia cũng có sự khác nhau,  vì thế chúng tôi cho rằng,   ngay tại Việt Nam các bạn, các học  giả hay toàn xã hội nói   chung cũng sẽ có những quan điểm khác  với chính phủ. Điểm   thứ hai là, sự tái cân bằng của Hoa Kỳ  về cơ bản là sự phản   ứng lại trước sự sợ hãi của một số  nước ở Đông Á với  các  hành động của Trung Quốc trong năm 2010,  do Trung Quốc đã  có  những cách hành xử hung hăng hơn.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Khi   các quốc gia cần sự giúp đỡ của Hoa Kỳ thì chúng tôi  sẵn   sàng giúp đỡ. Tuy nhiên, phản ứng của chúng tôi theo nghĩa  là   bảo vệ và không khuyến khích Trung Quốc thay đổi. Điểm thứ   ba,  sự trở lại của Hoa Kỳ ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương  là   về mặt dài hạn, ở đây chúng tôi muốn nhấn mạnh đến vấn  đề   ngân sách để duy trì sự có mặt của Hoa Kỳ tại khu vực  Châu Á   trong dài hạn, điểm này không chỉ có lợi cho Châu Á,  mà cả   Trung Quốc và ngay cả Việt Nam nữa.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Vũ   Hoàng có phần trao đổi với ông Jonathan Pollack, học giả cao  cấp   của Trung Tâm Trung Quốc John. Thorton, Phòng Chính sách  Ngoại   Giao.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Vũ Hoàng:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Trong   buổi thảo luận, điểm mấu chốt là  sự tái cân bằng và quay   trở lại của Hoa Kỳ ở khu vực Châu Á –  Thái Bình Dương, đánh   giá về vấn đề này, ông nhận xét ra sao  ạ?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Ô. Jonathan Pollack: &lt;/b&gt;Về   cơ bản thì tôi cho rằng chiến  lược quân sự mà Hoa Kỳ đang áp   dụng hiện tập trung chủ yếu cho  khu vực Đông Bắc Á, tuy vậy,   Hoa Kỳ cũng có mở rộng cả sang  khu vực Đông Nam Á nữa. Dưới   chính quyền Obama, việc có mặt và  tích cực tham gia nhiều  hơn  của quân sự Hoa Kỳ tại khu vực Đông  Nam Á chứng tỏ sự  hiện  diện tại đây càng ngày càng trở  thành vấn đề ưu tiên.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cũng   phải nói thẳng rằng, người ta cũng đã lo lắng khi  những vấn   đề ở khu vực này trở nên tồi tệ hơn, thì sự có  mặt và can   dự cũng như sự ảnh hưởng của Hoa Kỳ sẽ khiến khu  vực có  thể  trở nên ổn định hơn, giải quyết các mối quan hệ  hữu  hiệu  hơn. Tôi muốn nói đến ở đây, không chỉ là mối quan hệ   giữa  các quốc gia ở trong khu vực Đông Nam Á mà là các quốc   gia  trong khối này với Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trong   phần 2 của buổi thảo luận, các diễn giả tập trung vào  bàn   thảo Hiệp ước Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương, về vấn đề  này,   chúng tôi phỏng vấn ông Claude Barfield, học giả của Viện   Doanh  nghiệp Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Vũ Hoàng:&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Trong   phần thảo luận, ông nói rằng TPP là  biểu tượng cho sự lãnh   đạo của Hoa Kỳ, ông có thể nói rõ  lại luận điểm này được   không ạ?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Ô. Claude Barfield: &lt;/b&gt;Như   là anh cũng biết sự quay trở lại  của Hoa Kỳ ở khu vực Châu   Á đang là một trong những ưu tiên  hàng đầu của chính quyền   Obama và tiếp theo là TPP (Hiệp Ước  Hợp Tác Xuyên Thái Bình   Dương) cũng đang rất được chú trọng.  Khi nói rằng TPP là biểu   tượng cho sự lãnh đạo của Hoa Kỳ  nghĩa rằng Tổng thống Obama   đang đặt rất nhiều kỳ vọng và cả  rủi ro nữa. Nếu như những   thoả thuận hay đàm phán thất bại  thì đó là thất bại của  Hoa  Kỳ về khả năng lãnh đạo. Nếu một  quốc gia nào đó chẳng  hạn  Úc, New Zealand hay Việt Nam nói  rằng chúng tôi không thể  làm  được, thì đó không phải là lỗi  của Hoa Kỳ. Thế nhưng  giờ đây  TPP không chỉ còn là các hiệp  ước thương mại mà nó  đã trở  thành biểu tượng cho sự can dự  của Hoa Kỳ tại khu  vực Châu Á –  Thái Bình Dương.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Vũ Hoàng:&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;Vậy ông đánh giá chuyện đàm phán của Việt Nam và TPP ngay tại thời điểm hiện giờ ra sao?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Ô. Claude Barfield:&lt;/b&gt;   Quan điểm của tôi với tư cách của  một người đi đàm phán thì   được nghe những điều khá tích cực  về Việt Nam. Chúng tôi ấn   tượng về Việt Nam trong tiến trình  này. Việt Nam đã có rất   nhiều nỗ lực để đẩy nhanh các cuộc  đàm phán và cũng có cả   những bước nhượng bộ cần thiết. &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://http//www.rfa.org/vietnamese/in_depth/underst-us-pivot-t-asia-02062012154927.html"&gt;http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/underst-us-pivot-t-asia-02062012154927.html&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-MGgenXpFfNc/TzC1c0b8mxI/AAAAAAAAQu4/3pGoXTziM7Q/s1600/AS34.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 92px; height: 96px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-MGgenXpFfNc/TzC1c0b8mxI/AAAAAAAAQu4/3pGoXTziM7Q/s400/AS34.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5706260234595244818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;          &lt;div class="g-group"&gt;             &lt;div class=" g-w20 g-first"&gt;                &lt;div style="color: rgb(204, 0, 0); text-align: center;" class="g-container"&gt;                &lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;Chiến tranh lạnh trên biển nóng?               &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;                &lt;div class="g-container"&gt;                   &lt;div style="text-align: center;" class="datestamp"&gt;&lt;span class="lastupdated"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt; 16:52 GMT - thứ hai, 6 tháng 2, 2012                   &lt;/div&gt;                                 &lt;div class="tools-container"&gt;           class="document-tools blq-clearfix"&amp;gt;&lt;li class="facebook"&gt;   &lt;a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/02/120206_scs_analysis.shtml&amp;amp;t=BBCVietnamese.com+-+Chi%C3%AA%CC%81n%20tranh%20la%CC%A3nh%20tr%C3%AAn%20bi%C3%AA%CC%89n%20no%CC%81ng?" title="Chia sẻ trên Facebook" class="popup-750x350"&gt;Facebook&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://twitter.com/home?status=http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/02/120206_scs_analysis.shtml" title="Chia sẻ trên Twitter" class="popup-750x350 istats-notrack"&gt;Twitter&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/02/120206_scs_analysis.shtml#" title="Chia sẻ"&gt;Chia sẻ&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="email"&gt;    &lt;a class="popup-325x520-scrolling" href="http://www.bbc.co.uk/worldservice/apps/vietnamese/sendemail/g/http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/02/120206_scs_analysis.shtml?t=Chi%C3%AA%CC%81n%20tranh%20la%CC%A3nh%20tr%C3%AAn%20bi%C3%AA%CC%89n%20no%CC%81ng?" title="Gửi cho bạn bè"&gt;Gửi cho bạn bè&lt;/a&gt;   &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/02/120206_scs_analysis.shtml?print=1" title="In trang này"&gt;In trang này&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="email"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;img src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2012/01/29/120129133752_south_china_sea_304x171_bbc_nocredit.jpg" alt="Biển Đông" width="304" height="171" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p class="caption"&gt;Liệu tình hình Biển Đông có trở nên căng thẳng hơn trong thời gian tới?&lt;/p&gt;                         &lt;/li&gt;&lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p class="ingress"&gt;Mới   đây tạp chí danh tiếng  The Economist của Anh, chuyên mục Banyan,   có bài phân tích về  tình hình liên quan tới Biển Đông, trong   đó tác giả nói khó có  thể đánh giá dễ dàng về nguy cơ xảy   ra một cuộc chiến tranh  lạnh mới tại khu vực này.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Bài   viết mở đầu bằng quan sát rằng trong  khi giới chuyên gia lâu   nay tốn khá nhiều giấy mực vào các tranh  chấp ở Biển Đông,   nhưng dường như căng thẳng ở khu vực này chưa  tới lúc báo động   vì chủ yếu là các ngôn từ trên giấy.&lt;/p&gt;                      &lt;div class="module inline-contextual-links"&gt;&lt;div class="list li-relatedlinks"&gt;                         &lt;h3 class="title"&gt;Các bài liên quan&lt;/h3&gt;                         &lt;div class="content"&gt;                            &lt;ul&gt;&lt;li class="ts-headline body-disabled first teaser"&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120116_vietnam_preparation_scs.shtml"&gt;Chiến thuật giữ Biển Đông của Việt Nam&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="ts-headline body-disabled teaser"&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/01/120112_asean_scs.shtml"&gt;TQ và  Asean họp về Biển Đông&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="ts-headline body-disabled teaser"&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2012/01/120111_scs_new_report.shtml"&gt;Lời khuyên năm bước cho Mỹ ở Biển Đông&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;&lt;div class="list li-relatedtopics"&gt;                         &lt;h2 class="title"&gt;Chủ đề liên quan&lt;/h2&gt;                         &lt;div class="content"&gt;                            &lt;ul&gt;&lt;li class="primary-topic"&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/topics/territorial_dispute" class="topic"&gt;Tranh chấp lãnh thổ&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;"Cũng   bởi vì thế mà một số  bình luận gia [để tăng kịch tính?]   gần như dự báo kết cuộc  tận diệt cho các xung đột này: thí   dụ bài 'Biển Đông là tương  lai của xung đột' đăng tháng Chín   năm ngoái trên tạp chí Mỹ Quan  hệ Quốc tế."&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tác   giả bài viết trên tạp chí Quan hệ  Quốc tế, Robert Kaplan,   cảnh báo rằng “giống như nước Đức là  tuyến đầu của chiến   tranh lạnh, Biển Đông cũng có thể trở  thành tuyến đầu của   xung đột trong những thập niên tương lai".&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Theo   Banyan, ông Kaplan có thể đúng ở khía  cạnh các tranh chấp  tại  Biển Đông dường như chưa đưa ra được cách  giải quyết.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;"Thế   nhưng chúng đã tồn tại nhiều chục  năm nay mà không đe dọa gì   tới hòa bình thế giới và hoàn toàn  có thể không trở thành   trọng tâm căng thẳng giữa Hoa Kỳ và  Trung Quốc".&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tác   giả chuyên mục trên The Economist nhận  định rằng nhiều khi các   học giả cũng như báo chí đã quá dễ  dãi khi ví tình hình   Biển Đông với cuộc chiến tranh lạnh trước  kia.&lt;/p&gt;                      &lt;h2&gt;Dân tộc chủ nghĩa&lt;/h2&gt;                      &lt;p&gt;Banyan   nhắc tới các bài báo đăng trên Hoàn  cầu Thời báo, tờ báo   mang tính dân tộc chủ nghĩa nhiều khi  quá khích của Trung   Quốc.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Hoàn cầu Thời báo dường như đã   'giãy  nảy' lên mỗi khi nghe tin về các động thái giữa Trung   Quốc và  các nước khác, như Philippines, trong khu vực tại Biển   Đông và  coi các động thái này như đều nhằm vào chống Trung   Quốc.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Trong khi đó, chính phủ   Philippines cũng  không hẳn không phải trả giá cho quan hệ với   nước Mỹ, nhất là  tại quốc nội.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Các đụng độ lẻ tẻ giữa các quốc gia tại khu vực tranh chấp là chuyện thường xảy ra.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Thậm   chí trong quá khứ, đã có những cuộc  đụng độ chết người,  như  giữa hải quân Việt Nam và hải quân  Trung Quốc năm 1988, hay   giữa Trung Quốc và Philippines năm 1995.  Tuy nhiên, nói chung,   tranh chấp Biển Đông hiện vẫn mới chỉ đang  được tiến hành   thông qua các kênh ngoại giao.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tác giả   của The Economist thừa nhận rằng  nguy cơ còn đó, nhất là vì   giá trị kinh tế của vùng biển, mà  mỗi năm sản xuất tới 1/10   sản lượng cá của toàn thế giới,  và trung chuyển tới một  nửa  khối lượng thương mại toàn cầu.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Nhất   là trữ lượng tài nguyên dầu khí,  vốn đã khiến nhiều học  giả  gọi Biển Đông là 'Vịnh Ba Tư mới',  có thể làm Trung  Quốc,  vốn khát năng lượng, muốn biến Biển  Đông làm của riêng  mình.&lt;/p&gt;                      &lt;div class="module "&gt;                         &lt;div class="box bx-quote"&gt;                            &lt;div class="content"&gt;                               &lt;div class="body"&gt;                                  &lt;blockquote&gt;                                     &lt;p&gt;&lt;span class="start-quote"&gt;"&lt;/span&gt;Cho    tới gần đây, tranh cãi gay gắt nhất là giữa Trung Quốc với    Việt Nam. Tuy nhiên tranh cãi này dường như dịu đi đôi chút sau    đó, khi Bắc Kinh quay sang bắt nạt Philippines.&lt;span class="end-quote"&gt;"&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                                  &lt;/blockquote&gt;                               &lt;/div&gt;                            &lt;/div&gt;                         &lt;/div&gt;                      &lt;/div&gt;                      &lt;p&gt;Theo   Banyan, có ba lý do làm tranh cãi có  nguy cơ trở nên gay gắt   hơn. Một là sự chuyển hướng chiến lược  của Hoa Kỳ sang Á châu   có thể khiến Trung Quốc lo ngại.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Lý   do thứ hai, là cả Philippines và Việt  Nam có thể sớm bắt đầu   khai thác dầu từ khu vực này, và Trung  Quốc phải ra tay ngăn   cản để không tạo ra tiền lệ.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Lý do   thứ ba, được cho là quan trọng nhất,  là vị thế của Trung Quốc   đang tiếp tục gây quan ngại cho các  quốc gia khác tại Biển   Đông.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;"Cho tới gần đây, tranh cãi gay   gắt nhất  là giữa Trung Quốc với Việt Nam. Tuy nhiên tranh cãi   này dường  như dịu đi đôi chút sau đó, khi Bắc Kinh quay sang bắt   nạt  Philippines."&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tháng Bảy năm  ngoái,  Trung Quốc và Asean  đã thống nhất bản hướng dẫn thực  thi  Tuyên bố chung giữa các  bên về Biển Đông.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Theo   Banyan, căng thẳng sẽ không bùng lên  thêm, ít nhất trong vài  năm  tới, vì năm nay Campuchia làm chủ  tịch Asean. Năm sau -  Brunei  và 2013 ghế chủ tịch vào tay Miến  Điện. Các nước này  chắc  đều không muốn gây mất lòng Trung Quốc  bằng vấn đề Biển  Đông.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Tình  hình tại Biển Đông, theo  nhận định  của The Economist, là chưa  có thay đổi gì đáng kể.  Chưa có giải  pháp, chưa có cả thảo  luận giải pháp.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;Trong  khi đó, Trung  Quốc vẫn giữ ngôi trên  vì sức mạnh quân sự  vượt trội. Khả  năng là Hoa Kỳ, với hải  quân hùng mạnh và  quan tâm lớn về tự  do lưu thông và thương mại,  có thể sẽ tham  gia trong việc được  gọi là định hình cho sự  lãnh đạo tương  lai của Mỹ trong khu  vực châu Á-Thái Bình Dưng.&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;"Nói cho cùng, Trung Quốc đang tỏ ra quyết tâm thử thách ý chí đó của Mỹ."&lt;/p&gt;                   &lt;/div&gt;                &lt;/div&gt;                                                      &lt;a class="backtotop" href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/02/120206_scs_analysis.shtml#page-top"&gt;   &lt;span class="label"&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/02/120206_scs_analysis.shtml&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-7LseYq5clDE/TzC1EkqjMEI/AAAAAAAAQug/CR5W9I0aPn0/s1600/FE59.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 136px; height: 100px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-7LseYq5clDE/TzC1EkqjMEI/AAAAAAAAQug/CR5W9I0aPn0/s400/FE59.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5706259818044665922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/9016598390615838273-5698271926097335988?l=vanhoavn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanhoavn.blogspot.com/feeds/5698271926097335988/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=9016598390615838273&amp;postID=5698271926097335988' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/5698271926097335988'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/5698271926097335988'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanhoavn.blogspot.com/2012/02/hoa-ky-trung-quoc_10.html' title='HOA KỲ &amp; TRUNG QUỐC'/><author><name>vanhoa</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://4.bp.blogspot.com/_bpEXwnHgbNA/SKbeuB0Lt4I/AAAAAAAAAKY/6wo0Rfj9PQ4/S220/ScreenPart_001_2008-08-16_10.05.17.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-xFJmuWjCh6M/TzC1Q7OnXeI/AAAAAAAAQus/EAqXvi7vpv4/s72-c/CD3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-9016598390615838273.post-6999900756646056830</id><published>2012-02-08T12:28:00.000-05:00</published><updated>2012-02-08T12:29:08.958-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0207'/><title type='text'>THƠ SONG NGỮ</title><content type='html'>&lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;h3 class=""&gt;  &lt;/h3&gt; &lt;div id="yui_3_2_0_1_1328627780065424" style="text-align:center;"&gt; &lt;div class="ccto "&gt;    &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;table class="MsoTableGrid" style="border-collapse:collapse;border:none;mso-border-alt:solid windowtext .5pt;  mso-yfti-tbllook:1184;mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt" border="1" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr style="mso-yfti-irow:0;mso-yfti-firstrow:yes;mso-yfti-lastrow:yes"&gt;&lt;td style="width:239.4pt;border:solid windowtext 1.0pt;   mso-border-alt:solid windowtext .5pt;padding:0in 5.4pt 0in 5.4pt" valign="top" width="319"&gt;&lt;p class="yiv1185713313msonormal" style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;GIẤC MƠ HỒI HƯƠNG &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p class="yiv1185713313msonormal" style="margin:0in;margin-bottom:.0001pt;   line-height:150%"&gt;&lt;span style="background:white;color:#004040;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;color:#632423;mso-theme   mso-themeshade:128;background:whitefont-family:&amp;quot;;color:accent2;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Trên quãng đường mai một sớm quay về&lt;br /&gt;Chào xứ bạn qua   tháng ngày tạm bợ    Nước mắt doanh tròng – tủi mừng, nhung nhớ&lt;br /&gt;Quê Việt đây rồi!   Bờ ruộng, vườn cau        Từ buổi giặc   tràn, tang tóc khổ đau&lt;br /&gt;Sưu thuế, dân   công, ruộng đồng hoang phế&lt;br /&gt;Bệnh tật, đói   nghèo, trăm vùng kinh tế    Thiên tai, ngục   tù, đất lấp mộ sâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Tìm về quê hương   sau cuộc bể dâu&lt;br /&gt;Đất Quảng thân   yêu ngậm ngùi nhỏ lệ    Gục xuống, đứng   lên – hằng bao thế hệ    Cây   lại xanh mầm, tình nghiã muôn sau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội An, Điện Bàn,   Thanh Quýt, Câu Lâu&lt;br /&gt;Thương quá quê   ơi, bao thời bom đạn    Văng vẳng đâu đây   câu thơ Bùi Giáng    Bóng Mẹ lưng   còng, gậy trúc hồn Cha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi trở về ôn lại   quãng đời qua&lt;br /&gt;Đứng khóc nghẹn ngào dưới hàng phượng thắm&lt;br /&gt;Kià   mái hiên trường trưa hè quạnh vắng&lt;br /&gt;Trần Qúy Cáp ơi,   bạn bè xưa đâu ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Di tích còn đây –   Khổng Miếu, Chuà Cầu&lt;br /&gt;Qua năm tháng dẫu   bạc màu nắng gió    Quảng Nam yêu ơi! Ngàn năm thương nhớ&lt;br /&gt;Xin trao gửi   người đoạn cuối đời tôi!&lt;/span&gt; ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;PHẠM HOÀI VIỆT&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p class="yiv1185713313msonormal" style="margin:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="background:white;color:blue;"&gt;&lt;br /&gt;                                   &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt;line-height:   normal"&gt; &lt;/p&gt;   &lt;/td&gt;   &lt;td style="width:239.4pt;border:solid windowtext 1.0pt;   border-left:none;mso-border-left-alt:solid windowtext .5pt;mso-border-alt:   solid windowtext .5pt;padding:0in 5.4pt 0in 5.4pt" valign="top" width="319"&gt;   &lt;p class="yiv1185713313msonormal" style="line-height: 125%;"&gt;&lt;span style="line-height:125%;background:whitefont-size:18.0pt;color:fuchsia;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;MY   REPATRIATION DREAM&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 125%; background: none repeat scroll 0% 0% white;font-size:10.0pt;color:#3366FF;"&gt;&lt;br style="color: rgb(204, 0, 0);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="yiv1185713313msonormal" style="line-height: 125%; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;On my way back home a beautiful morning&lt;br /&gt;I bid farewell to the friendly temporary residence.&lt;br /&gt;Eyes swimming with tears, happiness mixed with grief:&lt;br /&gt;This is Vietnam! as ricefields, areca groves evidence.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Since the traitors won, there has been imprisonment,&lt;br /&gt;Starvation, untreated illnesses, with bereavement imbued,&lt;br /&gt;Heavy taxation, labor extortion, production abuse,&lt;br /&gt;Resources overexploitation, natural calamities ensued.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I find my way back home after the great changes&lt;br /&gt;To our dear Quang Nam painfully shedding tears.&lt;br /&gt;Falling down, then rising up - so many generations:&lt;br /&gt;Green shoots trees sprout, mutual devotion million years.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoi An, Dien Ban, Thanh Quyt, Cau Lau,&lt;br /&gt;How I love you, native land that war ravaged day after day:&lt;br /&gt;Bui Giang's poems resonating somewhere around;&lt;br /&gt;Mom's back bent to wait, Dad's bamboo cane noble to stay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I get back to recollect the past days, when I stood&lt;br /&gt;Sobbing under the red flamboyant flowers,&lt;br /&gt;There the hall's veranda turned deserted in summer.&lt;br /&gt;Where are those schoolmates in Tran Quy Cap's bowers?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The relics - Confucian Monument, Bridge Pagoda -&lt;br /&gt;Are still here, though faded by evil sun and winds so rife.&lt;br /&gt;Beloved Quang Nam!  I cherish and miss you for ever!&lt;br /&gt;Let me entrust to you the rest of my life...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p class="yiv1185713313msonormal"&gt;&lt;span style="color:#244061;mso-thememso-themeshade:128;background:whitefont-size:85%;color:accent1;"&gt;          &lt;i&gt;Translation by&lt;/i&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;THANH-THANH&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt;line-height:   normal"&gt; &lt;/p&gt;   &lt;/td&gt;  &lt;/tr&gt; &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;img id="yui_3_2_0_1_1328627780065421" src="http://img31.imageshack.us/img31/1476/dohuu.jpg" width="800" height="752" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/9016598390615838273-6999900756646056830?l=vanhoavn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanhoavn.blogspot.com/feeds/6999900756646056830/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=9016598390615838273&amp;postID=6999900756646056830' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/6999900756646056830'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/6999900756646056830'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanhoavn.blogspot.com/2012/02/tho-song-ngu.html' title='THƠ SONG NGỮ'/><author><name>vanhoa</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://4.bp.blogspot.com/_bpEXwnHgbNA/SKbeuB0Lt4I/AAAAAAAAAKY/6wo0Rfj9PQ4/S220/ScreenPart_001_2008-08-16_10.05.17.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-9016598390615838273.post-2113833857626655003</id><published>2012-02-08T12:27:00.004-05:00</published><updated>2012-02-10T22:55:44.931-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0207'/><title type='text'>TUYỂN TẬP TRUYỆN KÝ VIỆT KIỀU VIII</title><content type='html'>&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;NHIỀU TÁC GIẢ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;TUYỂN TẬP TRUYỆN KÝ VIỆT KIỀU&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0); text-align: center;" class="pTitle"&gt;                             &lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img style="margin: 5px; width: 727px; height: 519px;" src="http://phapluattp.vcmedia.vn/M2YZbsKguJfzuOaUZGsdwAlQ7vXFgn/Image/2012/dukhach_5c316.jpg" _fl="" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(102, 0, 204); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;NGUYỄN THIÊN THỤ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;sưu tập&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0);" class="pTitle"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;h3 class="post-title entry-title"&gt; TUYỂN TẬP TRUYỆN  KÝ VIỆT KIỀU VIII &lt;/h3&gt; &lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div style="clear: both;margin: 0px;padding: 0px 8px;" id="divContent"&gt;             &lt;p style="color: rgb(153, 0, 0); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;NHIỀU TÁC GIẢ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;TUYỂN TẬP TRUYỆN KÝ VIỆT KIỀU&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0); text-align: center;" class="pTitle"&gt;                             &lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img style="margin: 5px; width: 727px; height: 519px;" src="http://phapluattp.vcmedia.vn/M2YZbsKguJfzuOaUZGsdwAlQ7vXFgn/Image/2012/dukhach_5c316.jpg" _fl="" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(102, 0, 204); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;NGUYỄN THIÊN THỤ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;sưu tập&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0);" class="pTitle"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);font-size:130%;"&gt;LII. I am đàn bà&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;p class="style28" align="center"&gt;&lt;strong&gt;Y Ban&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;table width="1" align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;p style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);" class="viethead" align="center"&gt;&lt;img style="width: 359px; height: 466px;" alt="Nhà văn Y Ban." src="http://www2.vietbao.vn/images/vn1/van-hoa/10884436-yban.jpg" border="1" /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);" class="viethead" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;I am đàn bà&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                                                          &lt;p class="style32" align="center"&gt;        &lt;strong&gt;                                                                  &lt;/strong&gt;        &lt;/p&gt;                                                                                                                                                                                                                        &lt;div class="truyen_text" align="justify"&gt;...   &lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Một    thằng bé được mới sinh còn nguyên cả dây rốn nối với bánh rau bị  bỏ     vào một cái dành lót rơm treo lên nhành cây trong rừng. Thị đi kiếm    mật   ong nhìn thấy cái dành bèn lấy xuống. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Nhìn      thấy thằng bé tím ngắt bị kiến bu đầy người, cắn thủng cả mí mắt  thị     hét lên rùng rợn. Tiếng hét dội vào rừng cây vọng lại thành  tiếng hú   thê   thảm. Sau sự sợ hãi là sự đau đớn chất cùng phả ra từ  bản năng  làm  mẹ   của thị. Thị khóc vật vã. Khóc kiệt cùng. Một lát  sau nước mắt  thị  khô   kiệt. Thị cũng không hiểu sao nước mắt thị mau  kiệt thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị      lấy con dao phát rừng mang theo đào cái huyệt nhỏ ngay dưới gốc cây      treo thằng bé. Xong thị cởi chiếc áo mặc ngoài đã sờn vai bọc thằng   bé    lại. Thị đặt lại bánh rau lên bụng thằng bé, như cái lúc nó nằm   trong    bụng mẹ. Tay thị đụng vào chim thằng bé. Bỗng thị giật thột.   Cái chim    thằng bé cưng cứng. Không tin vào cái cảm giác thoáng qua   ấy, thị dùng    cả 5 ngón tay phải sờ vào chim thằng bé. Cái chim còn   cứng. Cái chim  còn   cứng thì thằng bé còn sống, thằng bé còn sống. Thị   vội cởi nốt  chiếc  áo  lót rồi ôm thằng bé sát vào ngực thị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Một      cuộc luân hồi được nén trong ngực thị. Thị cảm nhận sự ấm dần lên    trên   cơ thể thằng bé. Và nó đã tìm được vú thị từ lúc nào. Nó mút  chùn    chụt.  Hai bầu vú thị còn sót lại ít sữa của đứa con thứ 3 còi  cọc,  nó   đã hơn 2  tuổi mà thị cũng chưa lỡ cai.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     ôm chặt  thằng bé vào ngực mang về nhà. Chồng thị tá hoả tam tinh  khi    nhìn thấy  hình hài thằng bé. Rồi gã sầm mặt xuống vì biết chắc  rằng   nhà  gã lại có  thêm một miệng ăn nữa. Gã vừa lầu bầu vừa đi đun  nước   sôi.  Gã hò con bé  lớn lên 8:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Còn ngây ra đấy mà xem cái gì. Đi ra trạm xá, bảo bà Miêu đến cắt rốn cho em.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Con bé cười toe toét:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Cắt rốn cho em hả bố.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị cũng cười. Cái nét cười làm mặt thị rạng rỡ vô cùng. Thị lựa đặt thằng bé xuống gường nựng nọt:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Con nằm xuống đây mẹ đi tìm tã cho con nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Con bé lớn vừa chạy vừa hò:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Mẹ cháu bắt được em cháu ở trên cây. Cây đẻ ra em cháu, còn nguyên cả dây rốn với bánh rau.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Khi      bà Miêu chạy từ trạm xá đến nhà thị thì nhà thị đã chặt ních người.    Cả   làng đổ xô đến xem thằng bé do cây đẻ ra. Bà Miêu rẽ đám người  đến   chỗ   thằng bé, miệng gào to:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-    Thời buổi này  là  thời buổi nào mà còn tin là cây đẻ ra người hử?    Không chịu chăm nom  dạy  dỗ con cái tử tế rồi mới sinh ra cơ sự thế này    đây.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Nào nước sôi chưa, mang lên đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Bà      Miêu thao tác rất thiện nghệ. Nhoáng cái thằng bé đã được cắt rốn  và     tắm táp sạch sẽ. Da thằng bé đã đỏ lại, chỉ còn những nốt kiến  cắn   trên   mắt khiến thằng bé không mở được mắt ra. Bà Miêu có vẻ  khoái trí   với  sản  phẩm của mình hôn chụt vào má thằng bé một cái rồi  quay sang   hỏi vợ   chồng thị:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-    Tính sao? Nhà rách như tổ   đỉa, lại thêm miệng ăn nữa rồi lấy gì mà   đổ  vào mồm? Hay là để tôi bế nó   ra trạm xá hỏi xem có nhà nào không   có  con, cho người ta.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị giãy lên như đỉa phải vôi:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Không có đâu. Trời đã cho nhà chúng tôi rồi, thì nhà tôi phải nuôi nó chứ.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Bà Miêu lại tiếp:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Đấy là ý ả, còn ý chàng là sao? Không thuận lòng rồi thì đánh nhau.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Chồng thị nhát gừng:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Mỗi con mỗi của thêm giàu. Nghèo của nhưng giàu con cũng được. Nhà tôi nhặt được nó thì nhà tôi nuôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thằng      bé được đặt tên là Đức. Bốn anh em nhà nó có tên là: Sáng, Láng,    Nhân,   Đức. Nó bú sữa cặn của thằng anh thứ 3 là Nhân nhưng cũng lớn    vổng  lên.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thêm     một khẩu ăn nhưng nhà thị không  được chia thêm mẩu đất nào. Ông chủ     tịch xã nói: Không nuôi được thì  đem vào rừng mà trả cho cây chứ  lấy   đâu  đất ra nữa mà chia cho nhà chị.  Người đẻ được chứ đất có đẻ  được   đâu.  Vợ chồng thị không vì thế mà  ghét bỏ thằng bé. Có phần nó  được   chiều  chuộng hơn vì là bé nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Vợ     chồng thị  tay lam tay làm nổi tiếng trong làng. Trên đất đai nhà  thị    lúc nào cũng  có cây mọc nhưng đất cằn quá không cho năng xuất  cao.  Thế   là chỉ đủ cái  bỏ mồm. Bọn trẻ thì đang tuổi lớn ăn rào rào  như  tằm ăn   rỗi. Suốt ngày  cúi mặt trên đất kiếm cái ăn mà không biết   thiên hạ đã   thay đổi quá  nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Khi    thằng Đức lên 5  thì làng quê  thị ở có một sự đổi thay lớn. Ấy là  cái   thứ đàn bà bao đời  quanh quẩn xó  bếp bỗng đâu được xuất ngoại đi  ra   nước ngoài làm ăn.  Nhìn người trong  làng trong xóm tiễn đưa nhau  đi   máy bay, rồi lại đưa  nhau ra bưu điện  lĩnh tiền. Có tiền thì xây  nhà,   mua tivi. Vợ chồng thị  thi thoảng cũng  được mời đến ăn liên  hoan. Đêm   vợ chồng nằm với nhau  cũng có mơ. Mơ con  Sáng, con Láng  được đi xuất   khẩu. Thân con gái ở với  cha mẹ nghèo khổ  quá rồi, mơ  cho con bớt  khổ  một chút. Còn thằng Nhân,  thằng Đức thì  thôi, ở lại  quê cày ruộng  cũng  được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;“Con      Sáng, con Láng con ơi”. Thị bỗng nức nở hờ con. Phận đàn bà sao khổ     quá  con ơi. Mẹ những mong đi làm đất khách quê người để có tiền cho   các   con  mẹ ít nhiều. Ai ngờ mẹ lại mắc tội tày đình thế này. Ới các   con   ơi. Mẹ  đã đập đầu mà chết nhưng thương các con đứt ruột nên  không  đành   chết con  ơi. Các con hiểu cho mẹ, mà tha tội cho mẹ nhé.  Mẹ đập  đầu  xin  các con  tha tội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Ủa,    xỉ, xỉ xỉ... Tiếng  la ó ầm  lên trong phòng giam. Thị biết là họ  đang   la ó thị. Thị khóc  gào lên  trong đêm làm mất giấc ngủ của họ.  Thị kệ   thây. Thị cứ hờ tên  con ra mà  khóc. Khóc cho tan sự đau đớn  chất  chứa  trong lòng. Sao ông  trời lại đầy  ải thị khốn khổ đến thế  này.  Nào thị  có ăn ở ác độc với ai  đâu. Đời thị  khốn khó từ tấm bé  nên thị  chẳng  bao giờ mơ sự sung sướng  ở đời. Nhưng  cũng chẳng khi  nào thị  lại nghĩ  rằng mình bị vướng vào  vòng lao lý như  thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Câm mồm, kẻ nào làm ồn thế. Câm mồm đi không thì chuyển sang biệt giam.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị      ngừng khóc. Người vừa nói với thị là một người đàn ông trung tuổi  đi     cùng với nhân viên trại giam. Nhân viên trại giam ủa xỉ với người   đàn    ông một tràng dài rồi bỏ đi. Còn lại mình người đàn ông trung   niên,  vẫy   thị lại gần:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-    Tôi là phiên dịch. Hôm   trước luật sư đã nói với chị rồi mà chị  không   chịu hiểu à? Nay tôi nói   lại với chị. Chị nên giữ sức khoẻ và  sự  minh  mẫn để mai còn ra toà. Chị   cũng nên suy nghĩ xem để nói gì  trước  toà.  Chị phải tự biện minh cho   chính mình. Biết đâu đấy chị  lại  trắng án,  được về với con. Nghe lời tôi   đừng có kêu khóc nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị    nằm im để nghe   ngóng chính mình. Cơ thể thị mệt rã rời nhưng đầu óc    thị lại thật tỉnh   táo. Ý nghĩ của thị quay trở về cái làng của thị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Lại một đợt người ta về làng tuyển phụ nữ sang Đài Loan làm nghề giúp việc. Chồng thị bảo:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Hay u em cứ đi tuyển xem sao. Xa cách 2 năm nhanh mà. Cái nhà dột quá rồi chẳng trụ nổi mấy mùa mưa giông nữa đâu.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Ừ, tôi cứ thử đi tuyển xem sao. Nhưng lấy đâu ra tiền đặt cọc cho người ta.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Thì cứ tuyển đã, rồi tính sau.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Người      đàn bà hay lam hay làm, bắp chân to như cây chuối hột, bàn tay to   như    cái quạt nan, nước da nâu rám, hàng răng hạt na đều tăm tắp, mắt   bồ  câu   đen láy. Ai mà không chọn người đàn bà như thế. Cái khó là ở   khoản   tiền  đặt cọc. Nhà thị mà có khoản tiền to thế thì thị đã sửa   được nhà   khỏi  phải đi Đài Loan. Có một người trong đoàn đi tuyển đến   nhà thị  ngó  xem  rồi đưa ra giải pháp, họ cho nhà thị vay tiền đặt  cọc  rồi hàng   tháng thị  gửi tiền về trả dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Buổi tiễn đưa thị ngập tràn nước mắt. Bốn đứa con thị ôm thị gào khóc. Thị rứt ruột ra đi.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Sang      Đài Loan thị làm giúp việc cho một gia đình có người bị liệt. Người    bị   liệt vốn 1 năm trước là ông chủ tài hoa, giàu có, không may bị  tai   nạn  ô  tô. Đã chữa trị hết nước hết cái rồi. Nay nằm im trên  gường  như  một  cái  thây sống. Nhất cử nhất động phải có người giúp.  Bà chủ  cũng  tầm  tầm  tuổi thị. Cái tầm tuổi còn tràn đầy sức lực với  vốn kinh   nghiệm đã  khá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai đứa con nhà chủ cũng tầm tuổi  Sáng, Láng  nhà  thị. Nhìn thấy  chúng,  thị nhớ con nấc nghẹn thở. Một  tuần đầu thị  được  bà chủ huấn  luyện sử  dụng các thiết bị trong nhà.  Thị cũng  chẳng ngờ  mình lại sáng  dạ thế.  Thị học được hết cách sử  dụng các  dụng cụ, thiết  bị gia đình.  Toàn những  thứ tối tân chứ có  phải thường  đâu. Bà chủ  còn dạy cách lau  dọn nhà,  cách nấu ăn. Đặc  biệt là cách  chăm sóc ông  chủ nằm liệt gường,  cách thay  quần thay  áo, cách lau  mặt, cách cho  ăn... Sau một tuần huấn  luyện,  thấy thị  nhanh nhẹn, bà  chủ có vẻ bằng  lòng lắm, bèn để thị ở  nhà một  mình  chăm sóc ông chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thời     gian biểu của  gia đình bà chủ thế này. Buổi sáng bọn trẻ dậy đi học     vào lúc 7 giờ. Bà  chủ dậy lúc 8 giờ, tắm và trang điểm đến 9 giờ  thì  đi   làm. Thị và ông  chủ được rốt kín ở trong nhà. Bọn trẻ học  thông  tầm   đến 3 giờ chiều về  nhà, đứa nào về phòng đứa đấy. Bà chủ  về không  có ca   cữ gì, khi thì 6  giờ tối, khi thì 11 giờ đêm. Thị  không hiểu  là trước   khi thị đến làm  giúp việc cho ngôi nhà này thì  ông chủ được  chăm sóc   thế nào? Những đứa  con có đến thăm bố thường  xuyên không?  Chứ từ khi   thị đến thị thấy rằng  bọn trẻ con chẳng quan  tâm gì đến  cha chúng đang   nằm trên giường bệnh.  Thi thoảng mẹ chúng  thúc giục  lắm thì chúng mới   vào phòng cha, nắm cái  tay chiếu lệ,  hôn cái hôn  chiếu lệ, nhìn cái   nhìn chiếu lệ. Thị rất ác  cảm với cái  sự chiếu lệ  của chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Còn      người vợ thì vẫn còn thương xót chồng lắm. Khi thị mới đến thì thị     không  phải tắm cho ông chủ. Ngày cuối tuần bà chủ tự tay tắm cho   chồng,   thị  chỉ giúp bà chủ đưa ông chủ vào nhà tắm. Khi thị mới đến   thị thấy   đêm  nào bà chủ cũng vào ngủ với chồng. Khi thị mới đến thị   hay bắt  gặp  bà  chủ đứng nhìn ông chủ ngủ rồi lặng lẽ khóc. Khóc rất   lâu rồi đi  uống   rượu say mèm. Thị nhìn bà chủ thương xót vô cùng. Thị   muốn an ủi  bà  chủ  nhưng thị chả nói được mấy câu tiếng nước ngoài   thành ra lại  thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Công      việc cuốn thời gian trôi đi vèo vèo. Giờ thì thị thạo việc lắm rồi.     Thị  làm việc nhà chỉ trong 1 tiếng đồng hồ. Còn thời gian mênh mông   đến    chiều thị chả biết làm gì. Thị đi lên đi xuống, thị ngó vào  phòng  nọ    phòng kia. Thị bật ti vi để xem hình. Cũng chỉ hết một  tiếng. Thị  ngáp    rồi nằm ườn ra ghế đệm, tận hưởng cái sự sạch sẽ êm  ái. Thị  muốn ngủ  cho   thời gian trôi nhanh đi nhưng thị chả bao giờ  ngủ ngày  thành ra  cũng   không ngủ được. Chán, thị đi vào phòng ông  chủ, là để  nhìn thấy  người,   chứ ngày qua ngày thị với cái bóng của  thị giam  trong 4 bức  tường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Ông      chủ mở mắt mình đăm đăm lên trần nhà. Thôi thì có người rồi, nói đi      vậy. Có nói tiếng gì trên đời thì ông chủ cũng có nghe được đâu.  Thị   mỉm   cười nhìn vào mặt ông chủ:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Có biết gì không? Chả biết gì rồi?&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Sao mà đến cơ sự này? Mới chưa đến 40 mà suốt ngày phải nằm trên gường thế này khó chịu lắm nhẩy?&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-      Trước đây sao không chịu dạy con cái? Chúng ích kỷ quá, chả chịu   chăm    nom bố một tí. Chúng mà chịu chăm nom bố thì khéo mà khỏi bệnh   chứ   nhẩy.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Nằm nhiều vậy có mỏi lưng lắm không? Tôi bóp chân bóp tay cho nhé.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt; - Cái khoản này thì chả có trong hợp đồng đâu nhưng thôi tôi cũng chả biết làm gì, tôi bóp chân bóp tay cho anh nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Cái      cách xoa bóp này thị đã được mẹ thị truyền cho từ hồi thị còn bé.   Thị    làm rất bài bản. Xoa bóp từ đầu trước, bấm các huyệt, giật tóc.   Rồi  từ   xương ức toả ra các dẻ xương sườn. Từ các mỏm xương đến các   đầu mút   ngón  tay ngón chân. Thị còn lật xấp ông chủ xuống để xoa bóp   lưng,  bấm  ngón  tay vào từng đốt sống. Lại còn nhổ bão kêu sần sật.   Xong, thị  lật  ông  chủ nằm ngửa. Thị nhìn vào mắt ông chủ xem nó có   biểu hiện gì   không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Thích không? Chả thích quá đi ấy chứ. Thích thì gật đi để bận sau tôi còn làm cho. Vừa nói thị vừa gật gật cái đầu.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Chán quá, mắt chẳng còn tí hồn nào thế kia. Thôi nhắm mắt ngủ đi. Thị lấy ngón tay khép mắt ông chủ lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thế      là thị có cách giải khuây. Ngày nào thị cũng nói chuyện và xoa bóp    cho   ông chủ. Thị cũng chẳng nhớ là vào lần thứ bao nhiêu thì thị  bỗng   nhìn   ra mắt ông chủ đã có hồn. Ấy là khi thấy thị bước vào, hai  con   ngươi   trong mắt ông chủ nó hướng về phía thị:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-    A   thì ra mắt cu cậu có tinh rồi. Nhận ra nhau rồi phải không? Thế  để   chị   xoa bóp cho nhé. Hôm nay chị sẽ xoa kỹ vùng đầu. Cái đầu là  quan   trọng   lắm đấy. Bộ chỉ huy đây. Biết đâu 2 năm chị làm ở đây thì  cu  cậu  đứng   dậy đi được đấy. Khi ấy phải thưởng to cho chị để chị  xây  cái  nhà mái   bằng nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Hôm    ấy cái đôi tròng  mắt có tinh  của ông chủ đã khiến thị vui vẻ lắm.   Thị  vừa xoa bóp cho  ông chủ thị  vừa hát. Thị chỉ thuộc mấy bài hát ru    con. Thị hát được một  tí thì nhớ  con quá thế là nước mắt rơi tong   tong  lên ngực ông chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lát nguôi  ngoai đi thị lại bật cười:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Này không  phải chị thương cu cậu đâu nhé. Chớ tưởng bở. Ấy là chị   nhớ   chúng quá.  Con Sáng 14 tuổi rồi đấy. Khi chị về chị sẽ mua cho nó   một   đôi vòng tàu,  làm của hồi môn cho nó đi lấy chồng. Con Láng 13   rồi,   thằng Nhân lên 8,  thằng Đức lên 6. Cái thằng Đức ấy chị nhặt   được nó   trên cây đấy. Chị  thương bố cu nhà chị lắm. Chị đi thế này,   bố cu nhà   chị thèm chị lắm  đấy. Bố cu nhà chị khỏe mạnh lắm, chỉ phải   tội cứ hùng   hục như trâu ấy.  Có lần chị bảo rồi đây, cái chuyện  tình  cảm chứ có   phải đi cày đâu mà bố  nó cứ phải đổ mồ hôi thế. Bố  cu nhà  chị bảo: Cái   số tôi nó vất vả, thế u  nó không thấy đến ăn cơm  tôi  cũng đổ mồ hôi à?   Thôi xong rồi. Chị xoa  bóp cho cu xong chị  cũng vã  mồ hôi ra đây. Chị   đi tắm cái đã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     lật người ông  chủ nằm ngửa lên, Như mọi bận thị lấy ngón tay trỏ   khép   hai mi mắt ông  chủ lại. Bỗng thị giật mình: Ồ cu khóc à? Cu khóc   được   rồi à. Khóc được  là biết rồi đấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Buổi    tối  thị rất muốn  khoe với bà chủ là ông chủ đã biết khóc rồi. Biết    khóc rồi  là có cảm  giác con người rồi, không vô tri vô giác nữa. Vậy    mà thị  chẳng biết  diễn đạt thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thời    tiết  nóng  nực, oi ả. Làm xong việc nhà áo thị ướt đẫm mồ hồi. Thị    định bụng  xoa  bóp xong cho ông chủ thì mới đi tắm. Vào phòng ông chủ    cái thị gặp   trước tiên là đôi mắt của ông chủ như cầu xin thị điều  gì.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Vậy gì cu? Định nói gì? Nóng hả? Biết rồi. Trời nóng lắm nhưng bà chủ bảo không được nằm điều hoà nhiều, không tốt, không tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-      Nào, để chị xoa bóp cho nhé. Ối giời ơi người đầy rôm sẩy thế này.     Được  tắm một cái là nhất đời đấy. Hay là chị bảo bà chủ không đóng  bỉm    cho  cu nữa nhé. Chị sẽ vào xem cu có buồn tiểu không thì chị cho  đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Ối giời cái lưng đỏ lựng thế nào. Ngứa  lắm hả, để chị gãi cho. Vậy    nhé.  Chị cũng định tắm cho cu nhưng chị sợ  bà chủ không đồng ý rồi  lại   trừ  lương của chị. Mắng chị cũng được,  chửi chị cũng được nhưng  đừng   trừ  lương của chị. Chị sợ nhất là bị trừ  lương đấy. Số tiền hai  năm   làm ở  nhà cu trừ lãi tiền đặt cọc vay của  người ta đi thì cũng  chẳng   còn được  là bao đâu. Thế mà nhà chị ai cũng  nghèo, ai chị cũng  muốn   cho một tí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-      Hai thằng cu nhà chị cứ đến mùa hè là người sặt rôm sẩy. Chị cứ  phải    vò  lá kinh giới với lá đào tắm cho chúng. Tắm hai bận là khỏi  sạch   rôm.   Hay là để chị lấy khăn ướt lau lưng cho cu nhé. Chị hiểu  và   thương cu   lắm nhưng chị không thể làm trái lời bà chủ được.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-Nào, lau cái mặt trước này. Cái mặt này cũng khôi ngô đấy chứ. Chưa bị ốm chắc ối cô mê đây.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;     Tối  đấy bà chủ về muộn nhưng thị cứ một mực chờ. Thị chờ bà chủ về   để   nói  với bà chủ rằng ông chủ nhiều rôm sẩy trên người, phải cần  tắm    thường  xuyên chứ không thì cái sẩy nó nẩy cái ung, khốn đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Bà     chủ về, thị đã ra hiệu đủ kiểu mà bà  chủ không hiểu gì cả. Thị bèn    dẫn  bà chủ vào trong phòng ông chủ, vạch  áo ông chủ lên cho bà chủ    xem. Thị  quan sát thấy bà chủ không tỏ vẻ gì  cả. Thật bình tĩnh bà  chủ   còn gỡ  luôn cả bỉm của ông chủ tô hô trước  mặt thị. Bà chủ nhìn  cái   đống bùng  nhùng trong bỉm nhăn mặt gớm giếc  rồi kéo chiếc chăn  mỏng   phủ lên. Bà  chủ ra ngoài gọi điện thoại. Lát  sau người của công  ty đưa   thị sang Đài  Loan làm việc gọi điện cho thị:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Bà chủ nói là bà chủ muốn chị thay bỉm, rửa ráy, tắm táp cho ông chủ. Chị sẽ được trả thêm 50 tệ nữa. Chị có làm được không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Nghe     thấy được trả thêm tiền thị mừng ú.  Thị đồng ý luôn. Và thị biết   việc   thị phải làm ngay là gì. Thị vào  trong phòng ông chủ thay bỉm   rửa ráy   sạch sẽ cho ông chủ.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Sáng hôm sau khi cả nhà bà chủ đã đi làm hết, việc đầu tiên là thị vào phòng ông chủ:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-      Cu, hôm nay chị sẽ không đóng bỉm cho cu nữa. Cu hợp tác với chị   nhé.    Cứ 3 giờ chị cho cu đi tiểu một lần. Còn đi ị? Khó nhỉ. Hay là   khi  nào   buồn cu khóc báo cho chị một tiếng. Ối dào chị lại buồn cười   rồi,  cu mà   biết khóc khi buồn đái, buồn ị thì đã khôn rồi chứ chả  dại  thế  này  đâu.  Thôi chị sẽ tự tìm cách vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Cu nằm đây chờ chị dọn dẹp xong nhà cửa rồi chị vào xoa bóp cho, xoa bóp xong thì mình đi tắm.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị      vui. Thị vui lắm. Một tháng được thêm 50 tệ nữa là được hơn 100  ngàn     đồng Việt Nam rồi. Còn bao nhiêu tháng nữa nhỉ. Một, hai, ba,  bốn...     Mình đã ở được 10 tháng rồi, còn 14 tháng nữa. Thế là được  thêm hơn 1     triệu nữa. Mình sẽ mua cho các con mấy bộ quần áo đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Xong rồi, chị dọn nhà xong rồi. Chị  xoa bóp cho cu nào. À hôm nay   chị   vui lắm, chị hát cho cu nghe nay. Chị  hát bài dân ca quê chị nhé:   Con  cò  là cò bay lả bay la. Bay từ cửa phủ  bay qua là qua cánh  đồng.  Tình  tính  tang là tang tính tình. Cô mình  rằng cô mình ơi rằng  có  nhớ là  nhớ anh  không. Hay không cu. Này cu biết  không? Chị ít  học  lắm. Chả  được học như  người ta đâu nên chị cũng chả  thuộc mấy  bài hát  đâu. Chị  toàn thuộc bài  con cò thôi. Những bài hát  này ngày  xưa mẹ  chị hay hát  nên chị nghe  nhiều thành thuộc đấy. Chị lại  hát  bài con  cò nhé: Con cò  mà đi ăn đêm.  Đậu phải cành mềm lộn cổ  xuống  ao. Ông  ơi ông vớt tôi  nao. Tôi có lòng  nào ông hãy xáo măng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  xáo thì xáo  nước trong. Chớ  xáo nước đục đau  lòng cò con.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Xong rồi nằm chờ chị vào pha nước tắm nhé. &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Nào để chị bế cu vào nhà tắm nào.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-      Thế cu ngoan lắm. Mát không? Chị kỳ cọ cho sạch sẽ nhé. Chết nỗi  cái     chân bé đi rồi này. May mà chị xoa bóp cho thường xuyên đấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Cái lưng nằm nhiều là mỏi lắm đây chị cọ cho mềm ra này. Cái nách không cọ sạch là hăm đây. Còn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Kỳ      đến cái chỗ “con giống con má” thì thị ngập ngừng. Mặt thị đỏ dựng     lên.  Thì “cu” là cái tên thị tự đặt cho ông chủ để tỏ sự thân thiết  và    cảm  thông với hoàn cảnh của ông chủ, để công việc của thị tốt hơn  mà    thôi.  Thị nghĩ, thị làm công việc chăm sóc người bệnh mà lại  không  có   tình cảm  thương mến người ta, thì khó mà chu đáo được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng    “cu” là ông chủ, là  người đàn ông thực thụ chứ đâu phải là thằng   Đức   mới sinh bị treo lên  cây, mà thị được phép sờ nắn vào cái chỗ  đấy.    Người đàn ông thực thụ thì  thị chỉ biết mỗi có bố cu nhà thị.  Nói thực    chứ, làm vợ kém một năm nữa  là tròn mười lăm năm, đã có 3  mặt con với    nhau mà nào thị dám sờ mó cái  chỗ đó của chồng. Thì cũng  nhì nhằng  vậy   thôi, chứ ngượng chết đi  được... Nhìn thì chả sao,  đằng này tay  phải  mó  vào kỳ cọ. Mà không kỳ cọ  thì sao sạch sẽ được.  Rồi hăm ra,  lở loét   tội lắm. Thôi thì... Thị giấu  mặt phía sau lưng  ông chủ, thò  tay vào   háng ông chủ kỳ. Thần hồn nát  thần tính, tay  thị kỳ lia lịa  mà chả  biết  là đang kỳ chỗ nào. Thì chỗ  đấy cả, sạch  là được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị lau khô nước trên người ông chủ, lấy máy sấy xì tóc ông chủ:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Tắm sạch sẽ trông cu bảnh bao phết. Chịu khó nóng một tí nhé. Để đầu ướt đi ngủ là hay bị nhức đầu lắm đấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Thôi được rồi, cu ngủ đi. Chị không đóng bỉm cho cu đâu. Thi thoảng chị sẽ vào để cho cu đi tè.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Cái      ngày đầu tiên không đóng bỉm cho ông chủ thị chỉ cho ông chủ đi  tiểu     vào bô được có một lần, còn thì ông chủ cứ “ô tô ma tic” ra  quần.  Thị    phải tất bật lau chùi và giặt rũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Cũng    cái  ngày đầu tiên bà chủ để cho thị  tắm cho ông chủ thì tối đến bà    chủ kiểm  tra cơ thể ông chủ rất kỹ, xem  thị tắm rửa có sạch sẽ  không?   Có nâng  niu ông chủ nhẹ nhàng không? Bà  chủ kiểm tra rất kỹ  chỗ ấy.   Thị đứng sau  xem bà chủ kiểm tra mà giật  mình đến thột: May  quá, hôm   nay mình đã kỳ  chỗ ấy. Vì xấu hổ mà không  kỳ thì lại bị trừ  tiền mất.   Bà chủ vỗ vào vai  thị hài lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-    Này cu, cu ngoan rồi đấy.  Mấy ngày nay  không “ô tô ma tíc” ra quần    lần nào. Lúc nào buồn quá mà  chị chưa kịp  vào thì cũng cố nhịn một  tí   nhé. Không có thì chị khổ hơn  đấy. Chị cứ  phải giặt rũ nhiều thì  chị   mệt, chị không xoa bóp cho cu  được đâu.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Chị biết rồi. Khi nào cu  “buồn” là cái cu nó săn lại, chỉ săn một   tẹo   thôi, không như hai cu tí  nhà chị đâu, nó săn tít lại cơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Cu ơi,  may có cu đấy không có thì chị buồn chết. Mang tiếng là đi    nước  ngoài mà  chị có biết mặt mũi nước ngoài nó thế nào đấy. Đến nhà    cu là  chị ở luôn  tịt trong nhà. Chả bao giờ bà chủ cho chị ra khỏi    nhà. Đến  bước chân  xuống cầu thang chị cũng chưa xuống. Chị cũng  chẳng   được nói  chuyện với  bà chủ với bọn trẻ. Hì hì, mà có bảo chị  nói thì   cũng chả  hiểu gì nhau  đâu. Ở quê chị bảo, ông nói gà bà nói  vịt ấy  mà.  Có nghĩa  là ông nói  tiếng gà, bà nói tiếng vịt. Phải nói  chung  một  tiếng mới  hiểu nhau chứ.  Chị nói cu chả hiểu chị nói gì  đúng  không?  Nhưng mà  không sao, miễn là  người nói có kẻ nghe. Không  có cứ  lẩm bẩm  nói một  mình người ta lại bảo  là bị rồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Cu ơi, chị nói cho cu bí mật  của chị nhé. Ngày nào chị cũng đứng   phơi   ra ban công để hít khí giời một  tí đấy. Không có thì cớm nắng mà   chết   đấy. Cái cây không có nắng là  chết lăn quay.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Ôi, sung sướng quá. Sung  sướng quá. Hôm nay chị được tặng quà. Con    gái  cu đấy. Chị không biết tại  sao nó lại cho quà chị. Sáng nay lúc  nó   đi  học thì chị đứng trong bếp,  nó vào bếp chắp tay cúi chào chị.  Nó   còn  nói cái gì nhưng chị không  hiểu, xong nó rút từ trong cặp ra  một   gói  quà được bao giấy hồng và buộc  nơ rất đẹp đưa cho chị. Nó ra  hiệu   là  cho chị. Chị chưa mở ra đâu. Chị  chưa bao giờ được tặng quà  như  thế  này  đâu. Có, có củ khoai mớ rau thì  hàng xóm cũng hay cho  nhau.  Con  gái cu  cũng tình cảm lắm đấy. Có hôm chị  gặp nó cứ đứng  nhìn cu  ngủ  rồi khóc.  Chị đã nghĩ không đúng về nó lúc  mới đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Nào đi tắm nào. Bà chủ ngày nào cũng kiểm tra chị có tắm cho cu sạch sẽ không? Chị cẩn thận lắm phải không cu.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Cu...&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị      giật thột khi dưới tay thị có sự khác lạ. Thị đã kịp dừng lại tiếng      kêu. Chả lẽ thị lại kêu... ối gượng chết. Thế có nghĩa rằng ông chủ   đã    có cảm giác. Cảm giác của ông chủ đã sống lại rồi. Cảm giác đã   sống  lại   rồi thì có nghĩa là ông chủ đã sắp khỏi bệnh. ý nghĩ thúc   đẩy hành  vi.   Thị cẩn thật sờ vào con giống của ông chủ. Mềm, vẫn là   mềm rồi.  Nhưng   khi nãy rõ ràng là thị thấy có cảm giác nó động đậy và   cưng  cứng. Thị   nắm tay vào con giống và nín thở để nghe ngóng, như   cái cách  thầy lang   bắt mạch cho con bệnh. Tích tắc tích tắc... Thị   nghe rõ  tiếng đập thùm   thụp của trái tim thị. Và thị cũng cảm nhận   thấy sự lớn  dần lên của con   giống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-    Cứng rồi cu ạ. cứng rồi  cu ơi.  Con giống của cu cứng lên rồi đấy.   Tôi  nay chị sẽ nói với bà chủ  điều  này. Cố lên cu ơi. Cu mà đứng dậy   được  thì chị được bà chủ thưởng  to  đấy. Nào thôi ngâm nước lâu rồi.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Con     giống  con má của mẹ ơi. Mẹ truyền sự yêu thương của mẹ qua làn da    con.  Con có  cảm nhận được điều ấy không. Rồi khi nào lớn khôn con sẽ    truyền  lại sự  yêu thương của mẹ cho một cô gái qua con giống này của    con. Con  giống  con má của mẹ ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị    đã  vừa lấy khăn lau  vào con giống con má của ông chủ vừa hát bài  hát   của  quê thị. Bài hát  này của các bà mẹ khi tắm cho con trai và  ngắm   nhìn  cái chim của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     cũng không hiểu vì sao thị lại vui  mừng đến vậy. Cũng chẳng phải vì    thị  mơ tưởng đến số tiền thưởng mà bà  chủ sẽ cho thị khi ông chủ  khỏi   bệnh.  Mà biết đâu khi ông chủ khỏi bệnh  thì bà chủ sẽ không  thuê thị   nữa. Ở  với gia đình ông bà chủ này, ngoài  việc thị bị dốt  trong nhà   thì thị  chẳng bị ngược đãi gì. Qua nhà khác  rồi chẳng biết  thế nào.  Có  lẽ vì thị  thấy tội nghiệp cho ông chủ quá.  Đàn ông bị  ốm trông tội   nghiệp lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố  cu nhà thị chỉ mới hu hi  sốt, bỏ  cơm ăn cháo  mà  thị đã thấy thương lắm,  chăm sóc cho thật chu  đáo.  Còn người đàn  ông  xa lạ này, không họ hàng  thân thích máu mủ gì   nhưng thị đã chăm  sóc  cho một năm nay rồi. Thế là  đã được một năm rồi   đấy. Một năm nay  người  đàn ông được thị cho ăn uống,  tắm rửa, hát  ru,  xoa bóp, nói  chuyện...  thì có khác gì người thân đâu.  Như thằng  cu Đức,  chỉ có mấy  phút ôm  nó vào ngực mà nó đã luôn hồi thành  kiếp  người, để  nó thành  con thị.  Khi nó ốm nó đau thì nỗi lo của thị  cũng  không hề  khác gì ba  đứa kia.  Khi nó khoẻ mạnh, lúc nó cười thì thị   cũng vui  chẳng khác  gì với ba  đứa kia. Nay cái người đàn ông xa lạ  kia  cũng như  người  ruột thịt của  thị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị    đã   không thể nói cái điều định nói cho bà chủ biết. Một phần vì thị    chẳng   biết diễn đạt thế nào, phần nữa vì thị cũng thấy xấu hổ. Cái    chuyện tế   nhị tế tam này.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-    Chị kể cho cu nghe con   gái quê chị nhé. Con gái quê chị ai cũng  chân   to, chân to mới bám đất.   Tay cũng to, tay to để làm. Con gái  quê chị   chẳng có đi học cao đâu,   biết đọc biết viết rồi thôi. Trồng  lúa  trồng  khoai thì chẳng cần học   nhiều làm gì. Ngày xưa con gái quê  chị  chẳng  ai đi xa khỏi làng. Con   trai cũng không đi ra khỏi làng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi    còn chiến tranh thì có nhiều  người  đi ra khỏi làng. Đi bộ đội ấy  mà.   Có người không phải đi bộ đội  cũng  xung phong vì thích đi khỏi  làng.   Đi nhiều lắm nhưng về ít thôi.  Họ hy  sinh. Có bà mẹ Gái ở đầu  làng  có  chồng và 5 con trai đi bộ đội  cả. Họ hy  sinh tất mẹ Gái ở  một mình  cô  quạnh. Mẹ được cả làng đùm bọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà có  bát canh  ngon cũng  mang  biếu mẹ. Khi đất nước hoà bình mẹ Gái  được nhà  nước  phong tặng  mẹ anh  hùng, được nhà nước xây nhà cho. Có  nhiều người   đến thăm mẹ  lắm. Mẹ  còn được lên cả tivi. Mỗi lần lên tivi  thì ngực  mẹ  đeo những  cái lấp  lánh. Ngưòi làng bảo là vàng đấy. Người  làng  cũng  không hay  đến nhà mẹ  như xưa. Làng chị người ta cũng khái  tính  lắm.  Người ta  hay bảo thấy  người sang bắt quàng làm họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng   cái chính là   người ta ngại  những cái lấp lánh trên ngực mẹ. Người ta   bảo vàng thì   phải tránh xa  ra. Rồi mẹ Gái chết. Trên ngực mẹ người  ta  vẫn đeo những   cái lấp lánh.  Bỗng một hôm mộ của mẹ bị đào lên.  Chuyện  động giời. Ở   làng chị từ  xửa xưa không bao giờ có chuyện động  giời như  vậy. Lâu  sau  người ta  bắt được một tên bán vàng giả. Hỏi  cung hắn khai  hắn đã  đào  trộm mộ mẹ  Gái để lấy những cái lấp lánh  trên ngực mẹ mà hắn   tưởng là  vàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  người bắt hắn cả  cười chê hắn ngu dốt quá,   không biết thế  nào là huân  chương thế nào  là vàng. Hắn bị bỏ tù mấy   năm vì tội ngu dốt  đó. À,  con gái làng chị  cũng có người phải bán xới   đấy. Mẹ chị bảo không  được  dùng từ ra  đi, cái ngữ đấy phải dùng từ  bán  xới, cái giống đàn bà  đi  hoang. Cái  chị đấy hơn chị một tuổi,  xinh gái  lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng chị ấy  chết   mấy năm rồi mà bỗng dưng lại  có chửa đẻ  ra thằng cu rất đẹp. Cả  làng  dè  bỉu, chửi bóng chửi gió,  thấy mặt chị  ấy đâu là gọi con chó   hoang. Chị  ấy cắn răng chịu đựng  chờ người đàn  ông của chị ấy nhận vợ   nhận con  nhưng người đàn ông ấy  đã không dám  nhận, thế là chị ấy  phải  bế con đi  khỏi làng. Chị ấy  cũng gan dạ lắm,  chứ mà chị thì có  lẽ chị  cắn lưỡi mà  chết mất.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Cu, ánh mắt cu nhìn chị sao thế? Cu muốn nói gì với chị à? Hay là cu buồn tiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị      lấy bô hứng vào nhưng con giống con má nó không tiểu. Nó cất cao  đầu     gật gù. Thị nhìn đăm đắm vào nó như bị thôi miên. Nó đã lớn bổng  lên   mập   mạp như củ dong giềng. Người thị bỗng nóng bừng. Thị thấy  máu   trong   người thị chảy rào rào. Thị lại thấy hai cái tý thị co  tròn lại,   phía   cửa mình nước đang ào ra. Thị bỏ chạy ra khỏi phòng.  Thị ngồi   xuống nghế   và thấy da mặt mình tê bần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Cu, cu tiểu  đi. Được rồi. Hôm nay ngoan. Cu đừng trêu chị nhé. Cu   làm   chị tủi thân  lắm đấy. Chị cũng là con người, cũng khao khát nhớ    nhung.  Hồi chị ở nhà  thi thoảng có cán bộ phụ nữ huyện về nói chuyện.    Họ bảo  con người khác  con vật là phải có lý trí. Có lý trí thì sẽ    chiến thắng  dục vọng. Ban  đầu chị cũng tin nhưng sau thì chị chả tin.    Chị đẻ 3 con  rồi, không muốn  đẻ nữa. Chị với chồng chị có lý trí  rất   cao là không đẻ  nữa thì không  được chửa nữa. Thế mà chị vẫn bị  chửa.   Chửa rồi thì phải  đi kế hoạch tội  lắm. Chị với chồng chị không  chiến   thắng được dục  vọng. Giờ cu cứ trêu  chị thế là không được đâu  đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     nghĩ  hay là lại đóng bỉm vào cho ông chủ. Chứ cái cách con giống  con    má của  ông chủ nó cứ cất cao đầu thế kia thì thị không thể chịu  đựng    được. Thị  cũng chả hiểu sao, cứ thấy thị là nó lại cất cao đầu.  Ừ  thì   thị cũng  biết là ông chủ đang dần khỏi bệnh. Ông chủ đã có  cảm  giác ở   một số bộ  phận. Nhưng sao lại không ở các bộ phận khác mà  lại ở  cái bộ   phận nhạy  cảm này cơ chứ. Nó làm cho thị rất khó làm  việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như    hôm trước ấy, khi  tắm cho ông chủ, lúc chị kỳ cọ  đến cái chỗ nhạy  cảm   đó, nó cứ phồng to  nên rồi cứng nhắc. Thị đã đỏ  mặt tía tai chạy  ra   khỏi nhà tắm. Nhưng đến  khi quay lại để tắm  tiếp cho ông chủ thì  thị đã   không cưỡng được cảm  xúc của chính thị,  khiến thị cứ nắm chặt  tay vào   cái con giống con má.  Cái chết nữa là  đêm ngủ thì thị lại  mộng mị.  Thị  nằm mộng có một người  đàn ông hôn  thị khiến cho cảm xúc  thèm khát  của  thị đang ngủ im bật dậy.  Thị nhớ  rõ mồn một giấc mơ tối  qua là thị  đã  nắm chặt lấy con giống con  má  để đưa nó vào người thị  mà không  được.  Thị tỉnh giấc trong ngất ngây   của sự khát thèm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Hay     là đóng lại bỉm cho  ông chủ? Từ lâu rồi bà chủ đã không còn phải  mua    bỉm cho ông chủ nhưng  vẫn còn một bịch chưa dùng đến. Đóng bỉm  thì  dễ   thôi. Thị đã quá quen  với thao tác này rồi. Chỉ có điều khi  bà chủ  hỏi   tại sao thì biết nói  thế nào. Còn... cái chính là thị  thương ông  chủ.   Đã tháo bỏ được sự khó  chịu bấy nay, giờ lại đeo vào  thì khổ  quá. À,   thị đã có cách. Thị sẽ  không xoa bóp cho nữa, có  nghĩa là thị  sẽ ít   tiếp xúc thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thời     gian quả  là dài với thị. Bây giờ đã là thu rồi. Việc tắm rửa cho  ông    chủ cũng  không phải ngày nào cũng cần. Lại nhờ có thị huấn luyện  nên   ông  chủ đã  đi tiểu đi tiện chủ động. Thành ra thị rỗi việc. Mà  cái  sự  rỗi  việc bây  giờ nó khác cái lúc thị mới đến, là chỉ nhớ  chồng nhớ  con  rồi  khóc.  Cái sự rỗi việc bây giờ nó lại làm thị nghĩ  đến một  cái.  Một cái,  nó đã  như nỗi ám ảnh thị. Nó ám ảnh thị ghê  gớm. Nó đẩy  cảm  giác của thị   thành sự thèm khát. Thị thèm khát. Thời  gian như kẻ  đồng  loã với thị.   Nó hối thúc thị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị    mộng mị đi  vào phòng  ông chủ. Cái ánh mắt của ông chủ như thúc vào    tim thị. Cái  ánh mắt mừng  rỡ. Thị nhìn sâu vào cái ánh mắt mừng rỡ  đấy   rồi thị trút  bỏ áo quần của  thị. Thị lật chiếc khăn mỏng đắp  trên   người ông chủ. Con  giống con má  đang cất cao đầu chờ thị. Như  giấc mơ   đêm hôm nào thị cần  lấy nó đưa vào  cơ thể thị. Thị đã không  phải thức   giấc trong sự thèm  khát cháy bỏng  nữa. Thị đã thoả mãn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     không mộng mị  nữa. Thị sợ hãi tột cùng. Thị vội vàng xả nước vào   bồn.   Thị mang ông chủ  vào tắm rửa sạch sẽ, rồi thị cũng tắm rửa. Thị   xả  nước  và xát rất nhiều  xà phòng vào thân thị. Thị kỳ cọ thật mạnh.   Thị  muốn  lột da thị. Xong  xuôi thị nhìn đồng hồ. Còn phải 4 giờ nữa   thì  bọn trẻ  mới về và bà chủ  thì 6 tiếng nữa. Thị suy nghĩ về việc   thị vừa  làm. Đồi  bại, thị rủa  mình. Sao lại tệ hại đến vậy, cái thứ   đàn bà  xấu xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị  cũng chỉ biết  rủa mình đến thế thôi. Thị  ân  hận vì  mình đã làm cái  việc xấu xa ấy, thị  khóc. Thị khóc nhiều  lắm.  Khóc mụ  mị cả người. Khóc  đến muốn chết thì  thị sợ. Thị sợ phải  chết  nơi đất  khách quê người.  Thị sợ chết thì không  ai mang tiền về  cho  chồng thị  xây nhà và các con  thị không có ai chăm  sóc. Thế là  thị  ngưng khóc  nhưng tim thị vẫn đau  ràn rạt. Thị muốn nói,  thị muốn  được  chia sẻ,  thị muốn thanh minh. ở  cái đất này thì có ai nghe  thị  nói  đây, vả  người ta có nghe thì người  ta có hiểu nổi thị nói gì   không?  Thị đã là  người câm suốt từ khi đặt  chân đến đất này. Chỉ có  một   người thị có  thể chút bỏ những tâm sự.  Người đấy có nghe được  thị nói  gì  không, thị  không cần biết. Thị cần  phải nói với người ấy  để trút  bỏ nỗi  lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Ông     chủ đang thức, ngửa mặt nhìn  lên trần nhà. Thấy thị bước vào bèn    hướng  ánh mắt về phía thị. Lại cái  ánh mắt mừng rỡ. Thị nhìn vào mắt    ông  chủ. Và chị đã nhận thấy mắt ông  chủ trong veo như mắt trẻ con.    Sao cái  sự hớn hở kia nó lại giống cái  ánh mắt của thằng Đức khi nó    vén áo thị  lên để bú thị. Trời ơi, sao mà  nó giống vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị  bật   khóc nức nở. Thị úp mặt vào ngực ông chủ khóc ồi  ồi: Cu ơi,  chị  có   tội với cu quá. Chị còn mặt mũi nào mà nhìn các con  chị, nhìn   chồng   chị nữa đây. Chị không muốn sống nữa, nhưng chị cũng  không thể   chết.   Chị cũng không thể biết được tại sao chị lại hành động  như  thế.  Cu có   hiểu được cho chị không? Chị cũng là con người mà. Chị sợ   bà chủ  biết   lắm. Bà chủ mà biết thì bà đuổi chị, không trả chị tiền  nữa  thì  chị   chết mất. Chị chỉ còn mấy tháng nữa là được về nhà rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Cu      ơi cu đừng khinh chị nhé. Chị đến nhà cu làm việc đã gần 20 tháng,   là    gần 600 ngày, chị chỉ có cu là bầu bạn. Vui sướng, buồn đau chị   chỉ   biết  thổ lộ cho cu. Chị nói cười cũng là cho cu. Nếu không có cu   chị   không  biết là chị sẽ như thế nào. Chị biết cu đang dần khỏi bệnh   rồi   đấy. Cứ  yêu thương chăm sóc cu như chị đã yêu thương chăm sóc  cu  thì   chỉ ít lâu  nữa là cu sẽ khỏi bệnh thôi. Khi nào chị sắp về  chị sẽ  nói   với trung tâm  để họ nói lại với bà chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;- Cu ơi, cu tha lỗi cho chị nhé, chị lại phải đóng bỉm lại cho cu thôi, chứ cu cứ trêu chị thế thì chị lại khổ mất. Chị...&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Đột      nhiên thị ắng tạnh. Có cái gì đang bò trên tóc thị. Thị lặng im để     nghe  ngóng. Cái gì đang bò trên tóc thị. Cái gì? Thị đưa tay lên tóc   để   tóm  con gì đang bò trên tóc thị. Thị đụng vào một bàn tay. Bàn  tay    đang ngọ  nguậy trên tóc thị. Thị nắm chặt lấy bàn tay đó rồi  ngửng  đầu   reo lên:&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Ôi, tay cu à? Tay cu cử động  được rồi à? Đấy chị biết ngay mà, cu  sẽ    khỏi bệnh. Cu khỏi bệnh rồi.  Tay cu cử động được rồi mà. Hay quá.  Cu    giỏi quá. Để chị thơm cu một  cái nào.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     áp mặt thơm vào má ông chủ.  Ông chủ đã cảm nhận được cái hôn của   thị,   người ông chủ run lên. Và  điều kỳ diệu hơn tay ông chủ đã nắm   được  tay  thị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;-     Ô, cu nắm được tay chị đấy à? Tuyệt  vời quá. Tuyệt vời quá. Thế thì     chị thơm cu một cái nữa nào. Sao thế?  Sao cu khóc. Nước mắt ướt cả  má    chị này. Để chị lau nước mắt cho nhé. À,  cu cảm động đấy mà. Cu  khỏi    bệnh nhanh lên rồi về quê chị chơi nhé. Quê  chị toàn những  người như    chị thôi. Nhất mực vì chồng con nhưng cũng  biết thương  người. Cu  khỏi   bệnh nhanh lên rồi về quê chị chơi. Tuyệt vời  quá.  Tuyệt vời  quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     đâu biết rằng sấm  sét đổ xuống đầu thị. Cái máy nhỏ, có cái lỗ nhỏ   mà   mấy hôm trước bà  chủ gắn trên tường phía đầu gường của ông chủ,  mà   thị  cứ tưởng là cái  máy xua muỗi cho ông chủ, thì ra là một cái  cam   ra. Nó  đã ghi lại trung  thực nhất cử nhất động của thị mà thị  đâu có   biết. Nửa  đêm hôm đấy thị  đã bị bà chủ túm tóc lôi dậy. Bà  chủ vừa   khóc vừa hét  lên be be và đấm  đá thị túi bụi. Đến mờ sáng  thì thị bị   công an đến  giải đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị     bị nhốt vào trại  giam mà không hiểu mình đã mắc tội gì? Cho đến một     tuần sau có người  của công ty đến nói cho thị biết thị đã phạm tội   quấy   rối tình dục ông  chủ. Thị sẽ bị ra toà và có thể bị tù giam đến  5   năm.  Thị đã ngất xỉu  khi nghe tội danh của mình. Sau đó thì thị  đã  tìm  cách  tự tử. Bị canh  nghiêm ngặt nên thị đã tự tử không thành.  Rồi  thị  bình  tĩnh lại để  nghĩ. Thị không thể chết một cách oan uổng  như  vậy.  Nhất là  sau khi  được một luật sư đến gặp, nói sẽ bào chữa  cho  thị. Ông  luật sư  còn nói,  chính thị sẽ phải tự bào chữa cho  chính  thị. Đó là  cách tốt  nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Ngày     mai thị sẽ phải ra toà. Thị  đang nghĩ rất nung nấu cách bào chữa  cho    mình. Thị đã sắp xếp cuộc đời  thị thành một câu chuyện có đầu có   cuối   một cách dễ hiểu. Còn cái làm  thị suy nghĩ và cân nhắc là thị  có  nên   yêu cầu gia chủ đưa cuốn băng kia  ra không? Nếu đưa cuốn băng  đó  ra   công khai thì hình ảnh thị trần  truồng ngồi lên trên ông chủ  sẽ  bị phơi   bày trước thiên hạ. Điều đó thật  là khủng khiếp. Nhưng  nếu  cuốn băng   đó được đưa ra thì thiên hạ cũng sẽ  thấy được sự yêu  thương  của thị đã   làm cho ông chủ đang dần khỏi bệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiên hạ  sẽ  thấy được bàn  tay  ông chủ vuốt tóc thị, nắm tay thị và nhưng   giọt  nước mắt của ông  chủ  như thế nào? Một căn bệnh mà y học đã phải  bó   tay, vậy mà thị lại  làm  được. Những giải thưởng cao quí của nhân  loại   đã được trao cho  những  người tìm ra cách chữa các bệnh hiểm  nghèo là  gì?  Không, thị  không cần  giải thưởng cao quí đó. Thị chỉ  muốn về với  chồng  với con.  Thị chỉ muốn  đừng trừ tiền công lao động  mà thị tích  cóp được.  Thị chỉ  muốn thiên  hạ hiểu cho được những nỗi  thống khổ của  những người  đàn  bà nghèo phải  rời bỏ quê hương đi làm  ăn. Thị chỉ  muốn thiên hạ hiểu   cho những nỗi  thống khổ của đàn bà.  Thị chỉ muốn  thiên hạ nhận ra sự   tốt đẹp của đàn  bà để tha thứ lỗi  lầm cho họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị      sẽ làm tất cả những điều thị nghĩ. Thị sẽ yêu cầu gia chủ mang cuốn      băng ra toà. Thị biết nếu như vậy thì một lần nữa thị đã mang trọng   tội    với chồng và hai con gái thị. Lời nói đã rất khủng khiếp rồi,  giờ  lại   là  hình ảnh trực diện thế này. Thị đã hiểu được một điều,  thế  giới  mênh   mông nhưng có một thứ xuyên suốt truyền đi nhanh lắm.  Cái  thứ  xuyên  suốt  đó là cái gì thì thị không biết được. Cái làng  quê của  thị  cũng  không  thể nằm ngoài cái sự xuyên suốt đó. Nhất là  cái làng  quê  nghèo  của thị  vẫn có những phụ nữ đi ra nước ngoài làm  ăn như  thị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Thị      lại còn nghĩ được những điều to tát chứ. Trên thế giới mênh mông có      nhiều làng quê của các dân tộc khác cũng ra nước ngoài làm ăn như   thị.    Họ là những phụ nữ nghèo. Thị muốn nói thật to trước toà một câu   nói  mà   mọi người đều có thể hiểu. Thị cố nhớ lại cái câu tiếng Anh   cô giáo  đã   dạy cho thị trước khi ra nước ngoài: I am: Tôi là. I am:   Tôi là. I  am   đàn bà. Đúng rồi I am Đàn bà, thị sẽ nói câu đó thật to   trước toà&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 102);" class="truyen_text"&gt;Rất thanh thản thị thiếp đi.&lt;/div&gt;&lt;div class="truyen_text"&gt;8/3/2006&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqn2nvnmn31n343tq83a3q3m3237nvn"&gt;http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqn2nvnmn31n343tq83a3q3m3237nvn&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="truyen_text"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;LIII.Mắc bệnh điên vì lấy chồng Đài Loan&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); text-align: center;" class="pTitle"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Vô danh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bẵng     2 năm không liên lạc, ngày nọ gia đình chồng dẫn Hà về  Việt Nam trả     lại. Từ một cô gái xinh đẹp, Hà biến thành một người xấu  xí, già  nua,    không nói với ai một lời nào. Cô co rúm vào góc phòng nói  huyên   thuyên   một mình.&lt;/div&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;span style="font-weight: normal;font-size:100%;"&gt;Ở     làng quê xã Trung Nhứt (quận Thốt Nốt, TP Cần Thơ) này, Hà được  xem    là  cô gái may mắn hơn cả vì lấy được tấm chồng tử tế ở Đài Bắc (Đài      Loan), có nghề nghiệp ổn định và yêu thương vợ hết mực. Hà theo  chồng,     thường xuyên gọi điện và gửi tiền về nhà, rồi bỗng dưng ngưng  đến 2  năm    sau, một ngày nọ gia đình chồng dẫn cô về Việt Nam trả  lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Cả nhà xót xa. Khi ra đi là một cô gái 20 tuổi xinh đẹp, trẻ trung      ngời ngời sức sống, lúc về Hà thành một người xấu xí, già nua, biểu   hiện    tâm thần, luôn co rúm vào góc phòng nói huyên thuyên một mình.   Gia   đình  tìm cách chạy chữa khắp nơi nhưng không khỏi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Năm trước, chồng cô từ Đài Loan sang năn nỉ bố mẹ vợ được đưa cô đi      chữa bệnh song bị từ chối. Cả nhà đưa Hà vào Bệnh viện Tâm thần  thành     phố Cần Thơ chữa trị, trong khi vẫn chưa có cơ hội tìm hiểu  tại sao  con    mình trở nên điên loạn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Ở xã của Hà, có 5 người lấy chồng Đài Loan nhưng đều ly dị và bỏ về.      Tất cả họ đều trở nên u uất, trầm cảm. Nhiều người bỏ địa phương đi   đâu    không rõ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Tại Bệnh viện Tâm thần thành phố Cần Thơ, có không ít bệnh nhân nữ      từng xuất ngoại lấy chồng. Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, nhưng   đều    về nước với căn bệnh tâm thần sau những tháng ngày đày đọa ở xứ    người.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Trong số đó có Màu, năm nay đã xấp xỉ 30. Năm 2001, Màu 18 tuổi,    cùng   hơn 10 cô giá trẻ đẹp khác trong xã qua môi giới được xem mắt và    lấy   chồng Đài Loan. Bà mẹ của Màu vẫn còn nhớ rõ, sau một đám cưới   tập  thể   chóng vánh tại TPHCM, người môi giới đưa cho gia đình bà 1   triệu  đồng   là tiền của gia đình chú rể trả sau khi trừ các chi phí,   rồi đưa cô   đi  theo chồng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img alt="" src="http://giadinh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/07/13/CodauMauto.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;i&gt;Cô dâu Màu bên cạnh chú rể người Đài Loan trong ngày cưới. Ảnh do gia đình cung cấp&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;color:White;"&gt;—–&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;21     ngày sau, người mẹ nhận được một cuộc điện thoại lên sân bay đón    con.   Lúc tỉnh táo, Màu nhớ lại: “Một buổi trưa, người mai mối đến nhà     chồng  tại thành phố Cao Hùng (Đài Loan) bảo em thu xếp đồ đạc rồi  đưa    thẳng  ra sân bay. Em chẳng biết đi đâu nữa, tỉnh dậy thì đã ở  Việt  Nam   rồi”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Mẹ Màu kể, khi về đến sân bay Tân Sơn Nhất, cô con gái chỉ còn mặc     độc  mỗi bộ quần áo cũ nát, không có đồ đạc gì mang theo. Người phụ nữ     ngày  xưa dẫn mối đưa cô sang Đài Loan dúi vào tay gia đình 100.000   đồng   rồi  bỏ đi thẳng. Màu không còn nhận ra cha, mẹ hay người thân   nữa.  Gia   đình đưa cô đến Bệnh viện tâm thần Cần Thơ khám bệnh, kết   quả: Màu  bị   bệnh tâm thần phân liệt.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Năm đầu tiên, bệnh tình của cô rất nghiêm trọng. Sau khi xuất viện    về   nhà, cô gái vẫn còn hoảng loạn đập phá hết đồ đạc, nửa đêm bỏ đi   lang    thang. Người nhà phải dùng xích sắt trói cô vào chân giường.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt; &lt;div style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img style="width: 479px; height: 490px;" alt="" src="http://giadinh.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/07/13/CodauMau2to.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;i&gt;Cô Màu bây giờ vẫn còn lúc tỉnh lúc mê. Ảnh: Tiến Thùy&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;color:White;"&gt;—–&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Màu     bây giờ bệnh tình đã thuyên giảm đáng kể nhưng vẫn lúc tỉnh lúc mê.     Cô  nói đùa nếu bây giờ sang Cao Hùng vẫn có thể tìm được nhà chồng.     “Nói  chơi thôi chứ em sợ lắm. Nghĩ về ngôi nhà đó là em sợ” – Màu  sửa    ngay.  Chồng cô lớn hơn vợ 20 tuổi, làm nghề gì cô không biết, đi  từ   sáng  sớm,  tối mịt mới về.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Màu ở chung với mẹ chồng và một ông anh chồng hành nghề ăn xin mình      đầy ghẻ lở. Mỗi bữa ăn, bà mẹ chồng bắt cô uống một lọ thuốc màu đen   có    mùi hăng hắc, cô không uống là bị đánh. "Em chẳng biết là thuốc   gì,  hỏi   cũng không được nên cứ thế làm theo" – Cô cho biết. Mẹ chồng   nhốt  cô   trong nhà không cho đi đâu cả, người vợ cũng không thấy  được  mặt  chồng   mình. Màu sống như thế được 21 ngày thì đâm ra hoảng  loạn,  rồi  phát   điên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Mẹ bệnh nhân này nuốt nước mắt tâm sự: “Nhà nghèo quá, mong nó đi    lấy   chồng gửi tiền về giúp gia đình, ai ngờ chuốc họa vào thân”. Từ   năm    2001, mỗi tháng phải đưa Màu đến bệnh viện khám và thuốc men chữa   trị    hết 300.000 đồng. Gia đình không có ruộng đất, phải đi làm mướn   và vay    thêm tiền chữa bệnh, đến nay đã mang nợ vài chục triệu đồng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Tai họa ập đến lần nữa sau khi Màu trở về nước. Năm 2003, tưởng con      gái đã lành bệnh, gia đình tháo chiếc xích ở chân cô. Một đêm, cô  gái  bỏ    đi, bảo là lên Cần Thơ làm ăn. Vài ngày sau, người nhà tìm  thấy  Màu  đi   lạc ở tận Đồng Tháp. Chín tháng sau đó, cô sinh ra một  đứa trẻ   không   cha. Gia đình túng quẫn càng thêm gánh nặng, cha mẹ  Màu còng   lưng nuôi   đứa con bệnh và đứa cháu nhỏ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Vài năm trước, Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ cũng tiếp nhận một bệnh     nhân  là người đi lấy chồng Đài Loan trở về. Thương, ở ấp Xáng Mới (xã     Thạnh  Xuân, Châu Thành A, Hậu Giang) nhập viện trong tình trạng mất   trí   nhớ,  thỉnh thoảng lên cơn điên loạn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Cô phải mất 3 năm điều trị đặc biệt mới qua được hiểm nghèo, nhờ có     sự  quan tâm chăm sóc đặc biệt của người bây giờ là chồng cô. Hết  bệnh,     hai người lấy nhau rồi dắt díu nhau lên TPHCM làm ăn. Đến giờ,   Thương    vẫn chưa thôi ám ảnh về những ngày tháng đắng cay tủi nhục  nơi  đất    khách, trong kiếp làm vợ chồng ngoại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Bác sĩ Lê Hoàng Vũ (Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ) cho biết bệnh viện    đã   tiếp nhận nhiều ca bệnh giống như Hà và Màu. Những cô gái lấy  chồng     nước ngoài thường rơi vào hoàn cảnh bị ép buộc, bị đặt vào một  môi     trường xa lạ, không người trò chuyện, dẫn đến lạc lõng dần dần  sinh ra     trầm uất. Người không được chia sẻ thông cảm thì dễ bị rối  loạn tâm   thần   cấp. Nếu thêm tình trạng ngược đãi nữa thì khả năng  trở nên điên   loạn   là điều dễ hiểu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;     Y sĩ Lương Hiền Thành, cũng ở Bệnh viện tâm thần Cần Thơ, thì khẳng      định hiện tượng các cô gái lấy chồng Đài Loan bị bệnh thần kinh trở  về     là không ít. "Chỉ những trường hợp bị nặng, người nhà mới đưa vào   bệnh    viện. Còn có hàng trăm trường hợp khám và điều trị tại các  phòng  mạch  tư   do sợ lộ chuyện" – Y sĩ này nói.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;i&gt;&lt;u&gt;BuonChuyen.Info (Theo VnExpress&lt;/u&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a style="font-weight: normal;" href="http://www.buonchuyen.info/tin-tuc-thuong-nhat/mac-benh-dien-vi-lay-chong-dai-loan-16667.html"&gt;http://www.buonchuyen.info/tin-tuc-thuong-nhat/mac-benh-dien-vi-lay-chong-dai-loan-16667.html&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;LIV.Thảm cảnh của những cô gái Việt lấy chồng Đài Loan&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vô Danh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;table width="1" align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img style="width: 285px; height: 220px;" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/9D/46/94/laychongDL.jpg" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Đoàn Nhật Linh trong ngày cưới.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Lead"&gt;Hàng      chục nghìn cô gái làm dâu xứ người đang bị hành hạ, ngược đãi ngày     đêm.  Không ít cô bị chồng trói dán miệng, khiêng bán cho tú bà; bị     chồng  dùng kim đâm vào 10 đầu ngón tay rồi nhúng vào nước muối, lấy  ná    thun  bắn vào mi mắt và lấy dao cứa chằng chịt vào lưng.&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Trên     báo chí Đài Loan thường xuyên có những bài phản  ánh nhiều trường  hợp    nàng dâu Việt bị hành hạ thậm tệ. Điển hình như vụ  việc xảy ra  ngày    23/6. Cảnh sát Đài Loan đã phát hiện 2 thanh niên đang  chở cô  Vũ  Thanh   Thảo, 21 tuổi, hai chân bị trói chặt bằng dây, hai tay  bị  quấn  băng  keo  trói quặt ra sau và miệng cũng bị dán kín băng keo đi   bán  cho ổ  mại  dâm. &lt;/p&gt; &lt;table style="color: rgb(0, 51, 0);" width="211" align="right" bgcolor="#e6e6cc" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="BoxLink"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Theo     lời khai của Thảo, cô nhập cảnh theo diện lấy  chồng Đài Loan đã hơn  1    năm, nhưng chồng tên gì cô cũng chẳng biết. Cô  chỉ nhớ người ta  gọi    chồng mình là A Minh. Cách đây một tháng, cô gặp  hai thanh niên  này ở    Đào Viên. Lúc đó, hai thanh niên này hứa hẹn sẽ dẫn  cô đi  Chiayi và    giúp cô kiếm việc làm. Khoảng 5h chiều ngày 22/6, họ  chở  cô về miền  Nam   Đài Loan và nghỉ qua đêm ở một nhà trọ thuộc Gia   Nghĩa. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Chiều     23/6, trước khi chở cô rời khỏi nhà trọ, họ đã  trói gô tay chân cô  và    dùng băng keo dán miệng cô lại. Sau đó, cô thấy  có 2 thanh niên  khác    bàn chuyện với họ. Một lúc sau, hai người kia lắc  đầu rồi bỏ đi.  Cô    không hiểu họ bàn chuyện gì với nhau, nhưng cô nghi  rằng họ có ý   bàn   chuyện đem bán cô. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Theo     lời khai của Tiêu Chí Hào, một trong số 2 thanh  niên, lúc đầu họ rủ     nhau đi về Gia Nghĩa nghỉ mát. Nhưng vì cô này quá  "ồn ào", lại còn   mắc   nợ họ một số tiền chưa trả nên khi thấy những bảng  quảng cáo về   những   dịch vụ mại dâm, họ mới có ý bán cô cho những ổ mại  dâm đó  với  giá   60.000 đài tệ. Theo giao kèo, họ sẽ giao người và lấy  tiền  tại  vùng   Shuey-Shang. Nhưng rồi người mua chê cô... không đẹp và sợ   rằng  cô sẽ   "cứng đầu" phản kháng nên cuộc mua bán bất thành.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Tuy     nhiên,  gã thanh niên đi cùng là Hà Kiến Huân lại chối bay chối  biến.    Cảnh sát  đang tiếp tục điều tra vì tình nghi đằng sau hai  thanh niên    này còn có  đồng bọn và những người chủ chốt khác, chuyên  tổ chức  buôn   bán người cho  những ổ mại dâm. Dĩ nhiên, không loại trừ  trường  hợp các   cô gái bị  chính chồng mình mang đi bán. Điều này  không có gì  ngạc   nhiên, vì truyền  hình Đài Bắc có hẳn một chương  trình quảng cáo  cô dâu   Việt Nam, như một  dạng rao bán hàng hóa của  các công ty môi  giới. Hiện   hai tội phạm đang  bị giam giữ để chờ điều  tra và xét xử. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Theo     bản tin của nhật báo Quả táo (Đài Loan) và tờ  Newpaper (Singapore),     hiện ở Đài Loan đang xảy ra một vụ án gây phẫn nộ  đã được báo chí   nước   ngoài tường thuật cặn kẽ. Nạn nhân bị hành hạ, đọa  đày còn khổ   hơn 12   kiểu khổ hình tra tấn dã man thời các bạo chúa ngày  xưa là một   cô dâu   Việt Nam tên Đoàn Nhật Linh, 20 tuổi. &lt;/p&gt; &lt;table style="color: rgb(0, 51, 0);" width="1" align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img style="width: 359px; height: 264px;" alt="Đoàn Nhật Linh trong ngày bị ném ra đường." src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/9D/46/94/09.jpg" border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr style="font-style: italic;"&gt; &lt;td class="Image"&gt;Đoàn Nhật Linh trong ngày bị ném ra đường.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;18      tuổi, cô gái xinh đẹp có đôi mắt to tròn và nụ cười lúng liếng hân     hoan  lấy chồng Đài Loan tên Liu Cheng-Chi (Lưu Chánh Kỳ), 39 tuổi.     Trong  ngày cưới, cô dâu cười rạng rỡ, gia đình Linh đều "nở mày nở  mặt"    với bà  con xóm giềng vì chú rể không chỉ có tiền mà mặt mũi  cũng  bảnh   bao, tử  tế. Tháng 4/2002, Linh theo chồng sang Đài Loan và  bắt  đầu  một  cuộc đời  tủi nhục.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Thực     tế, chồng Linh - ông Lưu Chánh Kỳ vẫn sống chung với vợ  cũ là Lin   Lee   Zhu (Lâm Lệ Như), 34 tuổi. Dù đã có với nhau một đứa con  gái,   nhưng  vì  bà Lâm Lệ Như hay bị sẩy thai, không sinh được con trai  nối   dõi nên  vợ  chồng họ bàn nhau ly hôn giả, để Lưu Chánh Kỳ sang Việt    Nam tìm vợ  để  sinh con trai và để có người giúp việc không công.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Từ     khi  bảo lãnh Linh sang Đài Loan, Lưu Chánh Kỳ bắt đầu một cuộc sống     trác  táng, hằng đêm Lưu cùng lúc ngủ chung một giường với cả hai  vợ,    một vợ  giả ly dị và một vợ vừa mới cưới. Ban ngày, Linh phải làm  tất  cả   mọi  việc trong nhà để phục vụ cả nhà như một ôsin. Đêm, Linh   thường   xuyên bị  cả vợ chồng Lưu cưỡng bức phải "chơi trò dâm loạn 3   người trên   một  giường". Thế vẫn chưa đủ. Ba tháng sau đó, vợ chồng  Kỳ  - Lưu mới   bắt đầu  giở trò hành hạ Linh dã man bằng nhục hình. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Tất     cả giấy tờ của Linh từ hộ chiếu đến thẻ cư trú đều  bị Lưu Chánh Kỳ    cất  giữ và cấm cô không được liên lạc với bất cứ một  ai. Hắn còn  giam   Linh  vào một căn hộ biệt lập trên tầng 4 của ngôi nhà  trên  đường Thủy   Cảnh,  thành phố Đài Trung. Mỗi ngày cô chỉ được ăn 1 bữa   và chỉ được   đi vệ  sinh 1 lần trong ngày. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Vì     ăn chơi trác táng, Chánh Kỳ được bác sĩ chẩn đoán  là nhiễm trùng    đường  tiểu. Nghi ngờ Linh từng làm tiếp viên quán rượu  nên đã lây bệnh    cho  mình, Kỳ và vợ thẳng tay dùng những hình thức tra  tấn "tù" dã   man  để  cưỡng bức Linh phải ký vào giấy xác nhận mình đã từng  làm gái   mại  dâm,  thường xuyên ăn nằm với khách ở khách sạn, bị nhiễm  trùng   đường  tiểu  nên đã truyền bệnh cho ông ta.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Linh     thường xuyên bị hai  người trói lại, bà Lâm giữ chặt lấy người cô để     chồng mình dùng kim đâm  vào 10 đầu ngón tay của Linh, rồi nhúng  những    ngón tay rỉ máu của cô  vào nước muối. Chưa đã, hắn còn dùng  gậy đánh    đập Linh dã man, dùng dao  chém vào lưng cô, rạch những vết  thương  ngang   dọc trên lưng cô. Thậm  chí, họ còn bắt cô nhắm mắt lại  rồi lấy  ná  thun  bắn thun vào mắt cô.  Suốt 7 tháng liên tục bị hành  hạ, từ một  cô  gái  thanh xuân tràn đầy sức  sống cô gầy guộc còn da  bọc xương, từ  48  kg cô  còn 20 kg. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Tháng     2/2003, Linh không còn đi đứng nổi khi trên  người đầy những vết    thương  tứa máu. Vợ chồng Lưu Chánh Kỳ sợ Linh chết.  Cả hai khiêng cô    lên xe,  chở đến một bãi vắng của Nhà máy Phát điện ở  ngoại ô Đài  Trung   rồi vứt  cô xuống. Sức tàn, lực kiệt, nhưng bản năng  sinh tồn  và  những  uất ức  dồn nén khiến Linh cố lê lết đến một quán ăn  gần đó  để  xin ăn.  Cảnh sát  nhận được tin báo đã đưa cô vào bệnh viện cấp   cứu.  Sau hơn 1  năm điều  trị và được chăm sóc đặc biệt, Đoàn Nhật Linh   đã  bình phục. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Trước     cơ quan điều tra, vợ chồng Lưu Chánh Kỳ đã phủ  nhận hoàn toàn hành  vi    phạm tội ngược đãi của mình. Thậm chí, Lưu Chánh  Kỳ còn giả bị  tâm   thần  để "thoát tội". Sau khi cơ quan điều tra giám  định cả vợ  lẫn   chồng đều  không hề bị tâm thần, ngày 9/6 vừa qua, Công tố  viện  Đài   Trung đã  quyết định khởi tố Lưu Chánh Kỳ và Lâm Lệ Như về tội   "ngược   đãi người  khác như nô lệ" với mức án đề nghị là 7 năm tù. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 0);" class="Normal"&gt;Theo     ông Peter Chen, cảnh sát viên đặc trách về ngoại  vụ tại thành phố   Đài   Trung, 1/10 trong số 384 nàng dâu từ Việt Nam đang  là nạn nhân   của   những vụ bạo hành trong gia đình, bị chồng đánh đập hay  bóc lột   tàn   nhẫn. Đa số đã lập gia đình với những nông dân nghèo hay  những   công   nhân lao động không có giáo dục hoặc ở dưới mức tiểu học, một  số   khác   phải lập gia đình với những người khuyết tật... &lt;/p&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);"&gt; (Theo&lt;/span&gt;&lt;em style="color: rgb(0, 51, 0);"&gt; Thanh Niên&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;a style="color: rgb(0, 51, 0);" href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2004/07/3b9d4694/"&gt;http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2004/07/3b9d4694/&lt;/a&gt;&lt;em style="color: rgb(0, 51, 0);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;LV. Lục bình trên dòng kênh đen&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vũ Đông Hà  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;    &lt;br style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-style: italic;"&gt;Thứ bảy, 15 Tháng 10 2011 00:00&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mỗi   sáng vào khoảng 9 giờ, khi  chiếc xe hốt rác trỗi bản nhạc Für Elise   chạy quanh xóm, khi cụ già ở  khoảng sân um tùm cỏ bên kia con kinh đầy   rác vừa xong thế Taiji cuối  cùng, và bà Hui Xin tưới xong những chậu   kiểng xếp dọc theo lề đi, thì  cô gái bước ra khỏi nhà. Nhìn lên ban   công gác trọ chỗ tôi ngồi, cô gái  vẫy tay cười. Tôi  gặp Trang hôm Chủ  nhật, một  ngày sau khi tôi đến Chung Li. Mặt trời  buổi sáng chưa qua  khỏi đỉnh cây  sung mà trời đã oi bức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc ấy tôi  ngồi ở ghế đá  cạnh đình làng, loay  hoay chụp hình những người đàn bà  Đài đang thắp  nhang vái lạy Quan Công.  Một bóng dáng chắc chắn không  phải là người  bản xứ lọt vào khung nhìn  máy ảnh tôi. Bỏ máy xuống, nhìn  lên tôi hỏi:  em Việt Nam hở? Trang 26 tuổi. Lần cuối nắm tay mẹ trước khi làm cô dâu  theo ông Cheng về Đài là ngày sinh nhật thứ 18 của Trang. “Sinh nhật em  dễ nhớ lắm, ngày hai tháng mười hai.” Trang cười nói với tôi vào sáng  Chủ nhật tuần sau. “Em   nhớ hồi mới qua, trời cuối năm ở đây lạnh hết  biết luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em dân Cà Mau   cả đời đâu biết lạnh kiểu này. Em trùm  mền, nhớ má khóc cả tuần.”  Có  thể nói Trang là một trong những cô dâu  Đài Loan thời “tiền trạm” và   tương đối nhiều may mắn so với những cô  dâu khác. Đó là theo lời của   Trang. Sáng Trang dậy lúc 6 giờ, làm điểm  tâm cho ông chồng, bà mẹ   chồng, hai đứa con riêng của ông Cheng, giặt  quần áo và phơi trên những   sào tre gắn từ cửa sổ chĩa ra đường. “Ngày  nào cũng phải giặt chớ nếu không hổng có chỗ phơi“.   9 giờ sáng Trang  rời nhà ra chợ phụ bà em gái ông Cheng bán cá đến   chiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nấu  ăn tối, chuẩn bị sẵn cơm trưa ngày hôm sau, dọn cơm, rửa   chén, quét  nhà, tắm cho bà mẹ chồng, chùi rửa nhà cầu, Trang lên giường   là ngày  đã qua ngày. “Lúc đó ông chồng em ngủ mất tiêu rồi, hổng biết ổng lấy em  qua đây làm gì.” Trang cười nói. “Cứ   vậy đó anh, từ thứ Hai cho tới  thứ Bảy. Chủ nhật bà Li nghỉ bán hàng   nên em được nghỉ theo. Anh muốn  gặp mấy đứa cô dâu với ô sin để tìm hiểu   sự tình hở? Hi hi, anh hên  gặp em là thổ địa ở đây. Để tuần tới em dắt   anh đi. Chủ nhật nghe. Anh  tới mà chưa thấy em thì cứ ngồi đó chụp  hình  mấy bà Tàu và chờ em“.Lệ  và Thi là dân Long Xuyên. “Con này nó mới qua được hai năm, tình cảnh  nó cũng bi đát lắm. Lệ, mày kể cho ảnh nghe đi“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lệ ngồi bó gối  một hồi lâu. Tôi nhìn quanh căn phòng nhỏ mà Lệ được  một  cô dâu khác  đã bỏ chồng ra riêng cho ở tạm. Im lặng chờ. “Khác  với  chị Trang,  thằng chồng của em nó còn trẻ, lái tắc xi. Lúc mới qua  nó  nghỉ một  ngày lái xe chở em đi chơi núi, chơi biển. Được đâu hai  tuần  thì nó  dắt một con nhỏ Đài khác về phòng. Sau đó em mới biết trước  đây  con  này là bồ của nó. Tụi nó gây lộn nhau sao đó, thằng chồng em  nó nổi   sùng qua Việt Nam cưới em. Bây giờ tụi nó làm lành với nhau và  thằng   chồng em kéo con bồ nó về sống chung luôn. Tối nào thằng chồng em  cũng   bắt em làm chuyện đó với hai đứa nó. Rồi còn quay phim nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em   không  chịu thì cả hai đứa nó xúm vào đánh đập em tàn nhẫn. Lúc đó, em ở   bên  Đài Trung, không có điện thoại di động, không biết tiếng Hoa,   không quen  ai, em không biết làm sao. Hai tháng sau thì em có  bầu“.Những  ngày khởi đầu của dịch vụ  cô dâu, mỗi chú rể Đài thường  phải trả cho  công ty môi giới Đài và Việt  từ sáu ngàn tới mười ngàn  đô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi khấu  trừ các chi phí trả cho môi  giới, chi phí đám  cưới, gia đình của cô  dâu còn được hai tới ba ngàn đô.  Khi con số cô  dâu gia tăng hơn tới gần  100 ngàn người thì giá cả cũng  theo đà đi  xuống. Gia đình của cô dâu  nhiều khi không được đồng nào và  chỉ mong  con gái của mình có cơ hội ra  nước ngoài làm ăn có tiền gởi về.  Nhiều  chú rể Đài sau này không cần  phải trả trước chi phí mà chỉ cần  trả góp  sau khi cưới vợ về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc  biết em có bầu thì nó  không còn  bắt em làm chuyện đó nữa. Nhưng em  phải chứng kiến cảnh tụi nó  với  nhau mỗi đêm. Nhà nhỏ xíu chỉ có một  phòng ngủ anh à. Có lần em ra  bếp  nằm ngủ thì nó lôi em vào và sau đó  mua ổ khóa khóa cửa luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc  em  sanh con xong thì chuyện cũ lại tiếp  tục. Em chịu không nổi nên  đành bỏ  con trốn đi“. Còn em thì sao, em qua đây mấy năm rồi? Tôi quay  sang hỏi chuyện cô gái ngồi cạnh Lệ. “Nó mới qua có mấy tháng hà anh“.  Lệ trả lời giùm cho Thi. “Nó   là em gái út của em, mới 17 tuổi hà. Nó  chỉ tới thăm em bữa nay. Chồng   nó già khụ rồi anh. Không có tiền nên  ký giấy trả góp cho tụi môi  giới.  Bây giờ ông già bắt nó đi chạy bàn ở  karaoke để trả nợ cho ổng.  Ổng nói  trả nợ xong hết thì ổng mới cho  gởi tiền về nhà“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  nhìn hai chị em vừa xót  thương vừa  không hiểu nổi. Hỏi Lệ là biết qua  đây khổ sở, bị đối xử như  nô lệ mà  lại còn kéo em gái mình qua. Lệ trả  lời bằng những câu chuyện  về đời  sống hoàn toàn không có gì ở quê mình.  Những người đàn ông đã rời  khỏi  mảnh đất không còn gì để mà sống.  Những đứa con gái tới tuổi mười   bảy, mười tám là bỏ cái làng không còn  gì mơ ước để mà đi. Lấy chồng  Đài  đã trở thành con đường thoát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ còn  đâu vài đứa trai làng  buồn bã  nhìn người bạn gái từ thời thơ ấu leo  lên chiếc xe hơi với gã  đàn ông  Trung Hoa già nua, để lại đằng sau một  đám bụi mù. Vài đứa  may mắn, được  nhà chồng cho ra ngoài đi làm, dành  dụm một khoản tiền  riêng gởi về,  cha mẹ thay nhà mái tranh thành nhà  ngói đỏ. Những bà mẹ  nhà mái tranh  khác, thúc giục đứa con gái vừa đủ  tuổi đi ra khách sạn  đứng xếp hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc  tôi tới nơi thì đã có  hơn 50 cô gái  Việt Nam đang đứng xếp hàng và hơn  10 người đàn ông Đài  Loan tới từng  cô ngắm nghía, sờ soạng“. Anh  bạn người Đài tên Ken  ngồi trầm ngâm kể.  Anh là người về Việt Nam dự  trù cưới vợ theo lời mời  gọi quảng cáo  của công ty môi giới. Là một tín  đồ Công giáo, anh đồng ý  gặp tôi qua  sự giới thiệu của một linh mục để  thuật lại những gì anh đã  chứng  kiến. “Những cô gái này đều rất trẻ  và son phấn không che giấu  được  nét nhà quê, chất phác và dáng vẻ  ngượng ngập của họ. Nhưng có lẽ  tôi  mới là người ngượng ngùng và xấu hổ  nhất lúc đó. Nhìn những người  Đài  bản xứ của tôi ngắm nghía, sờ mó các  cô gái ấy và cười với nhau hô  hố  mà tôi hổ thẹn“. Ken nói sau lần đó, anh về lại khách sạn và không đi  nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  những người Đài khác ở  cùng chỗ trọ đã kể cho  anh nghe những chuyến  “cô dâu ra mắt” ấy như thế  nào. Có những nơi,  đám môi giới bắt cả 100  cô gái Việt Nam xếp hàng,  không một mảnh vải  trên thân để những gã đàn  ông lựa chọn. Có nơi, nhiều  cô gái xếp hàng  đứng ngoài hành lang chờ  đến phiên mình. Có những cô  gái được chọn là  chú rể tiến hành ngay đám  cưới. Có cô sau đó phải đi  với chú rể tương  lai, gọi là để tìm hiểu  nhau thêm, ở nhà hàng lẫn khách  sạn. Không hài  lòng thì trở lại chọn cô  khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có chú rể cố tình trải  qua  nhiều vòng chọn lựa chỉ vì thích thú  những màn miễn phí này. “Những cô  gái Đài ngày hôm nay trông được một chút thì không bao giờ đoái hoài tới  những người đàn ông trung bình như tôi“. Ken tiếp tục kể. “Thấy   những  bảng trên xa lộ quảng cáo dịch vụ kết hôn, nhìn hình ảnh những  cô  gái  Việt Nam dễ thương, tôi muốn kiếm một người vợ trước khi quá  muộn.   Tôi cũng đã quá 30 rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi không ngờ con người lại bị  đối  xử như  con vật như thế. Tôi về lại Đài Loan không vợ mà còn mất  hết  tiền vì  công ty môi giới không chịu trả. Họ nói hoặc là tôi lấy  đại một  cô hoặc  là không được gì hết. Tôi không đi kiện tụng ai được  vì tôi  nộp tiền và  ký giấy cho họ, tôi chẳng có gì hết. Tôi cũng không  dám nói  với ai vì  không dám đụng đến đám xã hội đen“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                         &lt;br /&gt;                                            Lùi1 of 2Tiếp theo           &lt;br /&gt;Mỗi   sáng vào khoảng 9 giờ, khi  chiếc xe hốt rác trỗi bản nhạc Für Elise   chạy quanh xóm, khi cụ già ở  khoảng sân um tùm cỏ bên kia con kinh đầy   rác vừa xong thế Taiji cuối  cùng, và bà Hui Xin tưới xong những chậu   kiểng xếp dọc theo lề đi, thì  cô gái bước ra khỏi nhà. Nhìn lên ban   công gác trọ chỗ tôi ngồi, cô gái  vẫy tay cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  gặp  Trang hôm Chủ nhật, một  ngày sau khi tôi đến Chung Li. Mặt trời  buổi  sáng chưa qua khỏi đỉnh cây  sung mà trời đã oi bức. Lúc ấy tôi  ngồi ở  ghế đá cạnh đình làng, loay  hoay chụp hình những người đàn bà  Đài đang  thắp nhang vái lạy Quan Công.  Một bóng dáng chắc chắn không  phải là  người bản xứ lọt vào khung nhìn  máy ảnh tôi. Bỏ máy xuống, nhìn  lên  tôi hỏi: em Việt Nam hở?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang 26 tuổi. Lần cuối nắm tay mẹ trước  khi làm cô dâu theo ông Cheng về Đài là ngày sinh nhật thứ 18 của  Trang. “Sinh nhật em dễ nhớ lắm, ngày hai tháng mười hai.” Trang cười  nói với tôi vào sáng Chủ nhật tuần sau. “Em   nhớ hồi mới qua, trời cuối  năm ở đây lạnh hết biết luôn. Em dân Cà Mau   cả đời đâu biết lạnh kiểu  này. Em trùm mền, nhớ má khóc cả tuần.”  Có  thể nói Trang là một trong  những cô dâu Đài Loan thời “tiền trạm” và   tương đối nhiều may mắn so  với những cô dâu khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là theo lời của   Trang. Sáng Trang dậy  lúc 6 giờ, làm điểm tâm cho ông chồng, bà mẹ   chồng, hai đứa con riêng  của ông Cheng, giặt quần áo và phơi trên những   sào tre gắn từ cửa sổ  chĩa ra đường. “Ngày nào cũng phải giặt chớ nếu không hổng có chỗ phơi“.    9 giờ sáng Trang rời nhà ra chợ phụ bà em gái ông Cheng bán cá đến    chiều. Nấu ăn tối, chuẩn bị sẵn cơm trưa ngày hôm sau, dọn cơm, rửa    chén, quét nhà, tắm cho bà mẹ chồng, chùi rửa nhà cầu, Trang lên giường    là ngày đã qua ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc đó ông chồng em ngủ mất tiêu rồi,  hổng biết ổng lấy em qua đây làm gì.” Trang cười nói. “Cứ   vậy đó anh,  từ thứ Hai cho tới thứ Bảy. Chủ nhật bà Li nghỉ bán hàng   nên em được  nghỉ theo. Anh muốn gặp mấy đứa cô dâu với ô sin để tìm hiểu   sự tình  hở? Hi hi, anh hên gặp em là thổ địa ở đây. Để tuần tới em dắt   anh đi.  Chủ nhật nghe. Anh tới mà chưa thấy em thì cứ ngồi đó chụp  hình  mấy  bà Tàu và chờ em“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lệ và Thi là dân Long Xuyên. “Con này nó  mới qua được hai năm, tình cảnh nó cũng bi đát lắm. Lệ, mày kể cho ảnh  nghe đi“.   Lệ ngồi bó gối một hồi lâu. Tôi nhìn quanh căn phòng nhỏ mà  Lệ được  một  cô dâu khác đã bỏ chồng ra riêng cho ở tạm. Im lặng chờ.  “Khác  với  chị Trang, thằng chồng của em nó còn trẻ, lái tắc xi. Lúc  mới qua  nó  nghỉ một ngày lái xe chở em đi chơi núi, chơi biển. Được  đâu hai  tuần  thì nó dắt một con nhỏ Đài khác về phòng. Sau đó em mới  biết trước  đây  con này là bồ của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tụi nó gây lộn nhau sao  đó, thằng chồng em  nó nổi  sùng qua Việt Nam cưới em. Bây giờ tụi nó  làm lành với nhau và  thằng  chồng em kéo con bồ nó về sống chung luôn.  Tối nào thằng chồng em  cũng  bắt em làm chuyện đó với hai đứa nó. Rồi  còn quay phim nữa. Em  không  chịu thì cả hai đứa nó xúm vào đánh đập em  tàn nhẫn. Lúc đó, em ở  bên  Đài Trung, không có điện thoại di động,  không biết tiếng Hoa,  không quen  ai, em không biết làm sao. Hai tháng  sau thì em có bầu“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  ngày khởi đầu của dịch vụ  cô dâu,  mỗi chú rể Đài thường phải trả cho  công ty môi giới Đài và Việt  từ  sáu ngàn tới mười ngàn đô. Sau khi khấu  trừ các chi phí trả cho môi   giới, chi phí đám cưới, gia đình của cô  dâu còn được hai tới ba ngàn  đô.  Khi con số cô dâu gia tăng hơn tới gần  100 ngàn người thì giá cả  cũng  theo đà đi xuống. Gia đình của cô dâu  nhiều khi không được đồng  nào và  chỉ mong con gái của mình có cơ hội ra  nước ngoài làm ăn có  tiền gởi về.  Nhiều chú rể Đài sau này không cần  phải trả trước chi phí  mà chỉ cần  trả góp sau khi cưới vợ về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc  biết em có bầu  thì nó  không còn bắt em làm chuyện đó nữa. Nhưng em  phải chứng kiến  cảnh tụi nó  với nhau mỗi đêm. Nhà nhỏ xíu chỉ có một  phòng ngủ anh à.  Có lần em ra  bếp nằm ngủ thì nó lôi em vào và sau đó  mua ổ khóa khóa  cửa luôn. Lúc em  sanh con xong thì chuyện cũ lại tiếp  tục. Em chịu  không nổi nên đành bỏ  con trốn đi“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn em thì sao, em qua đây  mấy năm rồi? Tôi quay sang hỏi chuyện cô gái ngồi cạnh Lệ. “Nó mới qua  có mấy tháng hà anh“. Lệ trả lời giùm cho Thi. “Nó   là em gái út của  em, mới 17 tuổi hà. Nó chỉ tới thăm em bữa nay. Chồng   nó già khụ rồi  anh. Không có tiền nên ký giấy trả góp cho tụi môi  giới.  Bây giờ ông  già bắt nó đi chạy bàn ở karaoke để trả nợ cho ổng.  Ổng nói  trả nợ  xong hết thì ổng mới cho gởi tiền về nhà“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  nhìn hai chị  em vừa xót  thương vừa không hiểu nổi. Hỏi Lệ là biết qua  đây khổ sở,  bị đối xử như  nô lệ mà lại còn kéo em gái mình qua. Lệ trả  lời bằng  những câu chuyện  về đời sống hoàn toàn không có gì ở quê mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  người đàn ông đã rời  khỏi mảnh đất không còn gì để mà sống.  Những đứa  con gái tới tuổi mười  bảy, mười tám là bỏ cái làng không còn  gì mơ  ước để mà đi. Lấy chồng Đài  đã trở thành con đường thoát. Chỉ còn  đâu  vài đứa trai làng buồn bã  nhìn người bạn gái từ thời thơ ấu leo  lên  chiếc xe hơi với gã đàn ông  Trung Hoa già nua, để lại đằng sau một  đám  bụi mù. Vài đứa may mắn, được  nhà chồng cho ra ngoài đi làm, dành  dụm  một khoản tiền riêng gởi về,  cha mẹ thay nhà mái tranh thành nhà  ngói  đỏ. Những bà mẹ nhà mái tranh  khác, thúc giục đứa con gái vừa đủ  tuổi  đi ra khách sạn đứng xếp hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc  tôi tới nơi thì đã có   hơn 50 cô gái Việt Nam đang đứng xếp hàng và hơn  10 người đàn ông Đài   Loan tới từng cô ngắm nghía, sờ soạng“. Anh  bạn người Đài tên Ken  ngồi  trầm ngâm kể. Anh là người về Việt Nam dự  trù cưới vợ theo lời mời   gọi quảng cáo của công ty môi giới. Là một tín  đồ Công giáo, anh đồng ý   gặp tôi qua sự giới thiệu của một linh mục để  thuật lại những gì anh  đã  chứng kiến. “Những cô gái này đều rất trẻ  và son phấn không che  giấu  được nét nhà quê, chất phác và dáng vẻ  ngượng ngập của họ. Nhưng  có lẽ  tôi mới là người ngượng ngùng và xấu hổ  nhất lúc đó. Nhìn những  người  Đài bản xứ của tôi ngắm nghía, sờ mó các  cô gái ấy và cười với  nhau hô  hố mà tôi hổ thẹn“. Ken nói sau lần đó, anh về lại khách sạn và  không đi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  những người Đài khác ở  cùng chỗ trọ đã  kể cho anh nghe những chuyến  “cô dâu ra mắt” ấy như thế  nào. Có những  nơi, đám môi giới bắt cả 100  cô gái Việt Nam xếp hàng,  không một mảnh  vải trên thân để những gã đàn  ông lựa chọn. Có nơi, nhiều  cô gái xếp  hàng đứng ngoài hành lang chờ  đến phiên mình. Có những cô  gái được  chọn là chú rể tiến hành ngay đám  cưới. Có cô sau đó phải đi  với chú  rể tương lai, gọi là để tìm hiểu  nhau thêm, ở nhà hàng lẫn khách  sạn.  Không hài lòng thì trở lại chọn cô  khác. Có chú rể cố tình trải  qua  nhiều vòng chọn lựa chỉ vì thích thú  những màn miễn phí này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Những  cô gái Đài ngày hôm nay trông được một chút thì không bao giờ đoái hoài  tới những người đàn ông trung bình như tôi“. Ken tiếp tục kể. “Thấy    những bảng trên xa lộ quảng cáo dịch vụ kết hôn, nhìn hình ảnh những  cô   gái Việt Nam dễ thương, tôi muốn kiếm một người vợ trước khi quá   muộn.  Tôi cũng đã quá 30 rồi. Nhưng tôi không ngờ con người lại bị đối   xử như  con vật như thế. Tôi về lại Đài Loan không vợ mà còn mất hết   tiền vì  công ty môi giới không chịu trả. Họ nói hoặc là tôi lấy đại một   cô hoặc  là không được gì hết. Tôi không đi kiện tụng ai được vì tôi   nộp tiền và  ký giấy cho họ, tôi chẳng có gì hết. Tôi cũng không dám nói   với ai vì  không dám đụng đến đám xã hội đen“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  nhiều  loại chú rể Đài lấy vợ  Việt khác nhau. Ken là một đóa sen trong  ao  bùn. Đa số những người đàn  ông Đài qua Việt Nam lấy vợ là những  người  không lấy được vợ Đài. Nói  khác hơn là phụ nữ Đài họ chê. Đài  Loan bên  trong là một xã hội kỳ thị  giữa những tầng lớp khác nhau. Lái  tắc xi  ăn trầu thì khó mà lấy được  những cô gái trẻ sinh viên mới ra  trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên  cạnh, người Đài cũng kỳ  thị với những người gốc Việt cô  dâu, gốc Phi ô  sin, ngay cả người từ Lục  địa đến. Vì thế một người đàn  ông Đài Loan  thành công cũng không muốn  lấy phụ nữ Việt Nam dù đó là  phụ nữ đẹp.  Phụ nữ Đài Loan không đẹp như  các tài tử đóng phim. Những  người đàn  ông bị gái Đài chê mà lại thích vợ  đẹp và qua Việt Nam lấy  vợ, vì thế,  là những tài xế tắc xi miệng ăn  trầu ngồm ngoàm, là những  ông già lụm  khụm, là bảy tên chồng du đãng gom  tiền lại cưới một cô dâu  đem về  chia nhau làm tình, là đám xã hội đen  buôn người cho ổ chứa. Và  là  những người tàn tật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc  về tới nhà em mới biết  người em  cưới không phải là chồng em. Cái tên  đàn ông trẻ trung làm đám  cưới  bên Việt Nam bây giờ nó gọi em là má. Ba  nó mới thiệt là chồng em“. Sao  vậy? Chứ hồi ở bển em không biết sao? “Sao   biết được! Tụi công ty môi  giới nó đưa giấy tờ tên họ chữ Hoa em có   biết đứa nào là đứa nào. Và  em ký thôi. Được người cưới là mừng hết lớn   rồi anh. Còn được đám cưới  linh đình. Nó còn cho má em ba ngàn đô. Ai  mà  ngờ được anh. Qua đây  mới biết là tên trong giấy tờ là tên của ba  nó.  Ổng già hơn 60 và bị  tàn tật, không cử động đi đứng gì được. Đi ăn,  đi  tắm, đi tiêu, đi  tiểu gì cũng phải có người chăm sóc. Trước đây,  mỗi  tháng nó trả 20000  Đài tệ để mướn người tới nhà làm mấy chuyện đó.  Bây  giờ thì là em. Nó  bỏ ra tổng cộng 7000 đô Mỹ để lừa cưới em cho ba  nó,  tính ra chưa tới  một năm là nó huề vốn. Còn lại là em phải làm kiếp  ô  sin không lương  cho ông chồng già tới khi ổng chết“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi  chiều về tôi và  Trang đi bộ  dọc theo bờ con kinh nước đen. Hai anh em  không nói gì  nhiều với nhau.  Trang như đoán được tâm trạng của tôi nên  ráng an ủi:  “Anh đừng buồn,  tụi nó có khổ lắm thì cũng 5 năm là có  thể vào quốc  tịch. Lúc đó đứa  nào cũng bỏ mấy thằng chồng cà chớn. Tuần  tới em dắt  anh tới chỗ mấy đứa  loại đó. Chuyện con Lệ kéo thêm con Thi  anh cũng  đừng trách nó. Đứa nào  qua đây khấm khá thì nổ như lựu đạn về  bên nhà,  đứa bị đánh đập, giày  vò thì giấu. Anh biết tại sao tụi nó  phải giấu  không? Có đứa sợ ba má nó  buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đứa sợ ba má nó chưởi là   không biết chìu chồng, thua con Tư  hàng xóm mỗi tháng gởi tiền về mấy   trăm. Có đứa thì sợ bị quê vì trước  khi đi tuyên bố huênh hoang. Nên ở   nhà cứ tưởng tụi em qua đây yên bề  yên bến và thúc hối những đứa còn   lại ra đi. Anh nói tụi em khổ còn hơn  nô lệ. Em thì thấy ở nhà còn khổ   hơn. Nói chung tụi em biết sống chai lì  và quen. Như cái mùi nước kinh   này, riết rồi em cũng quen không còn khó  chịu như những ngày đầu mới   tới“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  nghe Trang nói mà đầu óc cứ  lan man với những  mảnh đời tôi mới gặp.  Tôi nhớ lại hình ảnh của cô bé  Vi mà Trang dẫn  tôi vào thăm ở bệnh viện  lúc trưa. Vi vừa sống đời của  một món đồ chơi  tình dục trong vai trò  cô dâu, vừa sống đời của một ô  sin ở đợ. Gia  đình chồng của Vi tổng  cộng 14 người, sống nhung nhúc  trong một căn  nhà chật hẹp. Từ sáng tới  chiều Vi hùng hục làm hết mọi  chuyện của một  người đi ở. Đến chiều, khi  cả nhà ăn uống xong thì Vi  phải tới xưởng  làm đồ nhựa của chồng để làm  ca đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khuya về, Vi phải  phục vụ  người chồng và nửa đêm đều đặn thức  giấc để dìu ông già chồng đi  vệ  sinh. Mỗi ngày được nhắm mắt bốn tiếng,  Vi đã ngủ gật trên giàn máy   cắt nhựa và bị cắt mất đi bàn tay phải.  Tôi về lại gác trọ và ra sau  ban  công ngồi. Vẫn chưa quen được mùi kinh  hôi thối cuốn theo con gió  làm  xào xạc tàu lá chuối rách cạnh nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ  nhật sau gặp  Trang tôi kể  Trang nghe chuyện một cô gái ô sin mà cha  linh mục dẫn  tôi đến gặp để  giúp đỡ. Trước khi kể, tôi cũng nói trước  với Trang là  chuyện anh kể lại  có nhiều điều khó nghe nhưng Trang lớn  rồi, chắc  không sao. Trang cười  nói em đã nghe nhiều chuyện lắm, chuyện  anh chưa  chắc “mặn” bằng chuyện  em nghe đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Kim  đi làm ô sin, bị  người  chủ hiếp. Kim trốn được chạy tới chỗ cha nhờ  giúp đỡ và cha  khuyên là  phải kiện người chủ ra tòa. Luật sư cần nó  viết bảng tường  trình sự việc  nhưng Kim không muốn cha làm chuyện đó.  Kim cũng đang  khủng hoảng tinh  thần mạnh lắm, may ra con giúp được nó“. Vị linh mục  dặn dò tôi vào buổi sáng trên đường đến gặp Kim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khác  với  những cô dâu mà tôi đã  gặp, Kim đã hơn 30 tuổi. Ngồi trò chuyện  với  Kim tới trưa, tôi chỉ hỏi  toàn chuyện thời Kim đi học. Kim kể tôi  nghe  những ngày đi buôn từ Tây  Ninh, tới Mộc Bài sang tận Phnôm Pênh và  đã  học tiếng Miên lẫn tiếng Hoa  như thế nào. Kim tiều tụy, mắt sưng đỏ   nhưng vẫn còn đâu đó hình ảnh  của một người phụ nữ xinh đẹp. Cho đến   sau khi ăn trưa xong, Kim mới cảm  thấy gần gũi để kể chuyện của Kim cho   tôi nghe và qua đó nhờ tôi viết  giùm bài tường trình cho luật sư đệ   trình trước tòa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chủ  em là giám đốc một công  ty nhỏ. Nhà  chỉ có hai cha con. Ông chủ và ba  của ổng. Cả ngày em ở nhà  dọn dẹp và  hầu hạ ông già. Ổng tuổi cũng cỡ  ngoại em. Nhiều khi đi ra đi  vào,  ổng cứ tìm cách cọ quẹt người em“.  Rồi em có về nói lại với ông  chủ  không? Tôi hỏi. Kim lắc đầu. “Em chưa  kịp nói thì tối ông chủ về đã   xông vào giường em. Phòng em trước đó là  một cái gian chứa đồ nhỏ trên   sân thượng. Không có chốt cài cũng không  có khóa. Em chống cự thì ông   chủ không nói gì chỉ bỏ đi. Cứ thế hết đêm  này tới đêm khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em  phải chờ  tới hai, ba giờ sáng, lúc chắc chắn ông  chủ đã ngủ thì em  mới yên tâm  đi nằm. Tháng trước, không biết sao em  buồn ngủ quá, đồng  thời em đang  có tháng nên nghĩ chắc không sao. Cho  nên lúc ông chủ vào  phòng đè chặt  lên người em, em thức giấc, chống trả  một hồi lâu thì  đuối sức. Em khóc  lóc van xin, nói em đang có tháng  ổng cũng không  nghe“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kim  vừa kể vừa khóc. Có lúc tôi  thấy Kim rùng mình.  Kim dừng lại và nói  thôi anh, em không kể được nữa.  Tôi nói Kim nghỉ  một chút để tôi đánh  máy lại những ghi chép ngắn thành  bài viết. Một  lát Kim trở lại ngồi  đối diện với tôi, cúi đầu ngập ngừng:  “Thật ra có  một lần trước đó  ổng sắp hiếp được em. Nhưng ổng không  làm được vì  ổng… tới trước khi  ổng cởi được quần lót của ổng.” Tôi  ngừng đánh máy,  tránh nhìn Kim  và hỏi Kim nhớ lại cho kỹ, những điều này  khó nói  nhưng khi ra tòa luật  sư của phía bên kia sẽ vặn hỏi Kim. Làm  sao Kim  biết là ổng như vậy  khi ổng còn mặt quần lót. Tôi viết lại một  cách  gãy gọn như vậy nhưng  lúc đó tôi đã lúng túng nói không thành câu.  Cả  hai anh em đều ngượng  ngùng. Kim khóc sướt mướt. Tới cuối ngày tôi  mới  viết xong bản tường  trình cho Kim. Lần gặp lại sau đó Kim tâm sự, “khi  em kể lại cho anh, em có cảm giác đau đớn và ghê tởm không khác gì lúc  chuyện xảy ra“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ  nhật một tuần trước khi rời  Đài Loan,  tôi cùng với Trang lên Đài Bắc  ghé thăm nhà thờ của cha linh  mục và  khu chợ nơi đông đúc các cô dâu  Việt Nam đang ở như Trang đã hứa.  Đi  xuyên qua đường chợ đông người,  lạc lõng đứng một mình bán rau là  một  cô gái Việt Nam làm dâu xứ người  với nụ cười và đôi mắt mà suốt đời   tôi không bao giờ quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quán  Bình Minh là một tiệm nhỏ.  Chủ  Việt, khách cũng Việt. Toàn là phụ nữ.  Theo Trang, đa số các cô ở  đây  đã đến Đài nhiều năm. Có cô còn ở với  chồng. Nhiều cô đã bỏ chồng.   Vừa ngồi xuống tôi đã chứng kiến thêm một  cảnh đời mới. “Đ.m mày biết  không, tối hôm qua tao gọi về bà già, đ.m. nói chưa hết câu bả đã đòi  gởi tiền…” Một cô dâu khác tiếp lời “thì đ.m. mày cả mấy tháng rồi mày  không gởi bả chửi là phải. Đ.m. mày đi đánh bài, cào một cái trăm đô,  đ.m…”. Linh mục nhìn tôi cười, quay sang hai cô gái nói, thôi nghe, có  cha đây làm ơn bớt nói mặn một chút. Trang cũng cười với tôi, “chưởi thề  là phong trào mới đó anh, đứa nào ở cái chợ này cũng chửi thề, càng  chửi càng thấy sướng“. Cô chủ cũng là đầu bếp cũng là tiếp viên đem nước  tới tiếp lời “đời này không chửi thì làm gì cha“. Cô nhìn linh mục  cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lân  la ngồi quán hơn một giờ tôi  lại nghe thêm về  những mảnh đời khác.  Chuyện cô gái vừa tới phi trường  là bị đám xã hội  đen chở thẳng về nhà  gái, có cô sau đó bị đưa qua Quảng  Châu. Chuyện  cô gái sau vài tháng  thì chồng bán lại cho người khác, có  cô bị bán  hơn một lần. Chuyện cô  gái bị em chồng, cha chồng thay phiên  nhau làm  nhục mỗi tối. Mỗi câu  chuyện được kể lại bằng những tiếng chửi  thề  giòn tan đ.m đời tụi em nó  chó đẻ vậy đó anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang,  tôi,  và vài cô dâu kéo  nhau về nhà xứ của cha. Các linh mục Việt Nam ở  Đài  có thú tiêu khiển  nuôi chim. Vị linh mục tôi ghé thăm cũng vậy. Ùa  vào  chỗ ở của cha, các  cô dâu đã ào ào nắc nẻ: “cha cho tụi con vào thăm  chim cha; trời ơi chim cha bây giờ sao lớn dữ dzậy; hi hi, cha cho con  tắm chim cha nghe…”. Linh mục nhìn tôi cười hiền: “Tụi   nó vậy đó con,  miễn sao tụi nó còn cười là cha vui rồi. Có người trách   cha sao quá dễ  dãi với tụi nó. Cha thì biết tụi nó không còn tha thiết   gì với lễ  nghĩa nữa. Đời đã làm cho tụi nó chai lì. Thôi, miễn sao tụi   nó cảm  thấy gần gũi cha để có gì cha giúp tụi nó là được rồi“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi   chiều tôi ghé văn phòng Bộ  Xã hội Đài Loan. Tiếp tôi là một nhân viên   phụ nữ người Đài dáng vẻ hách  dịch hỏi tôi cần gì. Tôi kể về tình cảnh   của những phụ nữ Việt Nam lấy  chồng Đài. Chưa đầy câu chuyện bà ta đã   ngắt lời: anh cần tôi giúp gì?  Cố gắng dằn cơn giận, tôi nói với bà  ấy  tôi nghĩ bà mới là người cần  giúp; theo thống kê của chính cơ quan  bà  đang làm việc, thì hiện nay ở  Đài có hơn một trăm ngàn cô dâu Việt  Nam.  Chồng của họ là những người  già nua, hoặc ít học, say sưa và đánh  đập  vợ con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người vợ Đài mới  này không nói tiếng Hoa, cô  lập trong xã  hội đang sống; mỗi cuộc hôn  nhân dẫn đến trung bình là  hai đứa con;  những đứa con trong một gia đình  tan nát, bố mẹ như vậy  thì chúng sẽ là  hai trăm ngàn công dân Đài Loan  hư đốn trong tương lai  mà xã hội của  bà phải giải quyết. Và con số sẽ  không dừng lại ở một  trăm, hai trăm  ngàn. Mỗi cô dâu đem lại lợi nhuận  cho môi giới Đài lẫn  Việt trung bình  ba ngàn đô. Nhân lên là ba trăm  triệu đô. Một dịch vụ  không cần nhiều  nhân viên, phòng ốc, chỉ cần những  con người làm vật  buôn bán, đem lại  lợi nhuận khổng lồ như thế thì nó  sẽ tiếp diễn… Tôi  nói nhiều, nói  không kịp dừng để thở. Bà nhân viên xã  hội nhìn tôi.  Tôi biết, qua ánh  mắt nhìn, bà ta chưa bao giờ nghĩ tới  những chuyện  đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  rời Đài Loan mang theo mùi  nước kinh nồng thối,  mang theo những buổi  tối ngồi trên căn gác nhìn  theo bóng đứa em hợp  tác lao động vừa mới  kết nghĩa ngả dài trên lòng  đường đi về lại công  ty, mang theo những  buổi sáng ngồi chờ đứa em gái  đi ngang vẫy tay  cười.&lt;br /&gt;Tôi  rời Đài Loan mang theo hình  ảnh những đứa bé Đài gốc Việt  nheo nhóc.  Và những cánh lục bình nổi trôi  trên dòng kinh đen. Chuyện  cô dâu cũng  như những chuyện tang thương của  đất nước, có lúc bùng  lên rồi cũng  lắng xuống và mất hút trong những lo  toan đời sống của  từng người.  Nhưng mỗi ngày trôi qua, vẫn còn đó những  đêm có cô gái  nằm trên nhà  kho sân thượng trằn trọc ngó chừng ra cửa,  những bàn tay  ngủ gục bị cắt  đứt, những cuốn phim nô lệ tình dục tiếp  tục quay, và  những vết tím  bầm trên mắt trên môi.&lt;br /&gt;Tôi  rời Đài Loan mang theo lời   của Trang: Anh nói tụi em khổ còn hơn nô  lệ. Em thì thấy ở nhà còn  khổ  hơn. Lời nói ấy đã dẫn đến một bước ngoặt  của đời tôi.&lt;br /&gt;Vũ Đông Hà (danlambao)                                                          &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: center; color: rgb(204, 0, 0); font-weight: bold;" class="Title"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center; color: rgb(204, 0, 0); font-weight: bold;" class="Title"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;LVI. Lấy chồng Hàn Quốc, chuyện không dễ dàng&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 51, 51); font-weight: bold;" class="Title"&gt;&lt;strong&gt;Lê Huy Khoa&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Lead"&gt;Từng     có một cô gái Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc hỏi tôi  rằng tại sao  trong    phim họ lãng mạn, họ yêu nhau tha thiết và đối xử với  nhau như  vậy,  mà   thực tế thì lại hoàn toàn ngược lại. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Gần    đây, báo  chí cập nhật nhiều về việc phụ nữ Việt  Nam lấy chồng Hàn    Quốc và phát  sinh nhiều vấn đề ngoài mong đợi của mọi  người, và thậm    chí là có cả  những việc đau lòng đã xảy ra. Là người từng  sống tại  Hàn   Quốc, từng  tiếp xúc và xử lý những vụ việc như vậy, tôi  xin được  đưa   ra một số  thông tin tham khảo, giúp cho các bạn trẻ Việt  Nam  khi lấy   chồng Hàn  Quốc cần phải lưu ý, cũng như cho tất cả người   Việt Nam   chúng ta có một  cái nhìn tổng thể và chính xác, toàn diện về  sự  việc   này. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Tôi   biết sẽ   mất lòng nhiều người, tôi cũng rất khó  khăn mới có thể nói  ra  được   những điều này, nhưng quả thật, sẽ không thể  không nói một  cách  chính   xác về thực trạng hiện nay để từ đó giúp các  bạn có ý  định lấy  chồng   Hàn Quốc có một cái nhìn chuẩn xác trước khi đi  đến  quyết định  cho   mình. &lt;/p&gt; &lt;table style="color: rgb(0, 51, 51);" width="1" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img style="width: 540px; height: 387px;" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/F9/09/hq1.jpg" alt="Thạch Thị Hồng Ngọc, cô dâu vừa bị chồng người Hàn Quốc đánh chết, trong ngày cưới. Ảnh do gia đình cung cấp." border="1" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;Thạch Thị Hồng Ngọc, cô dâu bị chồng người Hàn Quốc đánh chết. &lt;em&gt;Ảnh do gia đình cung cấp.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Ngày     11/8, báo chí Hàn Quốc đưa tin số cô dâu Việt Nam  tại Hàn Quốc vượt     qua Trung Quốc và giữ số lớn trong số các nước người  Hàn Quốc kết  hôn    với tỷ lệ là 27,2% với con số là 32.311 người. Có nghĩa  là 4 cặp  hôn    nhân có yếu tố nước ngoài thì có một người Việt Nam. Việc  phụ  nữ  Việt   Nam kết hôn với người Hàn Quốc không phải là mới, từ những   thập  niên 90   đã có khá nhiều gia đình như vậy và vấn đề chỉ phát sinh   khi ồ  ạt các   cô dâu Việt Nam sang Hàn Quốc. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Về    tổng thể, Hàn  Quốc tuy là một đất nước tiên tiến,  nhưng về văn hóa    gia đình, họ lại  là một xã hội mang đậm chất truyền  thống và rất đặc    trưng Hàn Quốc.  Cùng nền văn hóa Á Đông và nhiều điểm  tương đồng  trong   tư duy, khiến  rất nhiều đàn ông Hàn Quốc tìm đến Việt  Nam vì  họ cho   rằng phụ nữ Việt  Nam "dễ bảo" hơn so với phụ nữ Trung Quốc   vốn có tư   tưởng bình đẳng  giới rất rõ ràng. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Tuy    nhiên, sẽ là một sai lầm  lớn nếu chỉ dựa vào những  yếu tố ban đầu   đó,  trong thực tế, sự khác  biệt là rất lớn và cần phải  nỗ lực nhiều   để có  thể vượt qua. Những  người Hàn Quốc đã sống ở Việt Nam  đều cho   rằng  văn hóa gia đình Việt  Nam phát triển quá nhanh và có chiều  hướng   Âu  hóa nhiều hơn Hàn Quốc,  cũng có nghĩa là người Hàn Quốc còn  giữ   rất  nhiều yếu tố truyền thống  trong quan hệ chồng vợ, quan hệ cha   con  và  anh em với nhau, và như vậy  cô dâu Việt Nam sẽ gặp nhiều khó  khăn    trong quan hệ gia đình khi sinh  hoạt tại Hàn Quốc. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Trong    gia đình, người Hàn Quốc  chặt chẽ, trên dưới  phân cấp rõ ràng, tôn    trọng lễ giáo và thậm chí ít  nhiều vẫn còn nét mà  ta cho rằng phong    kiến. Chỉ một ví dụ đơn giản là  phụ nữ Hàn Quốc sáng  phải dậy từ  sáng   sớm để nấu cơm sáng cho chồng đi  làm, trong khi Việt  Nam, rất  nhiều   người chọn cách ăn sáng ở bên  ngoài. Những phụ nữ nước  ngoài  không   thích ứng được điều này, rất khó  tồn tại ở Hàn Quốc với tư   cách là   người vợ tốt. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Hoặc     một ví dụ đơn giản, đó là không biết cách chào  hỏi gia đình nhà   chồng   thế nào cho đúng kiểu Hàn Quốc khi vào nhà cũng  đã là một vấn   đề lớn   hơn chúng ta tưởng, vì người Hàn Quốc rất trọng lễ  nghĩa,   trong con  mắt  họ, con dâu vào nhà nhưng nói không ra lời, chào  hỏi   cũng không  biết  cách chào, nấu cơm kiểu Hàn Quốc cũng không biết thì    làm sao có  thể làm  vợ tốt. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Sáng ngày 17/8, báo chí Hàn Quốc đưa tin một cô dâu &lt;a href="http://vnexpress.net/GL/The-gioi/Nguoi-Viet-5-chau/2010/08/3BA1F4CA/" class="Normal"&gt;chống cằm nhìn bố chồng&lt;/a&gt;      và bị đuổi khỏi nhà cũng là một ví dụ rất cụ thể. Về cách nhìn  nhận,     người Hàn Quốc luôn chú trọng ấn tượng ban đầu vì vậy hình ảnh  ban  đầu    nếu không đẹp, sẽ rất có ít cơ hội sửa chữa trong định kiến  của  họ. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Bản    thân tôi  cũng từng chứng kiến và giúp đỡ xử lý  không ít những vụ việc    như vậy  trong thời gian tôi ở Hàn Quốc. Nên nhớ,  văn hóa gia đình  Hàn   Quốc  mang nặng tính nho giáo truyền thống, nghiêm  ngặt thậm chí   nghiêm   khắc, trọng lễ nghĩa, kỷ luật, người Hàn Quốc luôn  tự hào và   cho rằng   dân tộc mình là dân tộc "thuần nhất" và "là đất nước  của lễ   nghĩa   phương Đông".  &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Không    chỉ trong gia đình, xã hội  Hàn Quốc là xã hội  không dễ cho người   nước  ngoài hòa nhập như chúng ta  tưởng. Tôi từng  chứng kiến cảnh   những  người Hàn Quốc trong tàu điện  đứng dậy bỏ đi khi  một người da   đen đến  ngồi bên cạnh họ. Cách đâu  không lâu, một vị giáo  sư người Ấn   Độ đã  phải khởi kiện vì bị người  khác phân biệt đối xử tại  nơi làm   việc. Hàn  Quốc là đất nước có thể duy  nhất trên thế giới mà  người   Trung Quốc  tồn tại ít hoặc khó tồn tại, ở  Hàn Quốc, không có khái    niệm khu vực  dành cho người nước ngoài hoặc một  tập thể cộng đồng   người  nước ngoài  hòa nhập dễ dàng như châu Âu. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Hãy     thử tưởng tượng rất nhiều tập đoàn bán lẻ hàng đầu  của thế giới đều     thất bại khi tham gia vào thị trường Hàn Quốc, thương  hiệu máy điện     thoại Nokia, Motorola đều không thành công tại Hàn Quốc  như ở Việt   Nam,   Trung Quốc hay trên thế giới, những thương hiệu hàng đầu  trên   thế  giới  đều rất khó để chen chân vào thị trường Hàn Quốc là vì  sao?   Một  tập  đoàn còn thế, huống hồ gì một cá thể, tuy so sánh khập   khiễng   nhưng để  nói rằng hòa nhập vào cộng đồng người Hàn Quốc là có   nhiều   điều kiện để  thực hiện nhưng không đơn giản, đặc biệt là hòa  nhập  vào   một gia đình.   &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Tuy    nhiên, đó chỉ là một phần nguyên nhân, một  nguyên  nhân không kém   phần  quan trọng nữa là việc kết hôn của những phụ  nữ Việt  Nam với   người  Hàn Quốc ngay từ ban đầu đều không phải xuất  phát từ  những yếu   tố  không tự nhiên. Mà yếu tố đầu tiên đó chính là  thiếu thông  tin về   đối  tượng. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Phụ  nữ  Việt  Nam  lấy chồng Hàn Quốc không phải là câu  chuyện mới lạ. Bắt  đầu  từ  những  năm 1995, khi nhiều lao động Việt Nam  sang Hàn Quốc  cũng đã  tìm  hiểu và  lập gia đình với những người Hàn Quốc.  Rồi làn  sóng đầu  tư của  Hàn  Quốc vào Việt Nam và cũng nhiều người Hàn  Quốc  đã chọn  Việt Nam  làm quê  hương thứ 2 của mình. Hai đối tượng này   không thông  qua môi  giới. Vấn  đề xuất hiện nhiều hơn gần đây đa số là  do  số lượng  tăng đột  biến và  chủ yếu qua môi giới. Và chủ yếu, vấn  đề xuất  phát  từ đây.&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Có    thể  nói rằng nhiều đàn ông Hàn Quốc khi lấy vợ Việt  Nam qua môi  giới,    không ít người trong số họ đều có khó khăn nhất định  về kinh  tế hoặc    một lĩnh vực nào đó khiến họ không thể kết hôn với người   trong nước.   Có  thể là khó khăn về tài chính, có thể là quá nhiều  tuổi,  có thể là   tái  hôn, có những vấn đề về tâm sinh lý, thể chất,  việc làm,  nhưng   những  thông tin này thì cô dâu Việt Nam có thể nói  là không bao  giờ   biết  chính xác nếu tìm hiểu qua môi giới. Sự chờ  đợi giúp đỡ cha mẹ    tại Việt  Nam khi lấy chồng Hàn Quốc về vật chất  là điều không nên chờ    đợi  nhiều, vì bởi vì chính bản thân họ cũng  không phải là những đối    tượng  dư giả về kinh tế. &lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal"&gt;Hơn    nữa, xã hội truyền thống  Hàn Quốc đàn ông làm chủ  đạo kinh tế trong    gia đình, phụ nữ thường ở  nhà trông coi việc nhà và  vai trò của phụ   nữ  thấp hơn nhiều so với đàn  ông, nhiều khi họ ít có  quyền quyết  định   việc hệ trọng như ở Việt Nam.  Điều đó cũng có nghĩa là  họ không  thể   gửi tiền về giúp cha mẹ mình vì  không đi làm và cũng không  có  quyền   quyết định trong việc này. Rất  nhiều bậc phụ huynh gả con cho   người   nước ngoài và chờ đợi được hỗ trợ  về kinh tế nhưng họ hoàn toàn   không   biết gì về con rể tương lai của  mình, rồi từ đó tạo thành một  áp  lực   với cả cô dâu và chàng rể. &lt;/p&gt; &lt;a style="color: rgb(0, 51, 51);" href="http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/The-gioi/2010/08/3BA1F909/page_1.asp" class="Normal"&gt;&lt;em&gt;Xem tiếp&lt;/em&gt;&lt;/a&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 51, 51);" class="Normal" align="right"&gt;&lt;strong&gt;Lê Huy Khoa&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;    &lt;table style="color: rgb(0, 51, 51);" width="1" align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr style="font-style: italic;"&gt;&lt;td class="Image"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/the-gioi/2010/08/3ba1f909/"&gt;http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/the-gioi/2010/08/3ba1f909/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;LVII. Lấy chồng Hàn Quốc&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-weight: normal; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Freesia Phan&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-weight: normal; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;    &lt;/div&gt;    &lt;hr style="color:#D1D1E1; background-color:#D1D1E1" size="1"&gt;                      &lt;table id="ncode_imageresizer_warning_1" class="ncode_imageresizer_warning" width="400"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="td1" width="20"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;td class="td2"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 537px; height: 351px;" id="ncode_imageresizer_container_1" src="http://seablogs.zenfs.com/u/bMYml0WUAhKvDD809b44vum6YsUatTid4fI-/photo/ap_20110129114601941.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 51, 51);"&gt;(Tặng chị Nhung của em- người đang chống chọi với số phận tại một phương trời xa)&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br /&gt;Ngày     còn nhỏ, tôi mê mẩn diễn viên Hàn Quốc với Jang Dong Gun trong    “Người   mẫu”, Bae Yong June trong “Bản tình ca mùa đông”, thậm chí   nghẹn  thở   khi nhìn thấy Ah Jae Wook của “ước mơ vươn tới một ngôi   sao”,... Tôi   có  thể ngồi hàng giờ chấm nước mắt khi nhân vật chính   Kim Nam Joo đột    nhiên bị mù...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Cho    tới khi việc học hành trở nên quá khó khăn,  tôi bỏ học, ở nhà phụ mẹ     bán hàng cơm. Bố tôi chạy xe ôm, một ngày chỉ  chở vài chuyến, bố  chủ    yếu ngồi hút thuốc lào và uống chè cả ngày.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Là     một gia đình sống giữa trung tâm thành phố lớn tấp nập, nhưng cuộc      sống của chúng tôi chẳng còn từ nào để nào miêu tả ngoài hai chữ:  CHẬT     VẬT.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Cuộc    sống cứ êm đềm trôi như thế, gia đình tôi làm không đủ  ăn, cãi vã,     mệt mỏi trong căn nhà tối tăm, tạm bợ trong một cái ngách  bẩn thỉu  của    một chung cư cũ.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Chị    Hằng- người chị họ bên nội tôi,  nghèo túng không kém, đã nghĩ ra    cách  giải quyết cho chính bản thân và  cho chính gia đình đổ nát có   người   bố bị điên của chị: Lấy Chồng Hàn  Quốc. Đó là một người đàn ông   hơn bốn   mươi, chỉ cao được gần mét rưỡi,  chị cắn răng chịu đựng khi   sánh bước   cùng gã trong hội trường đám cưới  lộng lẫy nhất thành  phố.  Tôi nhìn  chị,  như có một nhát dao găm vừa đâm  vào tim tôi.  Ngoảnh  mặt, tôi nhìn  đứa  em gái ruột của mình đang vật lộn  hàng  tháng với  tiền học phí.  Bất chợt,  miệng tôi nhếch một nụ cười  đắng,  nước mắt  lăn dài.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Chị    Hằng sinh con gái đầu lòng, thật may  mắn khi nó giống bố. Mẹ chồng     chị có vẻ hài lòng. Chồng chị là một gã  kẹt sỉ và không tin tưởng vợ     mình. Gã không cho chị giữ tiền, kiểm tra  từng hóa đơn chị mua đồ,    không  cho chị đi làm, chi li từng chút một.  Với gã, chị chẳng khác gì    một cái  máy đẻ.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;...    Tôi còn nhớ rõ ánh  mắt mở lớn của đứa em giá bên họ ngoại khi tôi     thông báo sẽ đi lấy  chồng Hàn Quốc. Nó cứ đứng đó, nhìn tôi, không nói     lời nào nhưng rõ  ràng ánh mắt nó muốn nói với tôi rằng: “Chị điên    sao?”&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;-    Lan Anh  à...- Tôi buồn rầu nói với nó-... chị biết em lo cho chị...-     Con bé khẽ  gật đầu, định mở miệng khuyên ngăn nhưng tôi chặn lời nó    lại,  mắt cay  cay.- Em nhìn nhà chị đi.- tôi đưa tay dang ra, để con  bé    nghiêm túc  đánh giá sự bần hàn của gia đình mình.- Em ăn cơm ở  nhà   chị  bao nhiêu  ngày, chẳng phải bát cơm em ăn bị ruồi bâu đó sao?  Khi   em ngủ  trưa thì  bị những con muỗi to bằng ruòi đốt kín mình mẩy  đó   sao? Lần nào  em cũng  nghe tiếng cãi chửi, đánh vợ của hàng xóm,  ngửi   mùi hôi thối từ  cống  rãnh bốc lên đúng không?...- Mũi tôi cay  xè,   giọng thoát ra thành  từng  tiếng nấc.- Chị đã sóng như vậy hai  mươi lăm   năm trời... Chị không  chịu  nổi nữa rồi... Gia đình chị cũng  không   chịu nổi nữa rồi... Cũng như   chị Hằng, chị cần cứu chính bản  thân mình   và cả gia đình này...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Mắt     nó đỏ, con bé đưa tay gạt tràng nước mắt đang trực trào ra, nhìn lại      tôi, đứng thẳng người. Nó mới mười lăm tuổi, nhưng lúc nào cũng  mạnh  mẽ    như thế. Tuy khác hoàn cảnh của tôi, nhưng nó cũng đã đau  đớn quá     nhiều. Có điều, ông Trời cho tôi một cơ hội để giải thoát,  còn nó thì     không...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Chị    Hằng giới thiệu cho tôi một người làm bác sĩ Đông Y  và nói trước    rằng  anh ta béo. Khi chat trên mạng xem mặt nhau qua  webcam, tôi đánh    phấn  để che đi vết nám trên má, còn anh ta dũng kĩ  thuật vi tính để   bản   thân trông gầy hơn...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Tôi    đi học tiếng Hàn,  thuộc lòng những câu tình cảm theo khuôn mẫu như:     “Anh đi làm về có  mệt không?”, “Anh đi công tác làm em nhớ lắm”, “Em    yêu  anh”, “Tivi bố  mẹ em hỏng rồi, hay chúng mình gửi tiền về Việt  Nam   tặng  bố mẹ cái mới  nha?”,...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Thế rồi tôi lên Hà Nội làm giấy tờ, chỉ chi phí đi lại thôi cũng khiến tiền dành dụm của bố mẹ tôi cạn kiệt dần...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Tháng     5 năm 2008, chồng tôi- Joo Sang Yong về Việt Nam. Tôi đã sửng sốt.    Đó   là cả một tấn thịt di động! Anh ta ngồi lên khiến xe máy tôi chòng      chành trực đổ, hạ mông xuống chiếc ghế cổ của dì tôi khiến nó khẽ   nứt!    Ác mộng! Ác mộng thực sự! Tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào   trong...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Ngày     đám cưới, tôi xúng xính trong bộ váy cưới trắng muốt của một tiệm   áo    cưới nổi tiếng, kiêu ngạo gõ guốc tại nơi lộng lẫy nhất thành phố,      không thèm đếm xỉa đến con mắt những kẻ nghèo hèn nhìn mình mà mơ  ước.     Cái cảm giác ấy, lần đầu tiên được ngẩng cao đầu hãnh diện ấy  khiến  cả    bố mẹ và em gái tôi cũng không giấu nổi niềm sung sướng.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Đêm tân hôn, tôi hít thở sâu và nhắm mắt, chẳng dám ngó tảng thịt đó. Bặm môi, tôi tự an ủi mình rồi mọi chuyện sẽ qua...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Ba     ngày sau, chồng tôi về Hàn Quốc, hẹn về làm nốt giấy tờ rồi đón tôi      sang. Qua vài lần chat, khuôn mặt mẹ chồng tôi có xuất hiện mấy lần.   Lan    Anh bảo tôi rằng ánh mắt bà ta chẳng khác gì phù thủy rồi khẽ   rùng    mình. Trong khi tất cả mọi người đều mừng cho tôi vì bề ngoài bà   có vẻ    cởi mở, dễ tính. Tôi bối rối nhìn gương mặt sợ hãi của Lan   Anh, bất  giác   lo sợ cho chính cái tương lai mờ mịt đang chờ mình phía   trước...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Bốn     tháng sau, tại sân bay Nội Bài, gia đình cùng người thân đều tới    tiễn   tôi mặc dù chuyến bay khởi hành lúc hai giờ đêm. Tất cả ôm lấy   tôi  mà   khóc, nước mắt nhòe nhoẹt trên gương mặt họ và cả tôi. Nhưng   riêng   Lan  Anh thì không, đôi mắt em ráo hoảnh cạn khô, em chỉ đơn   giản ôm tôi    thật chặt rồi nói nho nhỏ: “Mạnh khỏe và may mắn nhé...”   Tới giờ, lời    nói của em vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. Phải, sức  khỏe  và may mắn,  đó   là tất cả những gì tôi cần nơi xứ người, khi bỏ  mọi  thứ sau lưng,  xách   va li tới một mảnh đất hoàn toàn xa lạ... Cái  ngày  ấy, tôi đâu có  biết   hiện tại sẽ như thế này...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;***&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Cuộc sống ở Hàn Quốc tiện nghi và sung sướng hơn nhiều ở Việt Nam, điều đau đớn duy nhất là tôi chẳng có ai quen biết ở bên.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Lễ     cưới được tổ chức theo nghi lễ truyền thống, bàn chân tôi đau nhức,      mỏi nhừ, đầu óc choáng váng bởi những lần quỳ lạy làm lễ với bề trên   và    vô vàn việc khác tới mức tôi nghĩ mình sẽ ngất. Đối với tôi, hôm   đó    chính xác là khổ sở và thảm họa.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Tôi    sống cùng bố mẹ chồng  được hai tháng ở Busan còn chồng tôi làm việc ở     Seoul, cứ cuối tuần lại  về. Tôi được cho đi học chữ cùng đứa con  gái    sáu tuổi của anh chồng.  Khi ở nhà, mẹ chồng tôi dạy tôi nấu các  món  ăn   Hàn rất khó khăn vì  tiếng Hàn của tôi thì kém, dân Busan lại  nói  tiếng   địa phương rất khó  nghe nên phần lớn tôi chẳng hiểu bà nói  gì.  Được  vài  tháng, tôi chuyển  lên Seoul sống cùng chồng. Anh vác  tấn  thịt đi  làm từ  sáng cho tới đêm,  ăn nhiều gấp bốn lần người bình   thường, khi  về nhà chỉ  ngủ là chính.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Một     năm qua đi, bà mẹ chồng ngày càng trở nên khắc nghiệt với tôi bởi    mãi   mà tôi chưa có thai. Tâm trí tôi chợt bị ám ánh bởi việc đó. Một     ngày,  bà lôi xềnh xệch tôi tới bệnh viện khám. Kết quả khiến tôi dở    khóc  dở  cười. Tôi bình thường, nhưng chồng tôi thì bị vô sinh.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Bà    mẹ  chồng tôi dường như không chịu nổi sự thật đó, bà đổ mọi trách     nhiệm  lên đầu tôi! Giờ đây khi phần nào đã nghe thấu tiếng Busan, tôi     lại ước  mình giá như bị điếc còn hơn. Bà mỉa mai tôi mọi lúc, không   cho   tôi đi  học tiếng Hàn nữa, không cho tôi ra ngoài cả kể có là đi   chợ  mua  thức  ăn, gọi tôi từ Seoul về Busan để giám sát, sợ tôi ngoại   tình  hoặc  ăn  cắp tiền của con trai bà. Thậm chí, bà cấm tất cả mọi   người  trong nhà   trò chuyện với tôi, kể cả trẻ con. Đối với những   người hàng  xóm, phải   vất vả lắm tôi mới thân với họ, bà nói xấu tôi   đủ mọi điều,  nói tôi là   đứa con dâu hư đốn khiến họ cũng dần lảng   tránh tôi... Bà  ta cô lập tôi   hoàn toàn! Tôi đột nhiên trở thành tù   nhân trong nhà  chồng mình!!&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Cho     đến một ngày, cuối cùng tôi cũng không chịu nổi nữa, viết đơn li dị,      kéo lê hành lí dời nhà trong màn đêm mưa giăng khắp lối. Nhiệt độ   dưới    mười độ C khiến một cô gái tới từ một đất nước nhiệt đới như tôi   bị  ốm.   Đứng trú dưới mái hiên trạm xe buýt, tôi ngẩng đầu ngó ánh   đèn  điện  vàng  vọt đang trải ra trên con đường vẫn tấp nập xe. Seoul   tràn  ngập  ánh đèn  nhấp nháy sáng cùng những cửa hiệu, quán bar,   club,...  trác  táng bập  bùng suốt đêm ngày. Seoul với hơn hai mươi   triệu dân và  giờ  tôi đang  đứng cô độc một mình, đồng thời cũng là đứa   con gái hai  bảy  tuổi vừa li  dị chồng, thất nghiệp, vô gia cư, không   một xu dính  túi,...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Nước mắt dâng trào và sống mũi tôi cay.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Bấu víu tại nơi đất khách quê người...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Mạnh khỏe, may mắn... Liệu tôi có gì trong hai thứ ấy???&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Freesia Phan&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;23giờ33phút, 15/2/2011&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;Viết vào một ngày gió rét không tên&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;br /&gt;Nguồn:&lt;a href="http://freesiaphan.wordpress.com/" target="_blank"&gt;http://freesiaphan.wordpress.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0);" class="pTitle"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: center; color: rgb(204, 0, 0); font-weight: bold;"&gt;LVIII. Hàn Quốc sẽ điều tra sớm vụ cô dâu Việt bị sát hại&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vô Danh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;T  - Vụ việc xảy ra lúc 1g10 sáng 24-5 (23g10 ngày  23-5, giờ VN), tại  quận Cheong Do, tỉnh Gyeong Buk, Hàn Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông  tin  ban đầu cho biết  người chồng tên Lim Chae Won, 37 tuổi, đã dùng  dao đâm  chết vợ mình là  người VN. Theo  TTXVN, ngay chiều 24-5, Đại sứ  quán VN tại Hàn  Quốc đã cử đại diện đến  Cheong Do để chứng kiến việc  khám nghiệm tử thi,  phối hợp với chính  quyền sở tại lo việc hậu sự  cũng như xác minh nhân  thân, quê quán của  nạn nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo  đó,  nạn nhân tên Hoàng Thị Nam, 23 tuổi, quê xã  Thắng Hải, Phan Thiết,   tỉnh Bình Thuận. Chị Nam kết hôn với ông Lim vào  tháng 4-2010, sang   Hàn Quốc ngày 3-8-2010 và mới sinh con trai được 19  ngày.  Báo  cáo  khám nghiệm tử thi của cảnh sát địa phương cho  biết chị Nam bị  chồng  đâm tổng cộng 53 nhát dao và chết ngay tại nhà  riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảnh sát  đã  tìm thấy hung khí cách nhà riêng của hai vợ chồng chị  Nam khoảng  200m.      Đêm qua, PV Tuổi Trẻ đã có một cuộc trao đổi với bà Kang Hye  Suk, đại diện Trung tâm nhân quyền phụ nữ di trú Tae Gu.  Bà   Kang đã  có mặt tại hiện trường và cho biết: ”Việc khám nghiệm tử thi  đã  kết  thúc và kết quả từ cảnh sát cho thấy người chồng sử dụng đến hai   con  dao để đâm chết vợ mình”.  Bà   Kang nói: “Chúng tôi được biết Đại sứ  quán VN tại Hàn Quốc đã liên lạc   với gia đình của nạn nhân tại VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo  thông tin Đại sứ quán cho hay  thì  đã liên lạc được với cha mẹ của nạn  nhân và đang làm thủ tục cấp  visa  cho cha mẹ nạn nhân sang Hàn Quốc  nhận thi thể con gái”. Cũng   theo bà Kang, Lim Chae Won không có tiền  sử mắc bệnh tâm thần. Ông ta   là một người làm việc bình thường. Và  cháu bé, con trai của họ, hiện   đang được chăm sóc tại một trại trẻ mồ  côi trong khu vực. Báo chí Hàn Quốc hôm qua đã đưa nhiều thông tin về vụ  án này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tờ Yeonhap  ở Cheong Do cho biết: Hàng xóm  trình báo  với cảnh sát rằng sau khi gây  án, ông Lim đã ra ngoài, đến nhà  hàng  xóm đá chân vào cửa và la lên  “Tôi giết người rồi”.  Sau  khi nghe  trình báo về vụ việc, cảnh sát khu vực đã  bắt Lim tay cầm  hung khí  đang đi loanh quanh khu vực căn hộ. Cảnh sát  cũng cho hay tại  hiện  trường, thi thể người vợ chảy máu lênh láng, bên  cạnh là đứa con  trai  19 ngày tuổi đang nằm khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được  biết sau khi đến Hàn Quốc, ban  đầu nạn nhân sống  tại nhà chồng, nhưng  từ ngày 5-10 đến 22-11-2010 thì  đến sống ở khu  Simthow (nơi dành cho  những người vợ nước ngoài bị  ngược đãi).  Người đại diện Simthow cho biết sau đó ông Lim đến đón vợ  và hai người ở với nhau trong một căn nhà thuê.  Cảnh  sát còn cho biết  thêm bước đầu Lim khai nhận trong  lúc vợ chồng cãi  nhau, chị Nam đề  cập đến chuyện ly hôn và y đã nổi  nóng đánh vợ rồi  dùng dao đâm chết  vợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối  qua, tin từ PV TTXVN tại Seoul cho biết: chiều cùng   ngày, ông Park Hae  Yun, cục trưởng Cục Nam Á - Thái Bình Dương, Bộ   Ngoại giao và thương  mại Hàn Quốc, đã đến Đại sứ quán VN tại Hàn Quốc   chia buồn.  Quan  chức trên nhấn mạnh Chính phủ Hàn Quốc rất lấy làm   tiếc về vụ việc và  khẳng định sẽ tiến hành điều tra, xác minh, thông   báo kết quả cho phía  VN. Hiện nay, cộng đồng người VN ở Hàn Quốc khá  đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước  những vụ việc xảy ra đối với phụ nữ VN lấy chồng   Hàn Quốc gần đây,  trong các cuộc tiếp xúc, lãnh đạo các cấp của VN đã  đề  nghị phía Hàn  Quốc tăng cường biện pháp bảo vệ công dân VN tại Hàn   Quốc.  Đáp  lại đề nghị này, Chính phủ Hàn Quốc đã chỉ đạo  thành lập  tổ công tác  gồm đại diện các bộ, ngành liên quan nhằm rà soát,  chấn  chỉnh và lành  mạnh hóa hoạt động môi giới kết hôn quốc tế, bảo vệ  cô  dâu người nước  ngoài và tiến hành nghiên cứu, sửa đổi, xây dựng các   văn bản quy phạm  pháp luật liên quan đến vấn đề này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;/span&gt;N.TUYỀN  - H.ĐIỆP - OANH K                                                                                                                     &lt;br /&gt;&lt;p style="color: rgb(153, 0, 0);" class="pTitle"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;LIX. LẤY CHỒNG XA XỨ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Võ Đắc Danh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kỳ 1: Một túp lều tranh, hai trái tim vàng &lt;/span&gt;&lt;br style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Về   Cà Mau, tình cờ đi dự một đám cưới, đám cưới tổ chức  tại gia đình chú   rể ở vùng quê nhưng có dịch vụ lo trọn gói: che rạp,  nấu ăn, nhân  viên  phục vụ, đờn ca tài tử. Chúng tôi ngồi nhắc lại chuyện  xưa, đám  cưới  được chuẩn bị trước một ngày, đám con trai được phân công  nhau,  nhóm đi  mượn cây lá che rạp, nhóm đi đốn tàu cau, đủng đỉnh, bẹ  chuối  về trang  trí, nhóm đi mượn bàn ghế, nhóm gánh nước, nhóm bửa củi.  Đám  con gái  thì lo làm phụ bếp cho mấy bà già, nhóm lặt rau, nhóm gọt củ   cải, nhóm  nhổ lông vịt...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều tối, gọi là đêm nhóm họ, con  trai con  gái quây  quần lại, ăn nhậu lai rai và đờn ca vọng cổ.                                                                     Một đám cưới  Việt - Hàn. Ảnh: New York Times                              Nhắc  lại  chuyện xưa, một anh bạn ngậm ngùi nói: “Cái  thời ấy đã hết rồi,  bây  giờ cái gì cũng có dịch vụ, vả lại thanh niên  bây giờ đâu còn những   sinh hoạt giống như tụi mình ngày xưa, con trai  thì lớp đi làm công   nhân, lớp thì lang thang đi làm thợ hồ tứ xứ, con  gái bây giờ cũng bỏ   quê mà đi, lên Sài Gòn làm công nhân cũng có, ra chợ  bán bia ôm cũng   có, đi lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan cũng có. Làng xóm  bây giờ, đến   người chết cũng thuê dịch vụ lo chôn cất...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi  câu chuyện bắt  đầu chuyển sang đề tài lấy chồng  ngoại, trong đó có câu  chuyện về anh  Phong – một người bạn cũ của chúng  tôi. Cách nay ba mươi  năm, Phong  làm công nhân cho một nhà máy giấy, rồi  nhà máy giấy phá  sản, Phong  thất nghiệp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ một nông dân không ruộng  đất, làm xong nghĩa  vụ  quân sự, Phong đi làm công nhân rồi bị thất  nghiệp, bị đẩy sang  “lớp  nghèo thành thị”. Và rồi như một ngả rẽ vô  tình, ba mươi năm sau  Phong  gả đứa con gái đầu lòng sang Đài Loan, con  gái Phong sinh được  đứa  con trai, được chồng thương yêu hết mực. Chú rể  ấy đã rước cha vợ  sang  Đài Loan và cấp cho mảnh đất làm rẫy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ,  Phong đã trở  thành  ông chủ nhỏ ở xứ người. Kết  thúc câu chuyện của Phong, chị Hà  chen vào bằng  giọng nuối tiếc pha  chút giận hờn: “Bởi vậy, tui tức cho  con gái tui, nó  đã trúng tuyển rồi  mà lại vặn nài bẻ ống, nó không  biết thương cha  thương mẹ. Phải nó  nghe lời tui thì bây giờ tui đâu có  khổ thế này...”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  quen chị Hà cách nay gần ba mươi năm. Thời  con gái,  chị thuộc hạng hoa  khôi của xứ Cái Tàu. Dòng họ chị ngày xưa  cũng có  tiếng là khá giả.  Ông Tư Khương, ông cố chị khẩn hoang hơn  1.000 công  ruộng ở bìa rừng U  Minh, ông đào một con kinh dài hơn hai  cây số, phân  đất ra mười lô chia  cho mười người con, mỗi người 100  công. Riêng ông  nội chị Hà là con  trai út, được hưởng thêm 30 công đất  hương hoả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông  nội chị Hà lại sinh  ra mười người con, ông chia  đều cho mỗi người 13  công đất. Ba chị Hà  sinh ra chín người con, 13  công đất không thể chia  đều cho con cái, ông  chỉ chia phần đất thổ cư,  còn lại gần mười công  ruộng, ông dành cho  người con trai út với điều  kiện là phải phụng dưỡng  cha mẹ và thờ cúng  ông bà. Con kinh Đứng mà  ông Tư Khương đào hơn hai  cây số ngày xưa, đến  đời ông nội chị Hà có  mười ngôi nhà, mỗi nhà cách  nhau hơn 200 mét,  toàn nhà “chữ đinh”. Bây  giờ đến đời chị Hà, nó đã mọc  lên hàng trăm  căn nhà lá ọp ẹp chen  chúc nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế hệ của chị Hà, tức  cháu cố của ông  Tư Khương, và  thế hệ con chị Hà, tức cháu sơ của ông Tư  Khương giờ  phân chia tứ  tán, có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo,  doanh  nghiệp, công  nhân, viên chức, lớp nghèo thành thị... nhưng phần  lớn vẫn  là “những  nhà nông không đất”. Tôi  còn nhớ cách nay gần ba mươi năm, anh Quang từ  một  vùng quê lân cận  kéo một đám thợ đến xây nhà cho ba chị Hà, suốt  ngày  chị Hà quần quật  với ba bữa cơm cho đám thợ hồ. Và đám cưới của  chị Hà  với anh Quang đã  xảy ra khi ngôi nhà vừa xây xong mấy tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  Quang  không rước dâu vì  nhà anh quá nghèo, em đông, lại mồ côi cha,  nhà không  đủ chỗ chứa một  cô dâu. Ba chị Hà cũng không bắt rể vì nhà  ông cũng  không có chỗ chứa  thêm chàng rể. Sẵn có đất đai, dừa nước,  tràm, tre,  trúc... chị Hà với  anh Quang cất một căn nhà nhỏ dưới bờ  kinh, hai phần  nền đất, một phần  lót sàn, chị Hà mở cái tiệm tạp hoá  nho nhỏ, vừa làm  cái bến đò ngang  đưa rước học sinh qua lại, anh Quang  tiếp tục đi làm  thợ hồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài năm  đầu, họ sống khá ổn định,  nhưng rồi sáu đứa con lần lượt  ra đời. Bây  giờ – chị kể – đứa con gái  lớn tốt nghiệp đại học  kinh tế, đi làm trên  tỉnh, đã có chồng con, ba  đứa con trai kế đều bỏ  học sớm, theo anh  Quang làm thợ phụ, một đứa đã  có vợ con, còn hai đứa  con gái, đứa út  đang học lớp chín, đứa chị học  hết cấp 3, không có khả  năng vào đại  học, đang thất nghiệp ở nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Cách  nay mấy tháng, tui đưa  nó lên Sài  Gòn dự tuyển lấy chồng Đài Loan, nó  không chịu, tôi thuyết  phục mãi nó  chịu đi, lên đó nó được chọn ngay  vòng đầu, tui mừng quýnh,  ai dè khi  đi phỏng vấn nó bị đánh rớt. Tôi  hỏi nó tại sao, nó nói người  ta hỏi vì  sao lấy chồng Đài Loan, nó nói  tại má nó ép chớ nó không muốn.  Anh  nghĩ coi có tức không, tui khóc  muốn hết nước mắt... mình chỉ mong  cho  con có cơ hội đổi đời, nhưng nó  lại không biết nhìn xa trông rộng”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  hỏi vì sao con bé không  chịu lấy chồng Đài Loan, chị Hà nói: “Nó   thương một thằng trong xóm  nhưng tui không chịu, không phải tui chê   người ta nghèo, nhưng tui nói  với con, mình đã nghèo đã khổ, lấy một   thằng chồng không nghề, không  vốn, không ruộng đất, suốt ngày lêu têu ăn   nhậu rồi sinh con ra lấy gì  nuôi, lấy gì cho con ăn học, cuộc đời này   đừng có mơ mộng “một túp  lều tranh hai trái tim vàng”. (còn tiếp) Võ Đắc Danh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Kỳ 2: Ảo vọng phương xa SGTT.VN&lt;/span&gt;&lt;br style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;-  Hàng chục cô gái ngồi theo vòng tròn hoặc  hình chữ U, một hoặc hai   chàng trai Đài Loan hay Hàn Quốc rảo tới rảo  lui, xem mặt, xem tướng   từng cô, giống như người ta lựa rau, lựa cá. Khi  chọn được một cô vừa   ý, anh ta ra hiệu cho người môi giới và dắt cô gái  đi làm thủ tục kết   hôn. Sau đám cưới, gia đình nhà gái được chú rể cho  năm ba triệu đồng   gọi là tiền thuê xe, tiền khách sạn và các chi phí từ  quê lên Sài Gòn   làm đám cưới.&lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;font-family:arial,helvetica;" class="pHead"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;font-family: arial,helvetica;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;font-family:arial,helvetica;" class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="ImgBoxEmbeddedLeft" id="tblImageBox" style="width: 300px;text-align: left;margin-left: 0px;margin-right: 0px;font-family:arial,helvetica;" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td&gt;             &lt;div style="text-align: center;" id="divImageBoxImage"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=124135" shape="rect" rel="lyteshow[vacation]"&gt;&lt;img alt="" class="imgImageBox" id="imgArticleEmbedded" style="border: 0px solid;float: left;" src="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=124135" width="300" height="225" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;                          &lt;div id="divImageBoxInfo" style="width: 100%;color:red;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="pCaption" id="spanImageBoxCaption"&gt;Những cô gái xếp hàng tại các cuộc môi giới lấy chồng Hàn Quốc, bị công an phát hiện.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;             &lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;font-family: arial,helvetica;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;font-family:arial,helvetica;" class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Đó   là diễn biến của một cuộc hôn nhân giữa cô dâu Việt  với chú rể Hàn   Quốc hoặc Đài Loan. Trong cuộc hôn phối này, thường thì  người môi giới   và luật sư đóng vai trò chính. Họ hưởng lợi bao nhiêu  không ai biết.   Mới đây, Công an thành phố Cần Thơ khởi tố một vụ án sau  khi bắt quả   tang một cán bộ ngành tư pháp nhận hối lộ 500 USD để làm thủ  tục kết   hôn cho chú rể Hàn Quốc với cô dâu Việt.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;font-family:arial,helvetica;" class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Anh  này khai nhận  rằng, mỗi  một bộ hồ sơ kết hôn với người nước ngoài,  luật sư hoặc người  môi giới  trả cho anh từ 500 đến 900 USD. Con số này  cho thấy rằng, số  tiền của  chú rể ngoại quốc bỏ ra để “mua” một cô  dâu Việt không phải ít,  nhưng  người hưởng lợi trước hết là công ty môi  giới nước ngoài đến  những  người môi giới ở Việt Nam, luật sư và cán  bộ ngành tư pháp, cuối  cùng  thì “đàng gái” chỉ được năm ba triệu đồng  gọi là chi phí đi lại để  gả  con.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;font-family: arial,helvetica;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;font-family:arial,helvetica;" class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tổng   hợp số liệu từ các sở tư pháp cho thấy, từ năm  2006 đến nay, đồng  bằng  sông Cửu Long có đến 70.000 cô gái lấy chồng Đài  Loan và Hàn  Quốc. Và,  theo điều tra mới đây của sở Lao động – thương  binh và xã  hội tỉnh  Vĩnh Long thì trong 3.000 cô gái Vĩnh Long hiện đang  làm dâu ở  hai xứ  sở này thì chỉ có 10% là tìm được hạnh phúc, có nghĩa  là 2.700  cô gái  Vĩnh Long đã và đang gặp bất hạnh ở quê chồng, trong đó  có hơn  200 cô  đã về nước, mỗi cô mang về một bi kịch khác nhau.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;font-family: arial,helvetica;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;font-family:arial,helvetica;" class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Trong   lá đơn xin ly hôn gởi TAND tỉnh Vĩnh Long, chị  Trần Thị Ngọc Nga  trình  bày: năm 2007, qua một người môi giới, chị lên  Sài Gòn tham dự  cuộc  tuyển chọn cô dâu, kết quả là chị được kết hôn với  ông H.S.Y và  theo  ông về thành phố Gia Nghĩa, Đài Loan sinh sống. Nhưng  chỉ một  tuần sau,  một người đàn ông lạ đến rước chị về làm việc trong  một tiệm  massage.  Biết mình bị lừa, chị tìm cách bỏ trốn nhưng cuối cùng  cũng  phải trở  lại nhà chồng, nhưng chồng chị không đón nhận mà đưa chị  trở  lại tiệm  massage. Chị cắn răng làm việc một thời gian rồi lại bỏ  trốn,  nhờ cảnh  sát Đài Loan giúp đỡ, đưa &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;font-family: arial,helvetica;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p face="arial,helvetica" style="text-align: justify;" class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;chị   về nước. Trong cảnh không tiền, một hãng hàng không  cho chị nợ vé máy   bay nhưng với điều kiện giữ chị lại sân bay Tân Sơn  Nhất, gọi điện về   cho gia đình mang tiền lên trả.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;font-family: arial,helvetica;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;font-family:arial,helvetica;" class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Theo   quy trình pháp lý, TAND tỉnh Vĩnh Long tiến hành  uỷ thác tư pháp yêu   cầu cơ quan có thẩm quyền ở Đài Loan triệu tập ông  H.S.Y để lấy lời   khai theo đơn xin ly hôn của chị Nga, nhưng mọi sự chìm  trong im lặng.   Đến nay – đã hơn hai năm – chị Nga đã lấy chồng, sinh  con và sống hạnh   phúc tại quê nhà, nhưng câu chuyện lấy chồng xa xứ của  chị vẫn còn  như  cơn ác mộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô  Bảo Linh ở Bình Minh cũng vừa trốn thoát  trở về, cô  kể: ở quê không có  việc làm, theo bạn bè lên Sài Gòn làm  tiếp viên cho  một quán karaoke,  thu nhập thì ít mà cay đắng thì nhiều.  Buồn chán và bế  tắc, cứ nghĩ lấy  chồng ngoại là sang, lại theo bạn bè  đi xếp hàng cho  người ta lựa.  Được trúng tuyển, lòng cô chập chờn  sung sướng với một  giấc mộng đổi  đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng khi đặt chân đến  nhà chồng mới hay rằng chồng  cô đã có hai  đứa con riêng, nhà cửa cheo  leo ở một vùng nông thôn hoang  vắng. Sáng  sớm thức dậy cô phải chăm  sóc cho hai đứa con chồng trước khi  chúng đến  trường, dọn dẹp nhà cửa  xong, cô phải cùng chồng ra đồng làm  cỏ, bón  phân, tưới rẫy và trông  coi cả một đàn bò hàng chục con. Mặc dù  sinh  ra, lớn lên giữa vùng đất  miệt vườn nổi tiếng trồng cây ăn trái  nhưng  chưa bao giờ Linh biết  lao động chân tay, giờ đây, bỗng dưng trở  thành  nông dân giữa xứ  người, trở thành mẹ của hai đứa con ngỗ nghịch,  trở  thành dâu của  người mẹ chồng luôn luôn hà khắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ mỗi lần nghịch ý  hai  đứa  con ghẻ, chúng “tâu” với bà nội là Linh phải ăn đòn. Cuối cùng   Linh  phải trốn về nước, tiếp tục cuộc đời “kỹ nữ” ở Sài Gòn. Con  số trên 200  nàng dâu xa xứ trở về Vĩnh Long chỉ là  con số mà người ta  biết được,  bởi phần lớn các cô trở về đều âm thầm bỏ  xứ đi Hải Phòng,  Sài Gòn  “làm ăn” hoặc đi làm công nhân ở các khu công  nghiệp, trong khi  những  cô gái quê khác tiếp tục theo đường dây môi giới  lên Sài Gòn để  xếp  hàng ra mắt các chàng trai ngoại với giấc mộng đổi  đời. Ở  Trà Ôn có  một cái cù lao nhỏ nằm trên nhánh sông Tiền  mà mới đây người  ta đặt  cho nó cái tên là “Đảo Đài Loan”, ở đây có 60  hộ dân thì đã có  trên 30  hộ trở thành “thông gia” với Đài Loan và Hàn  Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng theo   chị Út Anh cho biết thì đa số đã trở về! Chị Anh tự cho  mình là người   may mắn vì chị có ba đứa con gái lấy chồng sang Đài Loan,  chỉ một đứa   trở về, hai đứa còn lại đang sống hạnh phúc, một đứa làm  nhân viên nhà   hàng với mức thu nhập hàng tháng tương đương 12 triệu đồng  Việt Nam,   một đứa lấy chồng nông dân, nhà có hai vườn cau, chị nói ở  nông thôn   Đài Loan mà có vườn cau là thuộc hàng khá giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị tự hào vì  hai  đứa  con gái biết làm dâu, hai chàng rể hiếu thảo, năm nào cũng mời   cha mẹ  vợ sang du lịch một chuyến. Chính những chuyến đi này đã giúp  cho  chị  có nhiều thông tin về thực trạng cô dâu Việt ở xứ Đài, chị nói  lấy   chồng ngoại là nhắm mắt đánh liều, ai có phước thì được phần, ai  vô   phước thì mất phần. Xưa nay, ai cũng xem hôn nhân là chuyện quan  trọng   nhất của đời người, người ta hiểu nhau, yêu nhau rồi mới cưới  nhau mà   chưa chắc gì có hạnh phúc, huống chi mình đưa thân cho người  ta lựa   chọn, mà được chọn cũng chẳng qua nhìn cái dáng bên ngoài, vậy  là thành   vợ thành chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện bất đồng ngôn ngữ là cái bất  lợi đầu tiên, rồi   phong tục tập quán, tính ăn nết ở khác nhau thì làm  sao mà dễ hoà hợp   được. Cũng đừng vội trách bên chồng ngược đãi, bởi  con gái xứ mình cũng   lắm chuyện lôi thôi, thậm chí có cả sự mưu toan  lợi dụng, mánh khoé đủ   trò... Ngay đứa con gái thứ ba của chị, vừa  sang bên ấy mấy tháng thì   nói dối với chồng là về quê làm đám gả đứa  em út, anh chồng tưởng thiệt   chuẩn bị quà cáp, tiền bạc theo vợ về  quê, về tới Sài Gòn, vô khách sạn   được vài tiếng đồng hồ thì nó trốn  mất, bỏ anh chồng bơ vơ giữa xứ lạ   quê người. Võ Đắc DanhKỳ cuối: Nhật  ký làm dâu xứ người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai   mẹ con bà Huỳnh Kim Anh và Trần Thanh  Lan sống trong căn nhà chỉ 10  mét  vuông trong con hẻm nhỏ ở phường Lê  Bình, quận Cái Răng, thành phố  Cần  Thơ. Học xong lớp 6 thì Lan bỏ  học, ngày ngày gánh khoai mì nướng  đi bán  trong khu phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không  chịu nổi cảnh nghèo, năm 22 tuổi, Lan theo  bạn lên  Sài Gòn dự tuyển  lấy chồng Hàn Quốc. Không muốn xa con, bà Kim  Anh ngăn  cản, Lan nói:  “Không lẽ suốt đời cứ sống như thế nầy, mẹ cho  con đi,  nếu may mắn  được lấy chồng Hàn, con sẽ về mua đất cho mẹ xây  nhà, sẽ gởi  tiền về  nuôi mẹ”. Sau hơn hai tháng, qua nhiều vòng tuyển  chọn, không  được  chàng trai nào để ý, Lan buồn chán muốn bỏ về, nhưng  ngặt nỗi không  có  tiền trả nợ cho môi giới nên đành phải tiếp tục cầu  may.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không  biết  đến vòng tuyển chọn thứ mấy thì “vận may” đã đến với  Lan: Ông Ha  Jang Su  đã gật đầu với số phận của cô.       Tiệc cưới diễn ra trong  chớp nhoáng và sau đó bà Kim Anh nhận được một phong bì từ chàng rể với  số tiền là 3 triệu đồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiễn   con ra sân bay về quê chồng, bà  Kim Anh trở về sống quạnh hiu trong  căn  chòi nhỏ và ngày ngày ngóng  đợi điện thoại của con. Nhưng rồi 25  ngày  sau, bà nhận được điện thoại  từ lãnh sự quán Hàn Quốc báo tin :  Lan đã  nhảy lầu tự tử ! Ba tuần  sau, trong khi bà nằm liệt giường chưa  ngồi dậy  nổi thì có một cuộc  điện thoại từ trạm xe khách bảo bà mang  giấy chứng  minh ra nhận hàng.  Hỡi ơi, đó là số tiền 48 triệu đồng và  một hộp gỗ  chứa mớ tro hài cốt  của Lan, được gởi từ lãnh sự quán Hàn  Quốc !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau   khi sức khỏe  bình phục, bà Kim Anh quyết định sang Hàn Quốc để tìm  hiểu  sự thật về  cái chết của con. Trong những vật chứng mà cảnh Sát Hàn  Quốc  trao lại  cho bà, có một quyển nhật ký viết trên tập học trò của  Lan ghi  lại 25  ngày làm dâu trong nước mắt.       Ngày 17-1:   Suốt buổi sáng, mẹ chồng  tôi cứ chửi mắng tôi. Bà còn lấy cây muỗng gõ   vào cái hộp đựng đồ ăn  dằn mặt tôi... Chồng tôi vẫn ngồi đó. Hai người   nói gì tôi không hiểu.          Ngày 18-1:   Như thường lệ, ăn sáng xong, tôi đưa chồng tôi đi  làm. 8 giờ, mẹ chồng   tôi bắt tôi học tiếng Hàn Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ra dấu  cho bà hiểu: Tôi đã ký đơn  ly  dị nên chờ ngày về Việt Nam.  Bà lấy  cây viết ra chỉ vào cuốn tập ý  nói, tôi không được ở đây. Tôi  khóc. Bà  ta ra dấu, Hàn Quốc không được  khóc... Mỗi khi thấy bà ta vô  phòng là  tôi phát sợ không dám lại gần.  Trời nắng, tôi kéo màn lại cũng  bị bà  ta la... 19 giờ, Tôi không biết  bà ta nói gì với chồng tôi, ổng  vào  phòng kéo tay tôi ra ngoài. Ổng lấy  hai tay nhấn vào vai tôi buộc  quỳ  xuống xin lỗi bà ta. Chưa hả giận,  chồng tôi còn đánh và nhéo vào  mặt  tôi nữa.... 19 giờ 50, cả nhà đang  ăn tối. Bà ta nói với chồng tôi   chuyện gì. Bất ngờ, chồng tôi đánh vào  mặt tôi. Bà ta tiếp tục diễn tả,   chồng tôi lấy 2 ngón tay định móc mắt  tôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi khóc, chồng  tôi không  cho. Tôi ăn vội chạy vào phòng.        Ngày 29-1:   Ăn tối  xong, tôi định đi vào phòng nhưng bị bà ta ngăn lại. Chồng tôi   đang  xem tivi đi đến gần tôi đưa hai bàn tay ra dấu định quấu vào mặt   tôi.  Sau đó, anh ta lấy ngón tay bóp lỗ mũi tô imuốn ngẹt thở. Tôi cố   nhịn  nhưng sao không cầm được nước mắt. Tôi khóc nhớ ngoại nhớ mẹ, nhớ    dì...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ ra dấu bảo tôi câm. Mẹ ơi...        Ngày 23-1:   Mối  nguy hiểm đang tăng lên từng ngày. Không chỉ tôi vối bà ta mà thêm    chồng tôi nữa. Sau buổi ăn sáng, bà ta tiếp tục chửi tôi. Thấy chưa hả    giận, bà đến gần tôi và ngửi bộ quần áo tôi đang mặc. Bất ngờ, bà ta   la  gầm lên rồi cầm cái ca múc nước định đánh tôi nhưng không làm như   vậy.  Chồng tôi nghe theo cầm chai nước hoa xịch khắp người tôi... Tôi   không  được nói, không được khóc. Họ không cho tôi tắm rửa, gội đầu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  có  miệng cũng như câm... Họ chỉ biết chửi bới, đánh đập những điều  mà  họ  không hài lòng. Họ khinh tôi sao họ lại cưới tôi.        Ngày 27-1:    ... 19 giờ 50 phút, chồng tôi đi làm về. Chẳng hiểu bà ta nói gì với    chồng tôi, ổng nóng giận chạy vào phòng. Tôi cố ra giấu cho chồng hiểu    nhưng bất lực. Tấm hình cưới của tôi cũng bị bà ta và chồng tôi đập    trước mặt tôi. Tôi ước ly dị xong, về Việt Nam tôi sẽ trả lại cho họ  tất  cả. Tuy nhà tôi nghèo thiệt nhưng đừng xem thường tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  cầu mong  mình sớm trở về Việt Nam. Ngày nào tôi còn ở đây là tôi sống  trong nỗi  sợ hãi, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nữa.          Ngày 28-1:   Khoảng 8 giờ 50 phút, bà ta đang ở ngoài vườn nhìn tôi la  hét, giận   dữt. Tôi không hiểu nhưng nói đại oke. Nếu tôi biết tiếng  Hàn Quốc, họ   sẽ không ăn hiếp tôi đâu. Tôi chịu cực, vất vả quen nên  tôi không ngại   chỉ sợ họ bắt nạt tôi. Tôi khóc nhiều vì tức và không  nói được nên mới   khóc...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ lúc có chồng lên sân bay sang Hàn  Quốc, tâm hồn của tôi không   còn niềm vui nữa. Tôi lo gia đình, lo cho  tương lai sẽ ra sao... Khi  hồ  sơ ly dị xong, tôi sẽ trở về Việt Nam   gặp lại gia đình, tôi mừng  lắm. Tôi sẽ ôm mà khóc với ngoại tôi, mẹ   tôi, dì tôi... Tôi sẽ gặp lại  bạn bè trong xóm. Tôi sẽ nói như thế nào   để họ hiểu tôi. Tôi không sợ  bạn bè không hiểu tôi. Tôi chỉ sợ mẹ tôi   biết sự thật, mẹ tôi sẽ đau  buồn mà sinh bệnh... Hàng ngày, tôi chỉ  biết  im lặng chờ ngày về Việt  Nam.        Ngày 29-1:   ... Khi tôi  đang nằm trên giường, bà mẹ chồng đi vào phòng tay cầm con   dao để  trước ngực. Bà ta ngồi xuống giường yêu cầu tôi ngồi dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  sợ   hãi và bắt đầu khóc. Bà ta đánh vào người tôi buộc tôi nín.... Một   lát  sau, bà ta lại vào phòng và đi khắp phòng. Chồng tôi nằm trên   giường xem  cuốn nhật ký của tôi. Bất ngờ, chồng tôi ném cuốn sổ trúng   vào gót chân  của tôi. Tôi khóc vì đau. Hắn tức giận lấy hai ngón tay    bóp mũi tôi đến  ngẹt thở. Cả hai người quát tháo buộc tôi phải câm   lặng. Họ cư xử với  tôi thật thậm tệ như một con vật. Họ đâu biết rằng,   những lần họ nhéo  mặt, bóp mũi tôi thì vài ngày sau mặt tôi mới hết   sưng, mũi tôi mới hết đau..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi   định gởi mấy trang nhật ký  của Lan cho chị Hà va viết mấy dòng khuyên   chị không nên giận, không  nên trách đứa con gái của mình. Nhưng chị vừa   gọi điện cho tôi, mời  tôi về dự đám gả con gái chị - người con trai  hàng xóm mà nó đã yêu.  Qua điện thoại, tôi  vẫn nghe chị thở dài: “Duyên  của con thì biết làm  sao, tôi chỉ lo cho  tương lai của nó, thằng chồng không nghề, không  vốn, không ruộng đất, suốt ngày lêu têu ăn nhậu rồi sinh con ra lấy gì  nuôi”.        Nghe xong, tôi cũng chỉ biết thở dài như chị .&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Võ Đắc Danh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:14pt;"&gt;&lt;span style="font-size:medium;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="margin: 0in 0in 0pt;text-indent: 9pt;text-align: justify;" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:14pt;"&gt;&lt;span style="font-size:medium;"&gt;&lt;span class="indexstorytext"&gt;           &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;LX. TIẾNG NÓI PHỤ NỮ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Trần Thị Nguyên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;" role="main" id="blq-content"&gt;&lt;div class="g-container story-body"&gt;&lt;div class="tools-container-end"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 51, 51);"&gt; cô dâu Việt nam lấy chồng Hàn Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tôi   là một trong 40.000 cô dâu Việt trên xứ Hàn. Dù trong hay ngoài nước, ở   đâu chúng tôi cũng bị báo chí và dư luận lên án. “Ô nhục”, “món hàng   mất giá”, “khinh rẻ”… là những từ thường dùng nhất để nói về chúng tôi.   Chúng tôi đã khiến bao người Việt trong hay ngoài nước cảm thấy xấu hổ!   Tôi và nhiều cô dâu khác không được học hành tới nơi tới chốn, nhưng   cũng còn khá hơn nhiều chàng trai làng khác. Tôi sợ hãi ngày mình sẽ ở   cùng nhà với những thanh niên ít học, rượu chè, cờ bạc và thô lỗ. Tôi   cũng không muốn gia đình tôi mãi mãi chỉ là một túp lều mà cả đời lao   động vất vả cũng không thể làm nó khang trang hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai sẽ cứu vớt   tôi ngoài chính tôi? Một đám cưới Việt – Hàn. Ảnh: New York Times Trước   cuộc phiêu lưu, tôi biết trước con đường sẽ vô cùng vất vả. Trước khi   được “chấm”, chúng tôi bị nhìn ngắm, thậm chí bị sờ mó như những món   hàng. Tôi những tưởng đây là cơ thể tôi, tôi nhịn nhục để thay đổi cuộc   đời nhưng hóa ra không phải vậy. Cơ thể tôi dường như là sở hữu của mọi   công dân Việt Nam!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên tất cả mọi người đùng đùng nổi giận,   lấy làm nhục nhã vì cơ thể tôi bị người khác nhòm ngó, chọn lựa. Trong   khi trước đó, tôi bị vùi dập bởi những người đồng hương thì mọi người   cho đó là chuyện bình thường. Những người con gái quê miền Tây như  chúng  tôi bị coi là “nỗi ô nhục quốc thể” từ việc chúng tôi bị người  nước  ngoài kén vợ. Chúng tôi còn cảm thấy mọi người ít nổi giận vì  chúng tôi  ngu ngốc trở thành hàng hóa mà thật ra cơn phẫn nộ chính của  mọi người  xuất phát từ việc chúng tôi cam tâm lấy chồng ngoại và rời bỏ  quê hương  xứ sở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ai sẽ cứu vớt cuộc đời tôi? Lấy chồng  Hàn Quốc rồi,  tôi ngộ ra nhiều điều. Dù cách thức đi đến hôn nhân không  tốt nhưng tự  trong tâm thức người chồng hay vợ đều đã tìm kiếm và mong  ước được yêu  thương. Nó gắn liền và dần dần hòa hợp chúng tôi. Tôi  biết tình hình các  cô dâu Việt ở Hàn Quốc hay Đài Loan tuyệt đại bộ  phận là tốt đẹp hoặc  bình thường! Tôi nghĩ là có một tỉ lệ khoảng 10 %  cô dâu gặp khó khăn và  chừng 200 trường hợp “nguy hiểm” trên tổng số  160.000 phụ nữ Việt Nam  lấy chồng Hàn Quốc và Đài Loan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  đừng nghĩ người Hàn hay Đài  Loan phân biệt chúng tôi. Chính tôi được  nhiều bạn Hàn giúp đỡ và chia  sẻ. Ở nơi công cộng, người Hàn không phân  biệt được tôi là người nước  ngoài. Con cái tôi được no ấm, học hành và  có một tương lai tươi sáng.  Đặc biệt, chúng được sống trong một môi  trường văn hóa – xã hội mà “ở  quê tôi có nằm mơ cũng không thấy.” Tại  sao lại gọi chúng tôi là “nỗi  nhục quốc thể”? Chính người Việt mới là  luồng dư luận làm chúng tôi khổ  sở, ưu tư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã gặp may khi có  được cuộc sống bình thường. Nếu  như chẳng may gặp tình huống xấu hơn  thì tôi cũng cố xoay sở được. Tôi  không thiết gì số phận của mình. Tôi  quyết tâm tìm kiếm một cuộc đời  khác, dù phải trải qua cực khổ bao  nhiêu tôi cũng chịu được. Xóm tôi có  hơn 100 cô dâu có chồng Hàn Quốc,  Đài Loan. Nó lan tỏa dần dần và ngày  càng rộng ra. Lan đến đâu, nhà  ngói, vườn tược xanh tươi đến đó. Tôi đã  hết sức làm một nàng dâu tốt,  chẳng lẽ gia đình chồng lại không rộng mở  với tôi? Tôi nghĩ điều này  cũng bình thường. Đôi khi, cả họ hàng nhà  chồng tôi kéo về Việt Nam đi  du lịch và thăm quê tôi. Ai cũng ấn tượng  với phong cảnh thiên nhiên,  thức ăn và nhất là dân quê mộc mạc chúng  tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi lấy  chồng nước ngoài trong khuôn khổ luật pháp  Việt Nam và quốc tế. Chúng  tôi đã giữ gìn danh dự của một cô dâu, một  người Việt Nam với cộng đồng  người Hàn Quốc. Chúng tôi đã lan truyền tên  gọi Việt Nam, thức ăn,  phong tục tập quán của người Việt vào tận vô số  những gia đình xa lạ  kia. Chúng tôi đã, đang và sẽ góp phần xây dựng  Việt Nam tốt đẹp hơn,  đa dạng hơn. Với con số 160.000 và còn hơn thế  nữa, chúng tôi sẽ xây  dựng một thế hệ vừa khác biệt vừa rất Việt Nam.  Vậy thì tại sao mọi  người lại gọi chúng tôi là “nỗi nhục quốc thể”?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Trần Thị Nguyên&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Video Clip Phụ Nữ Việt Nam Bán Thân cho đàn ông Nam Hàn – dưới XHCN-(Không dùng từ này)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                            &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 79px; height: 75px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707021623869317106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chào   quý vị trưởng thượng. Quý Thầy Cô, cùng quý ACE, nhân đọc được bài  viết  trên đây của chị Trần thị Nguyên, Lúa 9 có vài câu tâm tình cùng  chị.  Xin được phổ biến rộng rải. Cảm ơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trả lời câu hỏi ” Tại sao gọi chúng tôi là nỗi nhục quốc thể ?” của chị Trần Thị Nguyên / cô dâu Việt lấy chồng Đài Loan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc   qua bài viết của tác giả Trần thị Nguyên, tôi xin gửi lời chúc mừng   chị. Vì chị không nằm trong những trường hợp cô dâu Đài Loan bất hạnh   khác, mà theo tôi nghĩ chị biết thừa hoàn cảnh nào. Theo ý kiến riêng   thì tôi nhận thấy chuyện cô dâu Việt Nam lấy chồng Đài Loan/ Hàn Quốc là   những mẩu chuyện đau lòng của dân tộc Việt nam, đáng quan tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đau   cho những ai nằm trong hoàn cảnh nghèo muốn thoát ra cảnh nghèo đói ấy   để có cơ hội giúp đỡ thân nhân gia đình, thứ nhất là tự-cứu-mình, sau  đó  là tỏ-lòng-hiếu-thảo với mẹ cha. Một gương hy sinh ngàn đời đáng  khâm  phục của người phụ nữ Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàn cảnh dưới thời CHXHCN  khiến các  cô gái ấy không còn sự chọn lựa nào khác để làm ra tiền nên  đã cởi trần  truồng trơ mình chịu cho họ rờ nắn như một món hàng, mua  rồi nếu không  vừa ý chú rễ có quyền đổi lấy món hàng khác. Thử hỏi,  người Việt khắp  nơi có vơ đũa cả nắm không, khi buông câu nói: ” Đây là  một nỗi nhục  quốc thể”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nhục quốc thể sao được, khi không  những chỉ có  các cô gái Miền Tây không mà thôi, mà nhan nhãn các cô  gái xa xôi Miền  Bắc, cũng tìm mọi cách để hóa trang là một massage  salon làm gái ngay  thủ đô Hà Nội, hoặc giả sang hải ngoại sinh sống,  bằng cách này hay cách  khác, miễn là thoát khỏi cái nghèo, thoát khỏi  XHCN VN !! Họ chạy chọt  để có tiền đóng thật nhiều cho dịch vụ để cuối  cùng sa vào mạng lưới lừa  đảo, tưởng sang bên này sẽ kiếm thật nhiều  tiền dè đâu bị bắt làm điếm  hoặc trồng cần sa cho các tổ chức có sẵn.  Người chủ chẳng ai khác hơn là  người đồng hương Việt nam như mình.  Người Việt với nhau mà còn không  thương yêu, đùm bọc giúp đỡ nhau,  ngược lại rút tỉa hút tận xương tủy  trên thể xác đàn bà Việt&lt;br /&gt;Tình  người dưới thời đại XHCN tại VN hiện  nay như thế không gọi là nỗi nhục  quốc thể thì gọi là gì ? Ta có hãnh  diện là phụ nữ Việt Nam không ? Đâu  là con cháu Bà Trưng, Bà Triệu ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lắm  hoàn cảnh thật thương tâm  tại hải ngoại của cô gái miền Bắc, nhưng các  cô không hề hé răng sợ tai  tiếng về tới tai gia đình, cha mẹ, cũng chẳng  thay đổi được tình thế,  nên các cô cắn răng chịu đựng, bên Đức có cô vì  uất ức nên nhảy lầu tự  vẩn chết!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người viết bài trên đây, ký tên  Trần thị Nguyên, viện  lý do là cô bất bình với thành kiến không hay ho  về các cô dâu lấy  chồng Đài Loan/ Hàn quốc ? Có thể trường hợp của cô là  một trong những  trường hợp may mắn. Không phải cô VN nào lấy chồng Đài  Loan/ Hàn Quốc  đều bị đau khổ dày vò coi rẻ, một mình phải phục vụ tình  dục cho cả mấy  tên đàn ông trong gia đình, mà những người đàn ông này  các cô gái xinh  đẹp Đài Loan không bao giờ ghé mắt tới !! Tại vì có  những trường hợp  thương tâm mà tin tức được phổ biến trên hệ thống  Internet, nên độc giả  có cái nhìn không mấy thiện cảm với những  dịch-vụ-mai-mối trung gian  làm giàu trên xác thịt cô gái VN, đồng hương  mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta  không trách các cô dâu lấy chồng Đài Loan / Hàn  Quốc, mà người ta chỉ  trách cái guồng máy đã đẩy nhân dân VN đến cảnh  nghèo đói, cha mẹ bán  con, các cô gái phải bán thân làm điếm để thoát  cảnh nghèo nàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không gọi là quốc nạn thì gọi là gì ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thậm   chí có những cha mẹ đã đem bán con gái của mình còn thơ dại vào ổ mãi   dâm bên Cam Bốt, cũng vì chữ ” giải quyết nạn nghèo đói ” mà ra nông  nổi  !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện nhiều đàn ông Miền Tây say xỉn rượu chè, cờ bạc,  đánh  vợ hà hiếp bỏ bê con cái, mọi sự đổ lên vai người phụ nữ, chuyện  này tôi  tin 100% vì tôi xuất thân cũng từ Miền Tây. Chúng ta, những ai  đã sống  tại Việt nam trước 75 thì đều thấy rõ sự khác biệt giữa hai nền  xã hội:  Trước và Sau biến cố 30.04.75, sẽ thấy những tệ nạn xã hội, nó  mới nhan  nhãn xuất hiện sau 75 kể từ khi đảng cs nắm quyền tại Miền  Nam Việt Nam  mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thử hỏi tại sao trong thời chiến tranh Nam  Bắc toàn dân  chúng ta cũng nghèo nhưng không cha mẹ nào đi bán con gái  vào động thổ  Cam Bốt ? Không có các dịch vụ buôn người trắng trợn cho  Sextourismus ?  Không có cảnh đàn ông bê tha rượu chè để không còn tinh  thần sáng suốt  tranh đấu cho một lý tưởng quốc gia dân tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó  có phải là một  chính sách nhà nước ngầm làm tê liệt bộ não có thể nổi  lên chống lại  đảng, là mối nguy hiểm nên mật vụ công an phải ru ngủ dập  tắt nó ngay từ  đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tôi những tệ nạn chúng ta nêu ra đây  chỉ là quá hạn  hẹp trong trang giấy này, nếu kể ra nữa tôi e rằng cái  dân trí của những  người dân quê hiền lành mộc mạc sẽ sáng hẳn lên và:  chị Trần Thị Nguyên  sẽ đùng đùng quay về VN biểu tình chống đảng (Không  dùng từ này), chỉ  vi đảng là nguyên do chính đưa đến sự bất công, tham  nhũng, thối nát  thay vì xã hội đạo đức của Việt Nam với 4000 năm văn  hiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ  vì chưa hiểu rõ nguyên nhân sâu xa nên các chị cứ  cho rằng đảng (Không  dùng từ này) đã ban bao ân huệ cho mình. Nếu như  các cô dâu Việt nam lấy  chồng Đài Loan/Hàn Quốc đều được may mắn như  chị Trần thị Nguyên thì  đâu có gì để than van !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Võ thị Trúc Giang / Lúa 9&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;24.04.2011&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s1600/AW1.jpg"&gt;http://www.bentrehome.net/forums/lofiversion/index.php?t2933.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-7LseYq5clDE/TzC1EkqjMEI/AAAAAAAAQug/CR5W9I0aPn0/s1600/FE59.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 136px; height: 100px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-7LseYq5clDE/TzC1EkqjMEI/AAAAAAAAQug/CR5W9I0aPn0/s400/FE59.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5706259818044665922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/9016598390615838273-2113833857626655003?l=vanhoavn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanhoavn.blogspot.com/feeds/2113833857626655003/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=9016598390615838273&amp;postID=2113833857626655003' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/2113833857626655003'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/2113833857626655003'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanhoavn.blogspot.com/2012/02/hoa-ky-trung-quoc.html' title='TUYỂN TẬP TRUYỆN KÝ VIỆT KIỀU VIII'/><author><name>vanhoa</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://4.bp.blogspot.com/_bpEXwnHgbNA/SKbeuB0Lt4I/AAAAAAAAAKY/6wo0Rfj9PQ4/S220/ScreenPart_001_2008-08-16_10.05.17.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-j-ZOlj65tT8/TzNp7gg0H_I/AAAAAAAAQ3U/tLSeBccs0Uw/s72-c/AW1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-9016598390615838273.post-7778922914047546503</id><published>2012-02-08T11:29:00.006-05:00</published><updated>2012-02-10T22:57:14.888-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0207'/><title type='text'>TUYỂN TẬP TRUYỆN KÝ VIỆT KIỀU VII</title><content type='html'>&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;NHIỀU TÁC GIẢ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;TUYỂN TẬP TRUYỆN KÝ VIỆT KIỀU&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=715797091655885126&amp;amp;postID=2146142241734788732" alt="" class="imgImageBox" id="imgArticleEmbedded" style="border-bottom: 0px solid;          TUYỂN TẬP TRUYỆN VIỆT KIỀU&amp;lt;/span&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;span style=" /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;                                             &lt;img id="show_Img" src="http://nhipcaudautu.vn/issues/articles/Image/NCDT_200/6016_viet-kieu.jpg" style="width: 669px; height: 428px; border: 1px solid rgb(1, 1, 1);" alt="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 51, 255);"&gt;NGUYỄN THIÊN THỤ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;sưu tập&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-hSmJDsgE_Ss/Ty_97fLrfNI/AAAAAAAAQt8/Tkpp0GxVvzE/s1600/AE39.gif"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 36px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-hSmJDsgE_Ss/Ty_97fLrfNI/AAAAAAAAQt8/Tkpp0GxVvzE/s400/AE39.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5706058451326303442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt; TẬP VII&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;XLV. Mối tình Việt– Pháp và điều kỳ diệu của tình yêu&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Hương Thảo Nguyên.&lt;br style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;div style="font-weight: bold;" class="grey"&gt;28.01.2012 12:26&lt;/div&gt; &lt;p class="articlehometext" align="justify"&gt;  (NguoiViet.de) Chị là một nữ  đạo diễn người Pháp đã từng nguyện sống  cuộc đời độc thân. Anh là một  người đàn ông Việt Nam nghèo khó, từng  vấp ngã trong cuộc đời nhưng luôn  mang trong mình một trái tim nhân hậu  và khát khao phục thiện. Phải đến  sau 13 năm quen nhau kể từ lần gặp  đầu tiên, đến khi người đàn ông Việt  Nam nghèo khó nhưng có trái tim  nhân hậu ấy mắc phải căn bệnh nan y  không thể cứu chữa, chị mới nhận ra  rằng mình đã yêu chân thành người  đàn ông đó và muốn ở bên anh  – với  tư cách là một người vợ trong những  giờ phút cuối đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;img src="http://nguoiviet.de/uploads/News/pic/1327749970.nv.jpg" alt="Bà Leslei và ông Nguyễn Văn Hùng trong ngày cưới" width="500" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;" class="articlehometext" align="justify"&gt;Bà Leslei và ông Nguyễn Văn Hùng trong ngày cưới    &lt;/p&gt;&lt;p class="articlehometext" align="justify"&gt; &lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=" ;font-family:Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;Chị   đã có một cuộc hành trình xuyên đại dương để quay lại Việt Nam, để tổ   chức lễ đính hôn với một người mà cuộc sống chỉ còn tính bằng ngày. Chị  ở  lại Việt Nam từ đó cho đến nay, kể cả khi người đàn ông ấy đã ra đi.  Chị  nhận lấy “nụ cười” mà anh để lại, với mơ ước mang “nụ cười” đó đến  với  những đứa trẻ có số phận bất hạnh đang lang thang trôi dạt trên  khắp các  hang cùng ngõ hẻm của thành phố.&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=" ;font-family:Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);" align="justify"&gt;Hùng “phở” và hành trình giã từ quá khứ&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=" ;font-family:Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nguyễn   Văn Hùng là cái tên của người đàn ông sẽ là nhân vật chính trong câu   chuyện tôi kể dưới đây. Khi anh còn sống, mọi người vẫn gọi anh là Hùng   “phở”. Hơn 4 năm sau ngày anh mất, nhắc đến Hùng “phở”, gia đình của   anh, nhiều người bạn của anh (cả những người bạn Việt Nam và nước ngoài)   vẫn khóc; những đứa trẻ lang thang vẫn gọi anh là cha cũng khóc. Nhưng   có một người không bao giờ khóc khi nhắc đến tên anh. Chị là Leslei   Wiener – nữ đạo diễn người Pháp. Leslei là người đàn bà của Hùng, là   người bạn đời của anh trong những ngày cuối đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ lúc anh nằm  trên  giường bệnh cho đến lúc anh trút hơi thở cuối cùng, từ lúc làm lễ  cầu  nguyện cho linh hồn anh được về với Chúa cho đến bây giờ - 4 năm  sau  ngày anh mất, chị chưa bao giờ rơi nước mắt. Khi  nghĩ về anh, chị  nghĩ đến nụ cười của anh, nghĩ đến nụ cười mà anh để  lại cho chị, và  “nụ cười” mà anh để lại cho cuộc đời. Làm sao chị được  phép khóc khi  nghĩ về những nụ cười ấy và những điều tốt đẹp diệu kỳ mà  anh đã để lại  cho cuộc đời này? Nguyễn  Văn Hùng sinh năm 1956 tại Sài Gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước  giải phóng, mẹ anh có một  tiệm bán phở kinh doanh phát đạt ở phường Đa  Kao (quận 1, TP Hồ Chí  Minh). Cái tên Hùng “phở” gắn liền với anh cũng  bởi lẽ đó. Xưa kia, tiệm  phở của gia đình Hùng rất phát đạt, kinh tế  khá giả, Hùng được gia đình  theo học ở trường Võ Trường Toản, một ngôi  trường danh giá của Sài Gòn  ngày đó. Bản  chất của Hùng “phở” là người  hiền lành, nhân hậu và có trái tim trong  sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuở nhỏ anh học  giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, luôn được thầy yêu,  bạn mến. Không ai  nghĩ rằng cậu bé Hùng trong sáng, lương thiện ấy sẽ  có ngày vấp ngã.  Hùng “phở” bắt đầu bập vào ma túy khi đang chập chững  bước vào tuổi 20  đẹp nhất của đời người. Khi đó, miền Nam mới giải  phóng. Cuộc  sống sau  ngày giải phóng còn nhiều khó khăn khiến cha mẹ Hùng lơ là  việc chăm  sóc con cái. Một lần Hùng được bạn bè rủ hút xì ke.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì muốn   chứng tỏ mình, vì sĩ diện nam nhi, Hùng gật đầu. Cái gật đầu ấy thay đổi   hoàn toàn số phận của Hùng. Kể  từ sau ngày hôm đó, Hùng trở thành một  con nghiện ma túy ngày một nặng  đô. Từ hút, hít, anh chuyển dần sang  chích. Gần 20 năm nghiện ngập, Hùng  đã chích nhiều đến nỗi gần như toàn  bộ ven của anh đều bị vỡ; cánh tay  anh nhằng nhịt vết kim tiêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi   biết con trai nghiện ngập, tự vùi dập và hủy hoại tương lai của chính   mình, mẹ anh đã khóc hết nước mắt. Bà đưa anh vào Trung tâm cai nghiện   Bình Triệu. Nhưng sau mỗi lần cai nghiện, ra khỏi trung tâm được vài   tháng, bị bạn bè rủ rê và một cái tặc lưỡi, Hùng lại tái nghiện. Vì   thương mẹ, Hùng “phở” đã ra ra vào vào trung tâm đó không biết bao   nhiêu lần, ra vào nhiều đến nỗi các bác sĩ ở trung tâm đã nhẵn mặt Hùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  cai nghiện ma túy đâu có dễ, bao nhiêu lần vào rồi ra, là bấy  nhiêu  lần Hùng thất bại. Đã  từng có những lúc, những người xung quanh Hùng  nhìn anh với ánh mắt xa  lánh. Họ nghĩ về anh như về một thứ “đồ bỏ” của  xã hội. Nhưng  tự sâu thẳm trong lòng, Hùng vẫn biết Hùng không phải đồ  bỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi Hùng  vẫn biết tê tái trước ánh mắt thẫn thờ của mẹ già;  bởi Hùng vẫn biết  rùng mình sợ hãi mỗi khi nhìn chính mình trong  gương, với hình ảnh phản  chiếu là một kẻ gầy gò, ngơ ngáo, thân tàn ma  dại… Đó là lý do khiến sau  không biết bao nhiêu lần cai nghiện bất  thành, Hùng vẫn tự nguyện nộp  đơn xin cai nghiện ở Trung tâm Bình  Triệu. Đầu  những năm 1990, sau ca nhiễm HIV đầu tiên được phát hiện ở  Việt Nam,  đại dịch HIV – AIDS đã lan nhanh như một thảm họa. Năm 1992,  Quỹ Nhi  đồng Anh (SCF) tổ chức chương trình Truyền thông phòng ngừa HIV  – AIDS  cho người nghiện ma túy tại TP Hồ Chí Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn  làm  được điều này, đòi hỏi các tình nguyện viên phải thâm nhập vào  chính  các “ổ” ma túy. Mà tình nguyện viên đáp ứng tiêu chuẩn đó và dám  làm  công việc đó, chỉ có thể là những người không hề xa lạ gì với ma  túy,  nhưng cũng phải là những người khao khát hướng thiện. Những  thành viên  của dự án đã đến Trung tâm cai nghiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đó, sau một buổi  trò  chuyện, họ đã “phát hiện” ra Hùng. Nói là “phát hiện”, bởi khi đó,   người ta đã nhìn thấy ở Hùng những tố chất bẩm sinh của một tình nguyện   viên, của một người hoạt động xã hội nhiệt tình, tâm huyết. Trở  thành  tình nguyện viên của chương trình đã khiến cuộc đời Hùng “phở”  thay  đổi. '&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hùng đi vào những “động” ma túy, chia sẻ về những hiểu  biết  của mình về căn bệnh HIV – AIDS với những con nghiện khác và phát  đến họ  từng cái kim tiêm. Cũng  từ những ngày tháng này, Hùng nhận ra  rằng anh khao khát làm việc tốt  đến chừng nào, khao khát được sống  lương thiện đến chừng nào. Nhưng Hùng  cũng hiểu, chừng nào anh còn  nghiện ngập, còn mang tiếng là một “thằng  nghiện” thì chừng đó những cố  gắng của Hùng sẽ còn chưa được công nhận. Như  lời Hùng đã nói lúc còn  sống: “Nếu mình làm được 99/100 việc tốt, mà  mình vẫn chưa bỏ được ma  túy, thì mình vẫn bị xã hội phủ nhận”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ  ngày đó, Hùng đoạn  tuyệt với ma túy. Khi  đã rời bỏ được ma túy, nhìn lại quãng đời gần 20  năm chìm đắm trong  nghiện ngập, để tuổi thanh xuân trôi đi hoài phí vô  ích, Hùng khao khát  được sống, được cống hiến, được làm những việc tốt  đẹp cho đời, để gieo  những hạt mầm tươi tốt đầu tiên lên mảnh đất tâm  hồn đã quá nhiều lầm  lỗi của mình. Hùng  từng nói, thời trẻ khi còn  “chơi” ma túy, anh đã “chơi” hết mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  khi tìm ra được lối  thoát, được hướng đi của cuộc đời mình, anh cũng  rất quyết liệt. Anh  đã bắt đầu gieo những hạt mầm ấy bằng việc tham gia  vào việc tập hợp và  điều hành Chương trình Trẻ em đường phố Thảo Đàn từ  năm 1993 và trở  thành người phụ trách của nhóm này trong suốt 10 năm  trời. Trong  suốt  quãng thời gian đó, Thảo Đàn đã trở thành một tổ chức thiện nguyện  có  tiếng, cứu giúp cuộc đời nhiều trẻ em đường phố, đặc biệt là những  trẻ  có số phận đặc biệt, những trẻ nghiện ngập và nhiễm HIV.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi  trở  thành người phụ trách của nhóm Thảo Đàn, Hùng chưa có người yêu,  chưa  có vợ, chưa có con, nhưng Hùng đã được tất cả những đứa trẻ ở nhà  mở  Thảo Đàn gọi là cha. Và  anh cũng đã yêu thương tất cả những đứa trẻ đó  như một người cha thực  sự, với mong ước, những đứa trẻ này sẽ không bao  giờ mắc phải những sai  lầm mà anh đã gặp phải thời trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ gặp  nhau vì định mệnh của họ là thế Nguyễn Văn Hùng gặp Leslei năm 1994. Lần  gặp đó là mở đầu cho câu chuyện định mệnh của cuộc đời họ 13 năm sau  này. Leslei  là người Pháp nhưng sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Leslei sinh  năm 1951, chị  hơn Hùng 5 tuổi. Từ bé, Leslei đã nghe nhiều về cuộc  chiến tranh của Mỹ ở  Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Leslei cũng chứng kiến những  người bạn thời thơ ấu của mình  buộc phải sang Việt Nam chiến đấu và trở  về với trạnh thái tinh thần  hoảng loạn. Leslei  căm ghét cuộc chiến  tranh ấy và đã cùng với những người Mỹ tham gia vào  những cuộc biểu  tình phản đối chiến tranh Việt Nam. Khi lớn lên, Leslei  trở thành đạo  diễn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị đi khắp nơi trên thế giới để làm những phóng sự  mà chị  yêu thích. Từ  năm 1994, Leslei bắt đầu đến Việt Nam và làm những bộ  phim tài liệu về  Việt Nam. Đề tài của chị là cuộc kháng chiến chống Mỹ  của dân tộc Việt  Nam, là vẻ đẹp Việt Nam qua con mắt của một du khách  Tây ba lô, là câu  chuyện của những số phận chất độc da cam đầy ám ảnh.  Leslei  đến Việt Nam đúng những năm đầu Việt Nam bước vào thời kỳ mở  cửa. Đó là  một giai đoạn đánh dấu bước phát triển đầy mạnh mẽ của Việt  Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và  Leslei đã có một ý tưởng kỳ lạ và táo bạo: chị chọn 10  đứa trẻ, với 10  số phận khác nhau. Năm  1994, Leslei đã quay một phóng  sự về 10 đứa trẻ ấy. Chị dự định 10 năm  sau sẽ quay trở lại, để tìm lại  những đứa trẻ đó và kể tiếp về số phận  của chúng trong 10 năm sau.  Leslei muốn thông qua số phận và sự thay đổi  của 10 đứa trẻ đó trong 10  năm, để nói về sự thay đổi của một đất nước  Việt Nam trong 10 năm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm   1994, khi bắt tay vào thực hiện ý tưởng đó, Leslei đã quyết định sẽ  lựa  chọn một trẻ lang thang ở Việt Nam là 1 trong 10 nhân vật của mình.   Người ta đã dẫn Leslei đến nhà mở Thảo Đàn, nơi tập trung những số  phận  trẻ lang thang đặc biệt nhất. Hùng  “phở” đã giúp Leslei quay  những thước phim về cuộc đời những đứa trẻ  lang thang bằng sự nhiệt  tình và tâm huyết hết mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ đã quen nhau và  trở thành bạn của  nhau trong quãng thời gian cùng cộng tác làm việc. Từ  những hình ảnh  vụn vặt đời thường đó, Leslei hiểu Hùng hơn và ngày thêm  yêu quý người  đàn ông Việt Nam này. Nhưng thời điểm đó, cũng vào năm  1994, khi Leslei  từ Việt Nam trở về Pháp, sự yêu quý của Leslei dành cho  Hùng vẫn chỉ  là tình bạn của một người đàn ông và một người đàn bà đến  từ hai đất  nước xa xôi. Năm  2004, Leslei trở lại Việt Nam để thực hiện tiếp bộ  phim tài liệu mà chị  đang làm dang dở 10 năm trước đó. Leslei gặp lại  Hùng. Sau 10 năm,  Leslei ngạc nhiên là Hùng vẫn không hề thay đổi. Hùng  vẫn không hề lấy  vợ và chưa từng yêu bất cứ ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hùng  mê mải  hạnh phúc với việc làm cha của những đứa trẻ mồ côi nhiễm HIV.  Hùng ở  bên những đứa trẻ đó, chăm sóc chúng, cần mẫn, cặm cụi và yêu  thương,  hệt như những gì Leslei đã từng thấy ở Hùng 10 năm về trước. Hùng  mải  mê với việc cống hiến cho cuộc đời, giúp đỡ cho những người xung  quanh  mà quên mất rằng chính Hùng đang rất nghèo so với hàng triệu người  dân  trong thành phố. Trong  2 năm sau đó, Leslei đã quay trở lại Việt Nam  nhiều lần, và mỗi lần trở  về, Leslei lại phát hiện ra thêm những điều  thú vị ở Hùng. Leslei phát  hiện ra rằng tuy chị sinh năm 1951, Hùng  sinh năm 1956, nhưng chị và  Hùng đều có cùng ngày sinh nhật là ngày  4/1. Leslei cũng phát hiện ra rằng Hùng có thói quen huýt sáo gió giống  hệt người cha mà Leslei hết mực yêu quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  phát hiện nhỏ bé,  nhưng thú vị đó, cùng với hết lần này đến lần khác  chứng kiến trái tim  nhân hậu của Hùng đã khiến Leslei lần đầu tiên - vào  những ngày đầu  năm 2007 nhận ra rằng, chị đã yêu người đàn ông Việt Nam  ấy – một người  đàn ông không giàu có về tiền bạc nhưng đích thực là một  tỷ phú của  tình yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  khi Leslei nhận ra tình yêu của mình thì  cũng là lúc Hùng biết rằng  mình mắc bệnh ung thư, một căn bệnh nan y vô  phương cứu chữa. Nhà nghèo,  không có tiền chữa bệnh, nên anh lần lữa  việc vào bệnh viện điều trị  hết lần này đến lần khác. Có  rất nhiều  người bạn của Hùng, cả những người bạn Việt Nam và nước  ngoài, trong đó  có Leslei sẵn sàng giúp đỡ tiền bạc để anh chữa bệnh. Họ  yêu quý anh,  yêu quý trái tim của anh, yêu quý những việc anh đã và  đang làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  Hùng là một người đàn ông tự trọng. Anh  quyết liệt với hướng đi mới  của cuộc đời mình và quyết liệt cả với  chính lòng tự trọng của mình.  Anh lảng tránh những sự giúp đỡ đó vì  không muốn vì không muốn bị áy  náy bởi cảm giác mình đang làm phiền  người xung quanh. Năm  2007, khi  tình yêu vừa mới chớm nở, Leslei đã phải quay trở lại Pháp để  thu xếp  công việc. Chị dự định sẽ trở lại Việt Nam sớm nhất có thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  khi ngày quay lại Việt Nam chưa đến, chị đã nhận được tin từ một  thành  viên trong nhóm Nụ Cười báo tin Hùng nhập viện với tình trạng sức  khỏe  suy kiệt nặng vì bệnh ung thư giai đoạn cuối. Bỏ  cả công việc còn dang  dở, bỏ cả những dự định chưa thực hiện được khi  về Pháp, ngay khi nhận  được tin, việc đầu tiên và việc duy nhất mà  Leslei làm là thu xếp hành  lý và đặt vé máy bay trở về Việt Nam. Leslei  lao ra sân bay với ý nghĩ  phải về Việt Nam sớm nhất có thể để gặp Hùng, ở  bên Hùng trong lúc anh  bệnh tật, yếu đau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi  đến sân bay, Leslei mới phát hiện ra  visa của chị đã hết hạn. Phải chờ  thêm 3 ngày để cấp visa mới, Leslei  mới về được với Hùng. 3 ngày đó là 3  ngày rất dài, rất dài trong cuộc  đời chị. Chị  gọi điện hàng giờ, liên tục hỏi về tình hình của Hùng  trong bệnh viện.  Khi chiếc máy bay đưa Leslei từ Pháp hạ cánh xuống sân  bay Tân Sơn Nhất,  Leslei ngay lập tức gọi xe đến thẳng bệnh viện nơi  Hùng đang nằm điều  trị. “Nụ cười” và tình yêu Gặp  lại Hùng sau một  thời gian ngắn, Leslei bàng hoàng. Căn bệnh ung thư đã  khiến Hùng của  chị trở nên ốm yếu, gầy gò như một đứa trẻ. Gia đình  Hùng, những đứa  trẻ ở nhóm Nụ Cười vẫn gọi Hùng là cha, và rất nhiều bạn  bè của Hùng  vẫn luôn thay nhau chăm sóc Hùng khi không có Leslei.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  khi  Leslei sang Việt Nam, chị cương quyết đòi tự tay làm công việc đó.   Những ngày Leslei sang, Hùng mê sảng. Anh không biết rằng Leslei đã tự   tay thay quần áo, giặt giũ quần áo cho anh; tự tay tắm rửa rồi đổ bô cho   anh. Leslei đi mua cháo cho Hùng ăn và Leslei cũng ngủ ngoài băng ca ở   hành lang bệnh viện như bao người nhà bệnh nhân khác. Leslei  bỏ tiền  ra chữa bệnh cho Hùng. Mỗi khi Hùng phải đi khám bệnh, Leslei  cương  quyết bắt anh đi taxi. Những khi cần có việc gì đi đâu, Leslei lại  chỉ  dám đi xe ôm, vì Leslei lo lắng chặng đường chữa bệnh cho Hùng còn  rất  dài. Có  một điều đặc biệt rằng, năm 1994 khi gặp nhau, Leslei không  biết tiếng  Việt, Hùng không biết tiếng Pháp hay tiếng Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ  “nói chuyện” với nhau  bằng ánh mắt, bằng cử chỉ, bằng tay; họ yêu quý  nhau qua những việc mà  họ đã nhìn thấy nhau làm. Năm  2004 đến 2007,  khi Leslei quay lại Việt Nam, đó vẫn là cách nói chuyện  thường xuyên  nhất của họ. Nhưng họ vẫn yêu nhau. Khoảng cách về ngôn ngữ  chẳng còn  nghĩa lý gì, khi họ tìm thấy ở nhau sự đồng cảm trong tâm  hồn. Những   ngày Hùng ở trong bệnh viện, Leslei vừa chăm sóc Hùng, vừa tích cực học   tiếng Việt, chị muốn nói ra những lời yêu thương với người đàn ông của   chị, bằng chính ngôn ngữ mẹ đẻ của anh. Vì chị tin thốt ra những lời  yêu  thương đó, bằng ngôn ngữ đó, sẽ khiến cho lời yêu thương trở nên kỳ   diệu, thiêng liêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị  hi vọng tình yêu của chị sẽ giúp  anh có thêm sức mạnh chiến đấu với  bệnh tật. Một ngày, khi Hùng nằm thở  yếu ớt trên giường bệnh, Leslei đã  nói: “Mình làm đám cưới nhé” – bằng  tiếng Việt bập bẹ của mình. Sợ  Hùng không hiểu, Leslei cầm quyển từ  điển, chỉ cho Hùng từng từ trong  đó. Lẽ dĩ nhiên là Hùng hiểu hết từng  từ, từng chữ mà Leslei nói. Anh  chỉ không hiểu vì sao Leslei lại có  quyết định đó, vào đúng lúc này,  khi anh đang nằm trên giường bệnh và  đang đếm ngược từng ngày để đi đến  nơi cuối cùng của con đường đời mà  anh đã đi. Khi  hiểu được tình cảm chân thành của Leslei trong từng lời  nói đó, Hùng đã  gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tuổi 51, lần đầu tiên,  Hùng vừa hạnh phúc vừa thảng  thốt nhận ra rằng mình sắp sửa có một  người vợ, điều mà cả đời anh chưa  bao giờ nghĩ đến, càng không bao giờ  dám nghĩ đến trong hoàn cảnh trớ  trêu này. Ngày  2/10/2007, lễ đính hôn  của Hùng và Leslei diễn ra, với sự chứng kiến  của người thân, bạn bè  và những đứa trẻ ở nhóm Nụ Cười. Lễ đính hôn được  tổ chức ngay trong  căn phòng bệnh mà Hùng nằm ở bệnh viện Việt – Pháp. Trong  buổi lễ đính  hôn đó, Leslei mặc áo dài Việt Nam. Còn Hùng, phải cố gắng  lắm mới có  thể đứng dậy và trao nhẫn cho người bạn đời của mình. Hùng  yếu ớt đến  nỗi khiến tất cả mọi người xung quanh đều lo lắng cho anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng   Leslei đã không làm mọi người phải lo lắng. Chị đứng bên cạnh anh, để   anh tựa vào vai mình, như một lời khẳng định với mọi người: chị sẽ là   chỗ dựa cho anh. Sau  lễ đính hôn, dự định của Leslei là chị và Hùng sẽ  kết hôn vào ngày 4/1,  vào đúng ngày sinh nhật của cả hai. Đó là một  ngày ý nghĩa cho một buổi  lễ long trọng. Nhưng Leslei muốn tổ chức lễ  cưới vào ngày đó, cũng phần  vì muốn rằng Hùng sẽ có thêm một động lực  để kéo dài sự sống của mình  lâu nhất có thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáng  tiếc rằng  Hùng đã không thể chờ được đến ngày đó, dù anh khao khát điều  đó vô  cùng. 2 tuần sau lễ đính hôn, Hùng đã trút hơi thở cuối cùng.  Ngày tang  lễ của Hùng diễn ra, khi đứng bên cạnh cha xứ và nghe cha xứ  rửa tội  và cầu nguyện cho Hùng, Leslei không khóc. Bởi Leslei biết rằng  Hùng đã  hoàn toàn mãn nguyện với những gì anh đã làm được trong những  năm cuối  của đời mình. Tang  lễ của Hùng, Leslei mặc áo tang theo đúng phong tục  của người Việt Nam.  Những đứa trẻ ở nhóm Nụ Cười để tang Hùng như  những đứa con để tang  cha. Hùng đã làm được điều mà anh mong muốn. Anh  đã dành 15 năm cuối của  đời mình, để ươm những mầm cây tốt đẹp.&lt;/div&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=" ;font-family:Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img alt="Đám tang của ông Nguyễn Văn Hùng" style="WIDTH: 443px; HEIGHT: 331px" src="http://phunutoday.vn/dataimages/201201/original/images612537_a2_443.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-style: italic;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Đám tang của ông Nguyễn Văn Hùng&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=" ;font-family:Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;Và   những ngày cuối cùng của cuộc đời, anh đã được nếm những quả ngọt sau   15 năm kiên trì gieo trồng và vun xới, dù có lẽ chính anh cũng không hề   đợi đến ngày hái quả. Leslei  làm vợ Hùng chính thức được 2 tuần.  Nhưng chị hoàn toàn hạnh phúc với  quyết định của mình. Chị biết chị sẽ  sớm trở thành góa phụ. Nhưng chị  không ân hận vì đã lấy được người đàn  ông mà chị yêu, người đàn ông đã  dạy chị biết thế nào là sự bình yên,  thanh thản trong tâm hồn khi làm  được những việc tốt cho cuộc đời và  cho những người xung quanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm  vợ Hùng, Leslei muốn rằng mình  sẽ giữ được những điều đẹp nhất về người  đàn ông mà chị yêu, sau một  phép thề thiêng liêng - phép thề chồng và  vợ. Hùng  còn nhiều tâm  nguyện dang dở trước khi chết. Và sau khi Hùng qua đời,  Leslei đã nối  tiếp những công việc dở dang của Hùng. Chị ở lại Việt Nam,  thay anh làm  trưởng nhóm Nụ Cười mà anh đã sáng lập và để lại trước khi  ra đi. Chị   đã thay “cha Hùng” trở thành “mẹ” của những đứa trẻ ở ngôi nhà Nụ Cười.   Hùng đã để lại cho Leslei “nụ cười” đẹp nhất của đời anh. Đó chính là   lý do vì sao, Leslei không bao giờ khóc khi nói về Hùng. Khi nhắc đến   anh, chị chỉ mỉm cười và khi đó ánh mắt chị tràn ngập yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Hương Thảo Nguyên&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 64px; height: 58px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s400/AW1.jpg" alt=" XLVI. Thư gửi con - &amp;lt;/span&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Pierre Antoine, Việt Kiều Pháp 04:19 chiều, 10.10.2011 »&amp;lt;/div&amp;gt;&amp;lt;div style=" /&gt; &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;h5 style="text-align: center;" id="subject_1059"&gt;           &lt;/h5&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;XLVI. Thư gửi con&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);font-size:100%;" &gt;Pierre Antoine, Việt Kiều Pháp          &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;          &lt;div class="smalltext"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;« &lt;strong&gt; vào:&lt;/strong&gt; 04:19 chiều, 10.10.2011 »&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;                                                     &lt;br /&gt;Ngày  bố mẹ già đi, con hãy cố  gắng kiên nhẫn và hiểu  cho bố mẹ. Nếu như bố  mẹ ăn uống rớt vung vãi...  Nếu như bố mẹ gặp khó  khăn ngay cả đến cái  ăn cái mặc... Xin con hãy bao  dung!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!&lt;br /&gt;Khi    con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện    hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì    con.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Khi    con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại    ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;img src="http://dantri4.vcmedia.vn/y0V2Vnsx49nhQPv7HdH/Image/2011/10/tinhdau2508113_a240d.jpg" alt="" class="bbc_img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;em&gt;"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ."&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nếu    như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố    mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào   nhớ  nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng   nhất  đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe  con  nói,  thế thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi    đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ,    nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những  bước   đi đầu đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy    cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho  xã   hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai   chữ  "sinh tồn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với  bao  sai  lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con  một  con  đường đi đầy an lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con    chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và  cảm   thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương con thật nhiều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ..."&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://diendan.bacninhpro.net/lam-cha-me/thu-gui-con-tac-gia-pierre-antoine-viet-kieu-phap/?PHPSESSID=01937e396ce022c10744bba8c0e5400f"&gt;http://diendan.bacninhpro.net/lam-cha-me/thu-gui-con-tac-gia-pierre-antoine-viet-kieu-phap/?PHPSESSID=01937e396ce022c10744bba8c0e5400f&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 64px; height: 58px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707696654697606194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;                   &lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0); font-weight: bold;"&gt;XLVII.Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ                                             &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content"&gt;&lt;span style="font-weight: 700;"&gt;Ly Vũ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br /&gt;Theo &lt;a href="http://afamily.vn/20100912051321528tm0ca97/Chuyen-tinh-chang-re-Phap-noi-tieng-Viet-soi-hon-ca-vo" rel="nofollow"&gt;afamily.vn                            &lt;/a&gt; -                             1 năm trước&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;                                                      &lt;div id="advenueINTEXT"&gt;                               &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span&gt;Marc có thể “bắn” tiếng Việt như gió trong khi vợ, một Việt kiều Pháp lại ngượng ngùng vì vốn từ mẹ đẻ còn chưa nói sõi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_divNewsContent"&gt;    &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://afamily.vn/images/family/spacer.gif" height="10px" /&gt;&lt;/div&gt;    &lt;div align="left"&gt;     &lt;span&gt;      &lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content"&gt;&lt;div style="width: auto;"&gt;Thân    hình cao gầy, mái tóc xoăn màu hạt dẻ, mắt xanh lơ thực sự không mấy    gây thiện cảm với tôi hay cho những ai gặp anh lần đầu tiên. Nhưng đáp    lại câu chào và hỏi thăm bằng tiếng Pháp của tôi là một giọng nói với  âm   điệu chẳng khác nào một người Hà Nội mà tôi khó có thể quên &lt;span&gt;"Em ngồi tự nhiên đi, uống gì bảo anh, đừng làm khách nhé".&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;  &lt;p style="width: auto;"&gt;Rồi   một quãng thời gian dài, chúng tôi không gặp  lại anh chị cho đến ngày   hôm qua, khi cùng ngồi ăn phở cuốn, uống  trà đá trên phố Mạc Đĩnh Chi   ngay cạnh căn hộ trên tầng 4 mà hai vợ  chồng anh sắp chuyển đi. Và   chúng tôi có một buổi chiều đẹp ngồi nghe  câu chuyện tình thú vị cùng   những chuyến đi du lịch mạo hiểm, cuộc sống  thường nhật và bí mật nho   nhỏ của Marc và Tuyết Lan.&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;&lt;span style="font-weight: 700;"&gt; "Tiếng Việt khó nhất trần gian"&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="width: auto;"&gt;Tôi   quen Marc và Tutu (tên gọi thân mật của  chị Huỳnh Tuyết Lan) cách đây   chừng một năm khi theo bạn trai đến nhà  anh, trèo lên căn gác trên  tầng  thượng được sửa sang thành phòng tập leo  núi. Và đây cũng là địa  điểm  duy nhất, đầu tiên  tại Hà Nội dành cho  những ai thích leo núi,  muốn  tập luyện bộ môn thể thao này.&lt;/div&gt;  &lt;div align="center"&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/43emarc2.bmp" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="width: auto; font-style: italic;" align="center"&gt;Marc miệt mài trong phòng tập leo núi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;div style="width: auto;"&gt;Hai   người quen nhau 7 năm trước khi Marc còn  đang sống và làm việc ở   Slovakia, còn Tutu đang là sinh viên ở Pháp.  Chuyến đi du lịch ở Tây   Ban Nha đã đưa hai người đến với nhau.&lt;span&gt;"Đi  phượt mà em, bạn bè   dựng lều ngủ qua đêm trong khi anh chị thì không có.  Thế là cả đêm hai   đứa ngồi cạnh nhau tâm sự rồi đâm ra thích và yêu  nhau", &lt;/span&gt;Marc chia sẻ.&lt;/div&gt;  &lt;p align="center"&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/P1010691.JPG" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div style="width: auto;"&gt;Mấy   tháng sau, một mình bắt tàu đến  Slovakia thăm Marc, Tutu muốn dành  cho  anh một bất ngờ thì Marc lại nhìn  trước được những khó khăn của  một  tình yêu xa xôi, cách trở. Dù nhiều  lần chị thuyết phục anh quay  về  Pháp nhưng anh một mực từ chối vì muốn  sống và làm việc, trải  nghiệm ở  một môi trường mới lạ. Chia tay là lựa  chọn lúc đó của cả hai  người  nhưng cuối cùng, Marc nhận ra khó có thể  quên được hình bóng và  mối  tình với cô gái người Pháp gốc Việt. &lt;/div&gt;  &lt;p align="center"&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/P1030104.JPG" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="width: auto;"&gt;Cuối cùng, Việt Nam lại là sự lựa chọn cho tương lai của hai người. &lt;span&gt;"Lúc    đó, chị muốn về Việt Nam để tìm hiểu quê hương, thăm những người bà   con  trong gia đình, còn Marc thì đã kết thúc công việc ở Slovakia, hoàn    toàn tự do và muốn theo chị về sống ở đây".&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;  &lt;p align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/220808m215.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="width: auto;"&gt;Tuy   mang dòng máu Việt nhưng từ nhỏ lớn lên ở  Pháp khiến Tuyết Lan không   thể giao tiếp trôi chảy với mọi người khi về  sống và tìm việc ở Việt   Nam. Vậy là học tiếng Việt được xếp vào danh mục  những việc quan trọng   đầu tiên hai người phải thực hiện. &lt;span&gt;"Mất gần 2 năm để anh có thể nói, hiểu tiếng Việt và Tutu thích ứng được với cuộc sống ở Hà Nội".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;  &lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/20fPhoto-673.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="width: auto;" align="center"&gt;Khoảnh khắc &lt;span class="VietAdTextLink" id="link0" style="text-decoration: underline; border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; white-space: nowrap;"&gt;đáng yêu&lt;/span&gt; của cô dâu, chú rể&lt;/div&gt;  &lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/P1080833.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Marc có thể nói thành thạo tiếng Pháp, Anh, Đức, Slovakia và tiếng Việt. “&lt;span&gt;Tiếng Việt khó nhất trần gian, anh học từ nhà ra ngõ, từ ông xe ôm đến bác bán bún”.&lt;/span&gt;    Nói vui vậy chứ Marc rất ham học, có lần đến nhà anh chơi, đã 9h tối   mà  tôi thấy anh vẫn còn ngồi tập ghép từ, viết một đoạn văn tả cảnh   buổi  sáng đi chợ. &lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;&lt;span style="font-weight: 700;"&gt;"Nói sõi tiếng Việt, ăn được tiết canh thì có thành người Việt nổi không?"&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Câu   hỏi anh dành cho tôi mà tôi chưa kịp trả lời  thì trong ánh mắt của  một  người nước ngoài, gắn bó và yêu mến Việt Nam  từ ngày đầu đặt chân  đến  đây thoáng chút buồn bã. &lt;/p&gt; &lt;div style="width: auto;"&gt; &lt;span&gt;"Việt  Nam  mang đến cho anh một cảm giác rất lạ. Như thể là nhà, là  nơi chốn  cũ  thân quen. Nhưng dù nói sõi tiếng Việt, ăn được tiết canh &lt;/span&gt;(cười lớn&lt;span&gt;), ngày ngày luôn nỗ lực để là... người Hà Nội thì đối với mọi người, anh vẫn chỉ là một... anh Tây. Khó lắm!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;  &lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/DSCF9774.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="width: auto; font-style: italic;" align="center"&gt;&lt;span&gt;Không phải kiệu đỏ, cũng chẳng phải ô tô, anh rước nàng về dinh bằng... xe máy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Hỏi chị Tuyết Lan thì trong nhà, anh mới là người hay đi chợ, nấu nướng: &lt;span&gt;"Bọn    mình không quan trọng nấu đồ việt hay đồ tây, Marc tự thiết kế các  món   hết. Marc thích ăn măng cụt nhất. Cứ đến mùa là anh ấy phóng xe ra  chợ   Hàng Da, mua đến vài cân mang về nhà ăn dần". &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="width: auto;"&gt;Vừa nhắc đến măng cụt, anh lại thêm luôn: &lt;span&gt;"Hết mùa, giá là 60.000 một cân, thèm ăn nhưng đắt quá anh không dám mua".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;  &lt;div style="width: auto;"&gt;Công   việc của chị là nha sĩ, còn anh làm  việc trong lĩnh vực công nghệ   thông tin, hễ rảnh là anh lại tụ tập bạn  bè, rủ vợ đi... leo núi. Đã đi   nhiều nơi để khảo sát địa hình như Cát  Bà, Hạ Long... nhưng với anh,   những ngọn núi ở Quốc Oai, Hà Tây thực sự  là một địa điểm rất đáng  giá:  &lt;span&gt;"Chỉ cách Hà Nội 15 km, nếu đi đường  mới Láng Hoà Lạc thì  chỉ  mất chừng 20 phút là tới. Anh leo núi ở đây 3  năm rồi, bọn trẻ  con,  người làng cũng rành hết. Hay nhất là họ nói giọng  Hà Tây, anh  nói  giọng Hà Nội, chả ai hiểu vậy mà vẫn quý nhau lắm. Mà  chỉ có chỗ  này  tìm được xiên thịt nướng thì to và dài gấp mấy lần chợ Hà  Nội."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;  &lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/P1040355.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="width: auto; font-style: italic;" align="center"&gt;Những lúc mệt vì vừa leo núi xong, Marc "bắt chước" ngay mấy bác xe ôm, đặt lưng lên xe ngủ ngon lành!&lt;/div&gt;  &lt;p style="width: auto;"&gt;&lt;span style="font-weight: 700;"&gt;Bí mật nằm trong bụng vợ !&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Không   biết anh chị có phải là những người theo  chủ nghĩa xê dịch hay không,   nhưng đã ba lần chúng tôi đến nhà thăm anh  chị thì cả ba lần anh chị   sắp chuyển nhà. Vui vì đi tìm được một căn hộ  mới, rộng rãi hơn 2  phòng  ngủ, 1 phòng khách, đồ đạc cũng đầy đủ mà giá  thuê cũng vừa phải  nhưng  niềm vui sướng nhất là khi anh chị biết mình  sắp được làm bố  mẹ. &lt;/p&gt; &lt;div style="width: auto;"&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;&lt;span&gt;“Anh   chị mới đi du lịch Trung Quốc về thì  chị biết mình có em bé. Ngày   trước, anh có tập thể thao xong, leo lên  giường chị cũng không thấy gì.   Bây giờ thì chịu không nổi, bắt phải đi  tắm ngay”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Cảm giác làm Marc sốc nhất là khi anh đưa chị đi siêu âm, nhìn thấy đứa con đang hình thành. &lt;span&gt;“Nó có cái đầu, cái chân, cái tay rồi, chắc cứ thế mọc lên dần dần. Rồi nó cử động, anh… đứng tim vì sung sướng”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="width: auto;"&gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;  &lt;div align="center"&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2010/09/12/P1000947.JPG" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="width: auto; font-style: italic;" align="center"&gt;Hai người đang hồi hộp chờ đón đứa con đầu lòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;    Từng nghe những câu chuyện nhiều cặp vợ chồng ở Việt Nam tìm đến thầy    bói xem ngày giờ đẻ em bé, rồi gọi điện cho bác sĩ lúc nửa đêm để mổ…    lấy con ra, anh chia sẻ &lt;span&gt;“Đó là điều kỳ dị và kinh hoàng nhất  anh   biết ở Việt Nam. Anh muốn đó là một bí mật trong bụng vợ. Anh chị  không   cần biết đó là bé trai hay bé gái, chỉ cần biết là con mình, một  em bé   khoẻ mạnh”. &lt;/span&gt;  &lt;p style="width: auto;"&gt;&lt;span&gt;“Khi nói  chuyện với  con, chị chỉ gọi là  “le bebe” (em bé). Và cũng không lo  chọn màu sắc  quần áo, sơn phòng vì  là con trai hay con gái, chị sẽ  chọn màu trắng  thôi”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Tuy nói vô tư vậy, nhưng rồi Marc lại quay ra hỏi tôi &lt;span&gt;“nhưng anh nghe nói đẻ con gái năm Dần không tốt à? &lt;/span&gt; Rồi quay sang vợ đùa &lt;span&gt;“Thế quyết định em phải đẻ thằng cu nhé”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Dự tính em bé sẽ chào đời trước dịp Tết nguyên đán, Marc và Tuyết Lan dự định sẽ sống thêm ở Việt Nam một năm nữa khi con ra đời&lt;span&gt;: “Anh muốn con anh sinh ra ở Việt Nam, để nó có thể hiểu và yêu đất nước này như bố mẹ nó”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;"&gt;Chúng   tôi dự định có thể chụp một vài tấm ảnh về  tổ ấm nhỏ của họ để có thể   chia sẻ với bạn đọc nhưng mọi đồ đạc đã được  đóng gói và chuẩn bị   chuyển sang nhà mới. Tạm biệt Marc và Tuyết Lan  với lời hứa sẽ đến giúp   anh chị chuyển đồ, dọn phòng cho em bé, chúng  tôi mong một ngày gần   nhất đến thăm anh chị và khám phá &lt;span&gt;“bí mật nằm trong bụng vợ”&lt;/span&gt; anh.&lt;/p&gt; &lt;p style="width: auto;" align="right"&gt;&lt;span style="font-weight: 700;"&gt;Ly Vũ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;     &lt;/span&gt;       &lt;/div&gt;    &lt;div&gt;&lt;img style="padding: 0pt 5px 5px;" alt="Chuyện tình chàng rể Pháp nói tiếng Việt sõi hơn cả vợ" src="http://afamily.vn/images/family/spacer.gif" height="5px" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tintuc.xalo.vn/001712874014/Chuyen_tinh_chang_re_Phap_noi_tieng_Viet_soi_hon_ca_vo.html"&gt;http://tintuc.xalo.vn/001712874014/Chuyen_tinh_chang_re_Phap_noi_tieng_Viet_soi_hon_ca_vo.html&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;   &lt;/div&gt;                                &lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 64px; height: 58px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707696654697606194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://tintuc.xalo.vn/001712874014/Chuyen_tinh_chang_re_Phap_noi_tieng_Viet_soi_hon_ca_vo.html"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;p style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);" class="bigTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;XLVIII. Nhật ký viết về mẹ chồng của một cô dâu Việt tại Nhật Bản&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);" class="bigTitle"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);font-size:100%;" &gt;HUỆ LÂM&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                                                   &lt;p class="newsContent"&gt;                                                                  &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt; &lt;strong style="font-weight: normal;"&gt;“&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Ăn     cơm Tàu, lấy vợ Nhật” – những câu nói như thế không biết giờ đây còn     đúng với xu hướng Đa văn hóa tại nhiều nước trên thế giới hay không,   bởi   càng ngày càng có nhiều gia đình có vợ hay chồng là người nước   ngoài,   mang lại nhiều nét văn hóa mới cho thế hệ sau. Ấy nhưng nhắc   đến nước   Nhật, ngoài sự phát triển vượt bậc của công nghệ thông tin,   ngoài những   nét tinh tế trong văn hóa, nhiều người vẫn còn nghĩ ngay   đến những sự   phục tùng của người vợ đối với chồng trong gia đình hay   những bà mẹ   chồng hà khắc như trong bộ phim Oshin một thời nổi tiếng   trên truyền   hình Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;strong&gt;“Cú sốc” lần đầu tiên gặp mẹ chồng Nhật&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Có    một điều đặc biệt thú vị và đáng yêu  trong gia đình nhỏ của Thuý  Hồng   và Maki tại xứ sở hoa Anh Đào: Đó là cả  nhà đều sinh năm Tí.  Chính vì   vậy mọi người vẫn gọi gia đình nhỏ tràn  đầy yêu thương ấy là  “Gia  đình  ba con chuột”. Cách đây cũng tới gần chục  năm, Thuý Hồng  và Maki  là hai  bạn trẻ cùng tuổi ở hai đất nước khác  nhau, chủ yếu  liên lạc  thông qua  những bức thư. Từ tình bạn đầy đồng cảm  và chia  sẻ, họ đã  tiến tới một  tình yêu đẹp và xây dựng được một gia  đình nhỏ  đầm ấm với  cậu con trai  Yuuki vừa tròn 2 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Điều   đặc  biệt  hơn nữa, dù trong quãng thời gian ở Việt Nam khi vừa cưới   xong,  hay sau  này đã sang định cư ở Nhật, có một người dường như không   thể  thiếu trong  cuộc sống của cô dâu Việt Thuý Hồng, người có thể  nói  có  rất nhiều ảnh  hưởng tới cuộc sống mới của đôi vợ chồng trẻ, đó  là  mẹ  chồng cô. Cô đã  viết những dòng nhật ký để chia sẻ những cảm  nhận  về  người mẹ chồng Nhật  của mình với tất cả bạn bè tại Việt Nam.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;“Lần    đầu tiên tôi gặp bà là khi chồng  tôi đưa tôi về ra mắt. Trước đó, bà    có thể đã đoán ra chồng tôi có ai đó  khi những chuyến thăm Việt Nam    ngoài công tác cứ tăng dần. Và đến khi  chồng tôi quyết định sang hẳn    Việt Nam làm việc – một quyết định mang  đầy tính hy sinh (đã làm cho    tôi “đổ” đến 90%) thì bà nói “Con cứ tiến  lên đi”. Ngày tôi bước chân    vào cửa nhà, bà đứng đón ở cổng với bộ quần  áo cực kỳ trẻ trung, một    chiếc áo sơ mi thụng và quần bò kẻ. Dáng vẻ ấy  làm bay đi mọi sự lo    lắng về lễ nghi của người Nhật trong tôi. Thế là  tôi “thả phanh”  trong   suốt chuyến thăm với suy nghĩ AQ là mình cứ thể  hiện hết “bản  chất xấu   xa” đi, về sau mọi người đỡ phải thất vọng. Sáng  ngủ muộn,  đi chơi cả   ngày, về nhà ăn uống no say mà không nấu nướng hay  rửa  bát…&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Lần    thứ hai là mẹ chồng tôi cùng bố  chồng sang Việt Nam năm 2005 khi  chúng   tôi làm đám cưới. Khác với tiết  mục thi trao quà cưới giữa hai  bên   thông gia trước quan khách tại nhiều  tiệc cưới, mẹ chồng tôi lặng  lẽ   tặng nữ trang trước đó nhưng lại dặn  đừng đeo nó trong đám cưới. Bà    cũng không quên chuẩn bị luôn chuỗi hạt  trai cho tôi để tránh đeo đồ    kim khí trong ngày cưới. Trong tiệc cưới,  ai nhìn thấy mẹ chồng tôi    cũng nói tôi giống con gái của bà.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Lần    thứ ba là sau khi kết hôn, chúng tôi  quay trở lại Nhật thăm gia  đình.   Trước khi kết hôn, tôi vẫn tâm niệm  một điều rằng chuyện mẹ  chồng  nàng  dâu là muôn thủa và không nghĩ mình  sẽ “gặp may”. Vậy mà  tôi đã  lầm, mẹ  chồng tôi thương tôi như con gái của  bà.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;strong&gt;Người mẹ Nhật của tôi&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;a href="http://www.dangyeu.com/codauviet11-1.jpg"&gt;&lt;img style="width: 552px; height: 413px;" class="aligncenter size-full wp-image-3593" src="http://www.dangyeu.com/codauviet11-1.jpg" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Sau    này chúng tôi quyết định chuyển qua  Nhật sống, phần vì chúng tôi   không  còn trẻ nữa, cơ hội để hoà nhập sẽ  ngày càng hẹp hơn đối với   tôi, phần  vì tính chuyện có con cái. Cũng như  các nước phương Tây, con   cái lớn  trưởng thành có công ăn việc làm ổn  định thường ở riêng dù  đã  kết hôn  hay chưa. Nhưng tôi được ở với mẹ  chồng một năm để quen  dần  với cuộc  sống bên này. Chồng tôi về nước trước  tôi một năm để  “dọn ổ”  và tôi  cũng phải ở lại để hoàn thành nốt khoá  học của mình.  Về đến  nơi, tôi  thấy mẹ chồng đã dọn sẵn một căn phòng  riêng cho tôi ở  tầng  một nhìn ra  vườn dưới vòm cây hoa hồng.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;   Bà nấu  bữa  cơm đầu tiên cho hai chúng tôi, những món ăn Nhật cầu kỳ   chẳng khác  gì  khách sạn. Chiếc bàn thấp Kotatsu và chiếu Tatami đã   được bà sửa  lại để  tôi ngồi thêu thùa, một trong các sở thích của tôi,   bà còn kêu  người đục  sàn bên dưới gầm bàn để tôi thò chân xuống ngồi   cho thoải  mái, trang bị  thêm lò sưởi dưới chân bên cạnh cái lò sưởi   ngay dưới gầm  bàn. Trong  phòng có một cái tủ quần áo đã xếp gọn gàng   toàn đồ đạc của  tôi và một  chiếc tủ tường (Oshire) trống để tôi đựng   đồ của mình.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Chồng    tôi đi làm cả ngày, mẹ chồng làm part time, ngoài ra bà phải đến  các    lớp tập nhảy để chuẩn bị cho các cuộc thi mặc dù cúp bà giành được   đã   chất đầy nóc tủ. Thời gian còn lại bà cố lôi tôi ra ngoài đi đây  đó.   Bà  đưa tôi đi tàu xe cả tiếng đồng hồ chỉ để mua một chiếc gương  treo    tường vì bà nghĩ con gái thì phải điệu và có gương tử tế.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Bà  sợ tôi  buồn   nên cố gắng làm mọi thứ tôi thích, trồng nhiều hoa hơn  trong vườn  vì   tôi thích chụp hình hoa, ngày tết nói bạn bè của bà gửi  Nengajyo  (thiệp   chúc mừng từ người thân bạn bè) cho tôi vì sợ tôi  tủi thân khi  trong  nhà  ai cũng nhận được một tập dày cả trăm cái. Cứ  cuối tuần là  bà nhắc   chồng tôi phải đưa tôi đi chơi. Mỗi chiều đi làm  về, bà mở cửa  và gọi   réo rắt tên tôi dưới tầng một, lúc thì bà lôi  thứ gì đó ra  khoe vừa mới   mua được hay ríu rít kể chuyện khi tôi loay  hoay tra từ  điển để cố  hiểu.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Chỉ   vì tôi thi thoảng trầm trồ  khi xem  đấu vật Sumo trên TV, bà ngay lập   tức mua đôi vé và dắt tôi  đến tận nhà  thi đấu. Mẹ chồng tôi bao giờ   cũng giành phần khó khăn, đi  shopping thì  phải giành phần xách nặng,   khi chưa cưới, tôi giành xách  hộ thì bà nói  khi nào làm con dâu bà  tha  hồ mà xách. Nhưng con dâu bà  cũng chẳng bao  giờ được xách nặng  cả. Bà  biết sở thích đồ thủ công của  tôi, nên thi  thoảng mua cho tôi  con  chỉ, cái thước dây thêu Goblen hay  quyển sách…Từ  khi lấy chồng,  thi  thoảng tôi vẫn giận chồng nhưng chưa  bao giờ giận mẹ  chồng. Ngược  lại  bà luôn ôm tôi vào lòng an ủi mỗi khi  tôi khóc vì giận  chồng.  Tính tôi  không phải là người nói cho được bởi  lẽ hơn nhau câu nói  lúc  cả hai  đều giận mất khôn thì được gì. Nên bao  nhiêu ấm ức tôi trút   cả vào  nước mắt. Bà bao giờ cũng bênh vực và đứng  về phía tôi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;a href="http://www.dangyeu.com/codauviet3-2.jpg"&gt;&lt;img style="width: 543px; height: 407px;" class="aligncenter size-full wp-image-3594" src="http://www.dangyeu.com/codauviet3-2.jpg" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Khi    tôi mang bầu Yuuki, khỏi phải nói bà  vui mừng thế nào. Hầu như đồ  của   hai mẹ con đều do bà sắm cả vì ba  tháng đầu tôi bị “cấm cung”,  chỉ ra   ngoài đi khám định kỳ ở bệnh viện vì  sợ lây cúm, sợ ảnh hưởng  tới  con.  Về khoe cái ảnh siêu âm mờ tịt hồi  mấy tháng, thấy bàn tay  be bé  giơ  lên, bà nói những ngón tay của Yuuki  dài giống mẹ và hôm  sau bà  mang về  một tờ rơi quảng cáo lớp học piano  cho trẻ em.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Hết    thời gian “cấm cung”, bà tiếp tục đưa tôi đi chơi đây  đó, rồi đi  chùa   cầu cho được mẹ tròn con vuông. Những tuần cuối cùng  trước khi  sinh   Yuuki, bệnh viện chuyển ngày hẹn khám định kỳ qua ngày  thường và  tăng   lên mỗi tuần một lần, chồng tôi không thể nghỉ làm như  thế được  nên bà   đã nghỉ làm và đưa tôi đi. Lúc này bố mẹ đẻ tôi đã sang  Nhật  để chờ   mong cháu ngoại chào đời. Và vì tôi bụng to quá rồi không  thể  đưa bố mẹ   để đi chơi được, bà lại gánh vác việc ấy, thậm chí rủ thêm   bạn bè để   đi chơi cùng bố mẹ tôi cho vui.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Những    ngày ở bệnh viện, bà rất hay đến  thăm tôi, nếu không vì bố mẹ đẻ và    chồng tôi ngày nào cũng đến “quấy  quả” phòng hậu sinh thì có lẽ bà đã    đến hàng ngày. Được đón về nhà, bữa  cơm mừng Yuuki đồng thời cũng là    sinh nhật luôn cho ông ngoại Yuuki. Mẹ  chồng tôi không để bố tôi lỡ    sinh nhật ngay cả khi tới Nhật, chiếc bánh  sinh nhật chung cho ông và    cháu. Đến tuần thứ ba sau khi sinh, tôi bị  sốt tới 39 độ do lây cảm  của   chồng.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Đến   hôm sau thì hết, chỉ  còn 37 độ.  Trước khi đi làm, chồng tôi gọi điện   thoại tới bệnh viện và  được họ tư  vấn là giữ ở nhà theo dõi. Nhưng  mẹ  chồng tôi nhất định dựng  bố chồng  tôi dậy sớm chở tôi đi bệnh  viện.  Yuuki ở nhà với ông bà  ngoại. Bệnh  viện ở đây nếu không có hẹn  trước  với bác sĩ thì chờ khám  có khi đến 3-4  tiếng đồng hồ. Mới xa  con lần  đầu, tôi ngồi ở bệnh viện  như lửa đốt  trên ghế và tự trách  mình đã để  con ở nhà mà không mang  theo. Hết kiểm  tra flu rồi thử  máu… lại phải  chờ lấy kết quả, mẹ chồng  tôi kêu taxi cho  tôi về nhà  cho Yuuki bú rồi  lại trở lại bệnh viện,  tiện tay lấy thêm ít  đồ ăn  cho tôi. Mẹ đẻ tôi  bảo: “Tao chưa thấy ai  như mẹ mày, bóc quả  chuối  đưa tận miệng con  dâu”. Mẹ tôi vẫn gọi mẹ  chồng tôi là “mẹ mày”  thay  vì “mẹ chồng mày”  cứ như bà là mẹ đẻ của tôi  chứ không phải mẹ  chồng.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Hết    một năm, chúng tôi dọn ra ở riêng. Khi ấy Yuuki được 1 tháng tuổi.   Bố   mẹ đẻ tôi chuẩn bị về nước. Mẹ chồng tôi tới ôm lấy bố mẹ tôi rồi    khóc,  bà nói bà sẽ tới chăm hai mẹ con thường xuyên để bố mẹ tôi yên    tâm. Và  đúng như thế, mỗi tuần bà tới hai lần sau khi tan làm. Lúc nào    cũng  tay xách nách mang đủ thứ. Thường thì sau khi có cháu, các bà  hay   dồn  hết sự quan tâm cho cháu mà bớt phần của các con, nhưng bà  đối  với  tôi  vẫn y nguyên như ngày đầu. Khi tôi đã quen với nơi ở mới  và  Yuuki đủ   lớn để ra ngoài nhiều hơn, bà mới rút xuống tuần một lần.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Thi    thoảng tôi vẫn than thở là Yuuki nhỏ bé, nhưng bà bảo “không, nó   bình   thường” và luôn khen nó cao lên mỗi khi tới thăm. Thay vì trách  tôi   vẫn  để cho con ăn ở chế độ cơm mềm gần như cháo, bà nói với Yuuki  “cháu    sướng quá đấy, mẹ nấu cho mà ăn nóng, các bạn phải ăn cơm rồi,  còn ăn    cả đồ nguội cơ”. Mẹ chồng tôi luôn động viên tôi những câu  như “có  con   nhỏ bận rộn lắm” rồi “nuôi con trai vất vả hơn con gái vì  các bé  trai   yếu hơn và hay ốm hơn, lại nghịch hơn”. Mẹ chồng tôi hỏi  tôi có  cần gì   không, có muốn thứ gì đó không, tôi nói nửa đùa nửa  thật là chỉ  thấy   thiếu thời gian mà thôi. Vậy là hầu hết những lần  tới thăm bà  luôn nấu   sẵn món gì cho bữa tối của chúng tôi. Đấy là  cách bà cho tôi  thời gian!&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Nếu    câu “ngu si hưởng thái bình” mà  đúng, thì có lẽ kiếp sau tôi vẫn  muốn   “ngu ngơ” thế này để lại được gặp  may, lại được làm con dâu của  “mẹ   tôi”!”&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Huệ Lâm&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.dangyeu.com/index-450.htm"&gt;http://www.dangyeu.com/index-450.htm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 64px; height: 58px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707696654697606194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;XLIX.Việt Kiều hồi hương&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Du sinh hồi hương.. (Sau khi học 5 năm ở Nga-Xô)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;VÔ DANH&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tôi     du học Tây về! Câu đơn giản thế nhưng lanh lảnh như tiếng chuông mới     đúc. Chữ “Tây” không chính xác về địa lý nhưng chuẩn xác về sự phân   chia   cấp bậc cũng như cái nhìn trong xã hội. Có điều tôi chỉ đi “Tây”   Nga  về  chứ không “Tây” Mỹ, “Tây” Úc hay “Tây” Đức, Pháp... Cái  “thiệt  thòi”   hôm nay là “ưu đãi” trước kia của Bộ đại học dành cho  tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chả gì nước  Nga cũng “ông anh cả” của Việt nam – “nước cộng hòa thứ 16 của Liên xô”.&lt;br /&gt;Tôi    là kỹ sư kinh tế ở Nga về. Nghe không vang như câu trên. Phải  thôi.    Kinh tế Nga chục năm nay lu mu, chả ra “kế hoạch quốc gia”, chả  ra    “kinh tế thị trường”. Sách vở là phương tiện cãi nhau của các nhà  “đổi    mới”. Năm năm đèn sách nhét thứ đó vào đầu không ngớ ngẩn là may.&lt;br /&gt;Tôi    mang chiếc bằng đi xin việc. Đầu tiên tôi mua báo, nghiên cứu  “tuyển    người”, đánh dấu xanh đỏ những chỗ “khả thi” và bắt đầu gọi điện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà   có điện thoại lợi đủ đường. Tuy nhiên, mỗi lần “bắt” được giọng đầu     dây kia, hiện tượng này chiếm 30% số lần gọi, mẹ và bà chị dâu đều “ý     tứ” xem đồng hồ. Nào tôi có ham “nấu cháo điện thoại” mà tại phí điện     thoại “cấu” vào đồng lương gớm quá. Tôi đi Tây, tưởng “kinh tế” cho  gia    đình mấy năm sinh viên. Nào đâu đúng thời kỳ khó khăn. Việt nam  qua   thời  “tem phiếu” từ lâu mà nước Nga bắt đầu “talon”*. Tháng 2 kg  đường,   7  lạng thịt, 2 chai vôtka là tiêu chuẩn sinh viên! “&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Talon”    đường, rượu tạm  đủ còn thịt thiếu nặng. Ra chợ, có đấy, nhưng học  bổng   eo hẹp. Chẳng  nhẽ để con gái chết đói ở đất nước Xã hội chủ  nghĩa, mẹ   tôi đành tiếp  viện. Năm năm “hạch toán” ra chắc cũng lõm  của mẹ tôi  ối.  Biết thân,  biết phận, về nước tôi không dám làm mình,  làm mẩy  “quen ở  Tây” thế nọ,  thế kia. Chỉ duy nhất cái “màn tra tấn” 6  giờ  sáng bị khua  bằng đủ âm  thanh “nội” “ngoại” là tôi “choáng” hẳn.  “Nội”  là tiếng mẹ  tôi mở cửa  sắt đi tập thể dục, chị dâu tranh thủ  sáng có  nước bơm giặt  giũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xô chậu  “duyệt binh” xủng xoảng ra  trữ nước  dùng trong  ngày. “Ngoại” là tiếng  rao bán. Từ “mỳ nóng”,  “bánh cuốn”,  “xôi” các  loại đến gạo tẻ, gạo nếp  “tên tuổi” nghe như  tiếng Thổ, hoặc  mắm muối  kèm mùi khó tả... Điên nhất  là ông mãnh “mỳ  nóng” sáng nào  cũng như  “đồng hồ Tây”. Nó đứng dưới cửa  sổ tôi gào  “mì nóng” lanh  lỏi, kết thúc  bằng chữ “ròn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chao ôi, khâm   phục độ nẩy của  lưỡi nó. Đồ  rằng, cả miền Bắc có mình nó biết phát âm   chữ R! Không  trốn được những  âm thanh đó, tôi chúi đầu vào đống chăn   chịu đựng qua  “cơn bĩ cực”.  Nhưng giờ “thái lai” đến là lúc mẹ tôi đi   tập thể dục  về. Nhìn con gái  còn “giương đò”, bà lại ca “dậy sớm có  lợi  cho sức  khỏe” là lá la...  Thôi thà dậy béng cho xong.&lt;br /&gt;Chuyện  xin  việc không  thể gọi điện  thoại. Tôi đã qua bài học thứ nhất khi  tổng kết  thông  tin qua điện  thoại là con số 0 tròn trĩnh. Mấy người  trực điện  thoại  hoặc nhấm nhẳng  hoặc chẳng trả lời câu nào cho ra  hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mò tới “Trung tâm giới thiệu việc làm” và thấy ngay mình là con ngớ ngẩn. Vừa lộ “tốt nghiệp ở Nga về”, họ hỏi ngay:&lt;br /&gt;- Sao không ở lại, về làm gì?&lt;br /&gt;- Làm việc.&lt;br /&gt;- Việc gì mà làm?&lt;br /&gt;Tôi trố mắt nhìn họ, thầm điểm lại xem mình có vào nhầm chỗ.&lt;br /&gt;- Ở đây không giới thiệu việc à? Sao ngoài kia cả chục người làm hồ sơ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Họ làm hồ sơ xin đi ra nước ngoài lao động, làm ăn. Đi Hàn quốc, Libi, Iran... có cả đi Nga đấy. Cô có muốn...&lt;br /&gt;Tôi xua tay cám ơn rồi chuồn thẳng ra cổng.&lt;br /&gt;Bài    học thứ hai. Tránh lai vãng ở “Trung tâm giới thiệu mờ ám”. Không    khéo  bị lẫn vào hàng ngũ các cô gái “sính” chồng Đài Loan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau    hai  bài học, 50% nhiệt tình “phục vụ đất nước” đã đi tong. Tôi  chuyển   sang  “xu hướng” nghe ngóng chứ không đâm đầu làm theo báo nữa.  Người   thân  mong ngóng tôi về sau những năm xa cách, qua 5 tháng,  tình cảm   cũng vơi  đi. Đến mẹ tôi còn sốt ruột khi thấy con gái thất  nghiệp nằm   chỏng gọng ở  nhà. Bà rỉ rả “nhàn cư vi rồi đấy con ạ”.  Đúng quá, nhàn   đến “rách  việc” đây. Sáng chiều cơm nước. Từ ngày tôi  về, tự dưng   “Osin” về quê.  Chả hiểu bà chị dâu tốt nghiệp khoa kinh  tế ở đâu mà   giỏi tính thế. Tôi  hậm hực cũng chịu, nhăn nhó mẹ tôi chả  “hát” nửa   tiếng đến ong thủ mất.  Bạn bè, đứa có việc đi cả ngày, đứa  chưa có việc   lại có người yêu, chồng  con. Tôi trơ thổ địa, chẳng nhẽ  trách ông   Trời. May còn dăm ba đứa “lơ  lửng giữa trời”. Tối tối tôi  xách xe chạy   qua nhà chúng tán gẫu, chia xẻ  “mánh khóe sống đời”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  hiểu   giờ người ta xin việc là xin vào chỗ có  “mầu”. “Mầu” là bổng  lộc. Khoản   này không thể có ngay khi mới làm mà  phải nhích lên “lão  làng”. Không   phải ai cũng nhấp nhổm lên được. Chỉ  những “tinh hoa”  thôi. “Mầu” nữa   là “mầu đi Tây” theo suất “nâng cao”.  Tụi bạn tôi may  mắn có việc  thấy  chí tiến thủ của chúng nhuộm sắc “hướng  ngoại”.  Chúng cong mông  theo  các lớp tiếng Anh, tiếng Pháp như lũ “sống  gấp”,  xem ngoại ngữ là  cái  “cánh” mang chúng ra bầu trời tự do. Sau mấy   tháng “thất nghiệp”  từ một  con “Nga ngố” tôi kết hợp tính nói thẳng,   nói thật của Tây với  ngoa  ngoắt của mấy bà hàng rau, hàng thịt mà mỗi   ngày hai lần tôi nhẵn  mặt  thành một dạng “củ chuối” mà mẹ tôi không  chấp  nhận được. Bạn bè  bầu  tôi là “huấn luyện viên phụ huynh” tầm cỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ  chỗ  mẹ tôi  muốn  lấy lại hình ảnh đứa con gái út thùy mị của trước  ngày đi  Tây,  chuyển  sang tôi “biến” bà phải chấp nhận triết lý “cái  gì cũng có  thể  với con  gái mình”, thậm chí là cướp biển! Một kết quả  đôi bên cùng  có  lợi. Tôi  được tự do, mẹ tôi khỏi thấp thỏm khi khuya  khoắt. Nhưng một   cái lợi  nữa mà tôi chưa lường được. Tình trạng “bụi  đời” của tôi khủng   bố tinh  thần cả nhà nên họ huy động toàn bộ các  mối quen biết họ hàng  từ  “bắn  đại bác” đến “phi dao” để tìm việc cho  tôi. Vào một bữa cơm  chiều,  ông  anh trai yêu quý thông báo một tin  quan trọng rằng ông giám  đốc,  bạn cũ  hồi phổ thông, dù mới tìm lại  nhưng có nhiều duyên nợ,  nhận tôi  vào  công ty ông ta. Mà đó là công  ty nhà nước trăm phần trăm,  thuộc Bộ  khoa  học và Công nghệ môi trường  cơ mà. Cả nhà xôn xao, khởi  sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  cũng hí hửng như sắp  thành “ông nọ, bà kia”. Thêm bài  học thứ ba.  Muốn  xin được việc phải  quen biết. Tổng quát, muốn được  bất kỳ việc gì  đều  phải có “quan hệ”.  Cứ kiểm chứng bằng những buổi  tôi “đánh quả” nhà  bạn  bè là biết. Chị  dâu hay mẹ tôi đi chợ, y rằng  bọn bán hàng nó giúi  cho  rau già, bí  xơ, thịt dai nhoách. Không có  “quan hệ khách hàng  thường  xuyên” tôi  xây dựng mấy tháng nay làm sao  có đồ ăn ngon. Tôi giờ  ra chợ  mua cả  tuần không trả tiền là cứ vô tư.  Quen thế, không chừng  khi nào  cưới,  tôi phát đại cho chúng thiếp mời  cũng chẳng có gì muối  mặt hết!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông  anh giục tôi tới Bộ Giáo dục  và Đào tạo xin giấy  chứng nhận tốt   nghiệp làm hồ sơ. Tôi ngoạc mồm cãi  “bằng sờ sờ ra còn  chứng nhận,  chứng  nhiếc gì” liền bị cả nhà xúm vào  sỉ vả ác liệt. Mỗi  người một  giọng lên  lớp hòng dẹp cái thói “ngông  nghênh” của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mười   giờ sáng tôi  có mặt ở cổng Bộ Giáo dục và  Đào tạo. “Mười năm trồng   cây, trăm năm  trồng người” có khác, nhà cửa  của Bộ đàng hoàng, khang   trang. Khu vườn  thênh thang giữa thủ đô tấc  đất, tấc vàng nhìn sướng   mắt. Tôi tiến đến  khu nhà 5 tầng, bắt đầu một  chuỗi những “xin lỗi   chú”, “xin lỗi cô” và  cuộc “việt dã” theo cầu  thang. Giờ tôi mới biết   người Việt nam nào có  tính “nhúng mũi” vào  chuyện người khác. Tất cả   các câu hỏi của tôi đều  được trả lời u ơ  “không rõ”, “hình như”. Tôi   khùng người vì leo thang  nhưng ngộ ra vì  sao mẹ tôi về hưu rồi còn  tập  chạy(!). Cuối cùng tôi  cũng mò ra phòng  phụ trách lưu học sinh  tốt  nghiệp. Tôi gõ cửa dõng dạc,  bước vào sau  tiếng hừm. Tôi chào  lịch sự  dù chỉ nhận lại chiếc gật hay  lay động cơ  cổ.&lt;br /&gt;- Cô cần gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong hai người đàn ông đang đọc báo hất hàm hỏi.&lt;br /&gt;- Thưa, cháu xin chứng nhận tốt nghiệp để làm hồ sơ xin việc.&lt;br /&gt;- Về bao giờ?&lt;br /&gt;- Dạ, gần một năm.&lt;br /&gt;- Sao giờ mới lên đây?&lt;br /&gt;- Dạ... chẳng ai bảo cháu phải lên ngay cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô này vô tổ chức, nguyên tắc về nước phải báo cáo ngay, còn chờ ai bảo.&lt;br /&gt;Bị    mắng “ngứa tai” lắm nhưng bài học cả nhà dạy hôm qua còn nguyên nên     tôi im như hến. Tôi rút bằng, sổ điểm cùng giấy sứ quán cấp trình ông     ta.&lt;br /&gt;Ông ta cầm tấm bằng, không đọc mà lật qua, lật lại. Lật chán   ông   quay nhìn tôi. Nhìn như đánh giá mặt hàng, không khác gì tôi chọn   cá.   Thậm chí còn bĩu môi. Tôi nghĩ, ông này mua cá mà “thể hiện” thế,   bọn   hàng cá chửi cho tanh người. Nghĩ gì thì nghĩ tôi vẫn làm mặt  khép   nép.  Chợt ông ta ném bẹt cả bằng lẫn giấy tờ của tôi xuống bàn,  hỏi gọn    lỏn:&lt;br /&gt;- Học gì? Ở đâu?&lt;br /&gt;- Dạ kinh tế, trường Plekhanov ở Matxcơva.&lt;br /&gt;- Học từ năm nào? Tốt nghiệp năm nào?&lt;br /&gt;- Dạ... những điều đó có cả trong bằng rồi, sao chú còn hỏi.&lt;br /&gt;- Tôi hỏi là việc của tôi. Cô không trả lời được phải không?&lt;br /&gt;Ông    ta ngẩng nhìn tôi mãn nguyện. Chả hiểu ông ta phát minh được cái   quái   gì từ mấy câu hỏi trẻ con đó mà mắt ông chợt ánh lên ranh mãnh.&lt;br /&gt;- Cô học hành cái gì. Sang chỉ lo đi buôn, bằng thì mua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi há hốc mồm còn chưa tin ông ta đang “vu cáo” mình. Ông ta dồn tiếp:&lt;br /&gt;- Cô nói tôi nghe, bằng này cô mua bao nhiêu?&lt;br /&gt;Đến    nước này tôi chịu hết nổi. Bao kinh nghiệm cãi nhau với mấy bà  ngoài    chợ chợt loang loáng trở về. Tôi vênh mặt không kém ông ta, mắt  cũng    “đèn pha ôtô” xoáy áp đảo:&lt;br /&gt;- Chú nói bằng này giả? Chú nói  bằng  này   mua? Nghĩa là bảng điểm cũng giả, giấy chứng nhận của chú  trưởng  phòng   Lưu học sinh Matxcơva cũng mua nốt. Vậy chú làm ơn ghi cho  cháu  mấy  chữ  vào đây. Tiện ký và đóng dấu luôn cho cháu. “Nói có sách,   mách có   chứng”, mai kia có người sang Matxcơva, cháu kiểm chứng lời  chú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa   nói tôi vừa rút xoạch tờ giấy và cây bút đặt trước  mặt ông  ta. Ông ta   đứng bật dậy, há hốc mồm chẳng khác gì tôi lúc  trước, lắp  bắp:&lt;br /&gt;- Cô... cô ăn nói với tôi thế hả. Giọng lưỡi con buôn...&lt;br /&gt;- Chú nhìn người như thần. Cháu học kinh tế chú nói đi buôn. Bằng chú lật qua mà biết giả, thật kém gì người buôn “xanh”...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ta đập bàn đánh rầm:&lt;br /&gt;- Cô tưởng đây là chợ, cô phát biểu vô tổ chức... biết đây là đâu không?&lt;br /&gt;Tôi suýt nữa cũng học bà bán thịt bò kèm 70% thịt trâu ngoài chợ chống tay vô hông, “quạc” lại:&lt;br /&gt;- Cháu biết... thì chỉ có chợ mới nói “giả, thật, giá bao nhiêu” chứ.&lt;br /&gt;Mặt    ông ta đỏ rần như người có triệu chứng huyết áp “quá tải”. Tôi trót     “cưỡi lưng hổ”, tự biết không đường lui. Cuộc đấu khẩu sẽ đến đâu nếu     không có tiếng cười của người đàn ông thứ hai trong phòng. Cả hai  “đối    thủ” cùng dồn mắt sang ông ta. Người đàn ông chậm rãi tới bên  tôi. Nét    mặt hòa nhã nhưng mắt giấu vẻ khoái chí sau cặp kính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Cháu nói   với  chú Đạo thế là không được. Chú Đạo người lớn chẳng chấp  cháu “trẻ    người, non dạ” làm gì. Đứa nào mới đi Tây về chẳng thế.  Đưa bộ copy đây    chú vào sổ. Chiều mai lên lấy giấy ở phòng 32. Thôi,  chưa xin lỗi chú    Đạo còn chờ gì?&lt;br /&gt;Nghe vậy là tôi đủ “thông minh”  hiểu ý. Một trọng    tài kinh nghiệm thổi còi đúng lúc nhắc hai cầu thủ  “fair play”! Tôi    chuyển tần số lời nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chú Đạo bỏ qua cho cháu mấy lời láo lếu vừa rồi. Ở nhà cháu vẫn bị mẹ mắng suốt vì tội cãi bướng mà.&lt;br /&gt;“Chú    Đạo” kia mặt vẫn đỏ nhưng lẽ nào không “miễn cưỡng bắt tay đối  thủ”.    Ông ta lầm lỳ chẳng ra gật, ra lắc ngồi xuống cầm tờ báo đọc tiếp.   Tôi   lại gần người đàn ông mang kính để ký vào sổ, khẽ nói nhỏ:&lt;br /&gt;- Cháu cám ơn chú nhiều.&lt;br /&gt;Ông ta mỉm cười với tôi:&lt;br /&gt;- Molodec! (Cừ lắm!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bữa    cơm chiều, tôi “tường thuật” lại chuyện “chú Đạo”. Chị dâu tôi  khoái    bất ngờ tới mức trước mặt mẹ chồng dám vỗ đùi đôm đốp. Tôi ngờ  rằng  bà   này cũng từng bị cái Bộ kia “đì” rồi nên giờ được “trả thù quá   khứ”.  Mẹ  và anh tôi nhăn nhó. Mãi sau mẹ mới chép miệng:&lt;br /&gt;- Mày thật chả khác bố mày ngày xưa.&lt;br /&gt;Bố    tôi ra đi sớm khi tôi mới 10 tuổi. Tôi chẳng còn nhớ nhiều về bố.     Nhưng tôi tin, nếu ông còn, ông sẽ xoa đầu con gái rượu chứ chẳng mắng     đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tuần, theo lời ông giám đốc tôi đến cơ quan làm  việc.   Không  biết nếu tôi đi làm dâu mẹ tôi có lo như tối hôm trước  ngày tôi  đi   làm. Bà đi ra nhắc, đi vào dặn. Anh trai tôi răn đe:&lt;br /&gt;-  Mày làm   thế  nào cho tao còn gặp lại được bạn bè. Bớt mồm đi. Người  ta hỏi, trả   lời  cho ngoan ngoãn. Lớn rồi, nghe hỏi phải biết ý họ mà  trả lời.&lt;br /&gt;Con  bạn  thân đọc “lesson” cho tôi lĩnh hội. Nào bánh kẹo,  thuốc lá, trà   ra  sao, chào ai cô chú, ai anh chị... Đặc biệt khoản  “ngoại hình”:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Mặc  đầm cho nữ tính. Đầm dài bớt ganh ghét  của đồng nghiệp nữ nhưng   mất cổ  động viên nam. Độ ngắn của đầm tỉ lệ  thuận với trình độ văn hóa.&lt;br /&gt;Tôi   lục tung valy tìm ra chiếc đầm  xanh. Màu hơi ngớ ngẩn nhưng có  vẻ nữ   tính. Độ dài của nó vừa khéo để  không sexy cái đầu gối củ lạc,  lại   chứng tỏ tính kín đáo của bằng  Đại học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đi sớm, lởn vởn    chờ phòng số 4 có người. Theo  lời giám đốc, tôi xông tới “làm quen”. Ở    nhà mẹ vẫn khen tôi có đức  “trơ tráo”. Tôi còn nhiễm tính “tự tin mù    quáng” của người Nga nên  chả bối rối chút nào khi bước vào.&lt;br /&gt;- Chào    các chị, các anh - Tôi  hơi nghêng người và nở nụ cười bài bản – Em là    Thu, anh Bình giám đốc  nhận em vào làm công ty mình từ hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm   người, định  vị năm bàn quay nhìn tôi. Một giây, hai giây... năm  giây.   Tôi chợt  thấy nụ cười trên môi mình vô duyên trước 10 chiếc mắt  dọi   vào. Từ  hôm về nước, tôi xem nhiều phim Việt nam và không chịu được  vẻ   vô cảm  của các “sao” điện ảnh. Giá họ học được vẻ mặt của năm người    đang  chiếu tướng tôi đây chắc nền điện ảnh Việt nam sẽ phất kém gì     Holywood. Sang giây thứ sáu, muốn hay không nụ cười của tôi cũng không     le lói hơn được nữa. Tôi đứng đực ra chờ phản hồi nhưng hình như họ cố     làm vẻ nghễnh ngãng. Tôi thầm rủa số mình đi đâu cũng không xuôi xẻ.&lt;br /&gt;- Sao tôi chả biết gì nhỉ?&lt;br /&gt;Một giọng nam chất kim vang lên phá tan bầu không khí “mặc niệm”.&lt;br /&gt;- Ông Bình làm những chuyện lạ đời. Đùng đùng cái gì cũng theo ý mình,  hay dở thế nào cho người khác đổ vỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng nữ ồ ồ cằn nhằn.&lt;br /&gt;-    Em  có nghe loáng thoáng - giọng cô gái khá trẻ ngồi bàn gần cửa –  Anh   Bình  nói nhận người về. Sắp tới công ty mình ký hợp đồng với công  ty   thiết bị  y học của Nga.&lt;br /&gt;- Ôi dào, viện này thiếu gì kỹ sư học Nga về. Toàn thằng chẳng làm được việc gì lại còn nhận thêm.&lt;br /&gt;Giọng    kim vừa nẫy nhưng tôi đã phát hiện ra của người đàn ông ngồi góc    phải.  Dù cửa sổ mang ánh sáng ban mai vào nhưng khuôn mặt ông vẫn không    vì  thế bớt già nua và nhăn nhó như quả táo Tàu. Kinh nhất là cặp mắt   kẻ   chỉ, khó đăm đăm đang tranh thủ “miệt thị” tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn  đứng  vì   chả có ai định mời mình ngồi xuống chịu trận. May hôm nay tôi  mặc  chiếc   đầm xanh. Tuy ngớ ngẩn nhưng theo các nhà “tâm lý học”,  màu sắc  có tác   dụng giải tỏa. Màu xanh lờ lợ đó như lá chuối đặt trên  thùng  nước đang   sánh qua sánh lại. Khổ nỗi “chiếc lá chuối” này  không mảy  may tác dụng   “tâm lý” ông giọng kim. Ông chán bâng quơ,  chuyển sang  chĩa mũi dùi vào   tôi:&lt;br /&gt;- Ai bảo cô tới đây?&lt;br /&gt;Kinh  nghiệm ở Bộ Giáo  dục và Đào  tạo  đã dạy tôi chẳng nên ngạc nhiên trước  câu hỏi thừa.  Ngoan ngoãn như  lời  ông anh dặn, tôi thỏ thẻ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ thưa, anh Bình dặn sáng nay em tới làm quen với các anh chị.&lt;br /&gt;Tình    hình nghe ra chẳng sáng sủa hơn sau câu trả lời nhún nhường của  tôi.    May cô gái gần cửa bước tới kéo ghế mời tôi. Tôi đầy cảm kích. Tôi    liếc  tìm bộ ấm pha trà, lấy mấy gói bánh kẹo, thuốc lá ra đặt trên bàn,     mạnh dạn hỏi cô gái còn đang đứng gần tôi:&lt;br /&gt;- Cho mình mượn mấy chiếc đĩa được không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đồng    minh trong hy vọng” của tôi nhanh nhẹn mở tủ lấy đồ và giúp tôi.  Tôi    thầm cám ơn Trời. Dù thái độ của tôi giờ không còn tự tin như trước     nhưng tôi vẫn đủ “khả năng” bê ra từng bàn mời các vị đang chiễm chệ  đọc    báo và bình luận chuyện không đâu. Tất nhiên họ uống trà. Tất  nhiên  họ   gặm nhấm bánh kẹo và coi sự phục vụ của tôi là “tất nhiên”  khỏi cần   cảm  ơn. Còn tôi “tất nhiên” phải quên thói lịch sự của Tây  mà coi đó  là  văn  hóa Việt nam!&lt;br /&gt;Người đàn ông ngồi gần cửa sổ chợt cắt ngang câu chuyện về giá xe máy Thái lan đang xuống&lt;br /&gt;:&lt;br /&gt;- Em học ngành gì bên Nga?&lt;br /&gt;- Dạ em học Kinh tế.&lt;br /&gt;-    Lại Kinh tế - giọng kim lần này hơi méo có lẽ do chiếc kẹo Hải châu     còn mắc trong răng – Đâu cũng nhan nhản kỹ sư kinh tế. Mang tiếng học     hành mà chả biết “đếch” gì. Làm hợp đồng viết ngu bỏ mẹ. Cháu ông  Viện    phó học Kinh tế vừa vào Viện, con bà Hoài phòng “Công nghệ  nguyên tử”    cũng đang làm hợp đồng bên đó.&lt;br /&gt;Tôi khẽ nhăn mặt. “Lại gặp bạn “chú Đạo” rồi. Giờ mà ông hỏi giá bằng Đại học, mình phải hô bao nhiêu đây?”.&lt;br /&gt;- Cô ở đâu đến đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc    kẹo đã chui tọt vào họng nên câu hỏi vang lên lanh lảnh. Một câu  hỏi    đơn giản như bài học đầu tiên của chương trình học ngoại ngữ, ông có     hỏi bằng tiếng Anh tôi vẫn trả lời vô tư.&lt;br /&gt;- Em ở Hà nội ạ.&lt;br /&gt;Những khuôn mặt “đầy ấn tượng” hiện ra. Cáu kỉnh là của ông giọng kim:&lt;br /&gt;- Ai chả biết Hà nội. Quen ai mà tới đây?&lt;br /&gt;- Á... – hơi ngượng vì sự “chậm hiểu” nhưng tôi chữa ngay- Dạ, em chỉ quen anh Bình giám đốc thôi ạ.&lt;br /&gt;- Quen mỗi ông Bình mà xin được vào Viện lớn thế này. Giọng ồ ồ thắc mắc kèm theo cái nhìn nghi vấn rất “nữ tính”.&lt;br /&gt;Tôi còn quen thêm được ai từ ngày về nước ngoài mấy bà buôn ngoài chợ.&lt;br /&gt;- Thế cô con ai?&lt;br /&gt;Cái    hất hàm đầy tính “khảo sát” của ông giọng kim chĩa vào tôi. Tất   nhiên   lần này tôi đã “thấu” câu hỏi. Ông anh tôi chả dặn phải xem ý   người  ta  mà trả lời là gì. Tôi dõng dạc:&lt;br /&gt;- Dạ em không con ai cả ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có    bịt tai tôi cũng nghe tiếng cô gái “đồng minh” cười váng lên. Tiếng    ho  khục khục giấu tiếng cười “thiên nhiên” là của ông ngồi kế cửa sổ,    anh  chàng trung niên từ đầu chưa nói gì chợt rút kính lau lấy, lau  để.   Chỉ  còn lại hai khuôn mặt của hai chất giọng “ngược đời” là thộn  ra.   Giọng  kim rít lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô học đâu kiểu nói trêu ngươi thế hả? Cô biết tôi là ai không?&lt;br /&gt;Tôi    nghệt mặt chả hiểu mình có tội gì. Tôi quay sang “đồng minh” cầu  cứu    nhưng cô ta còn mải cười đến mức chạy bắn ra hành lang, vội vàng lao     ngay vào ông Bình đang bước tới. Cô khẽ “Ối”, ngượng nghịu. Bốn người     còn lại kéo ghế đứng lên chào đồng loạt. Chỉ có tôi đang ngẩn ngơ vì     “quả mắng” nên ngồi tại chỗ khẽ lúng búng.&lt;br /&gt;- Chào mọi người! - Giọng sang sảng đúng chất Sếp - Làm quen vui quá. Nhân viên mới có quà cho anh em hả. Được đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay sang bên, ông giám đốc nói:&lt;br /&gt;- Anh Trung tổ chức và chị kế toán lên phòng tôi có việc cần bàn nhé!&lt;br /&gt;Hai    người đứng dậy theo ông lên phòng. Tôi toát mồ hôi. Thôi xong. Ông    anh  nhắc “khéo lời với ông trưởng phòng tổ chức mới hòng được vào biên     chế”. Loạng quạng thế nào tôi “trêu ngươi” ông ta rồi. Vụ này khéo   đứt!&lt;br /&gt;Ngày  sau, tôi đến, chẳng có chỗ riêng của mình trong phòng,   chẳng  có việc  cụ thể. Giám đốc bảo làm quen công việc nhưng có ai nói   năng gì  với tôi  đâu. Cô “đồng minh” trở nên giữ kẽ. Mặt ai cũng như   bức tường.  Cảm  tưởng tôi bị tẩy chay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ra hành lang nghe   chim sẻ chíu chít  trên  nhánh xà cừ, buồn bã như giữa đảo hoang. Vài   ngày sau, giám đốc  chỉ tôi  phòng nhỏ, kêu dọn dẹp, kê bàn vào lấy chỗ   làm việc. Sáng 8 giờ  đi, trưa  cơm nhà, chiều lại công ty. Việc duy   nhất là ngồi và ngó qua  cửa sổ. “8  giờ vàng ngọc” thoải mái tiêu.   Chán, tôi lò dò xuống phố  thăm tình hình  Model của Hà nội.&lt;br /&gt;Từ ngày   tôi đi làm, dù tập sự không  lương, mẹ  yên lòng hẳn. Tôi thành “thất   nghiệp” toàn phần. Hiếm hoi  gặp bọn bạn  chẳng biết kể chuyện gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng   lẽ kể chuyện “năm  anh em trên chiếc xe  tăng” hở ra là nã đạn vào  tôi.  Hay kể chuyện Sếp  sáng đảo qua công ty  vài phút là biến. Thỉnh   thoảng, ông định vị trong  phòng thì toàn thấy  “họp... kín”. Có lần   không nén được tò mò, tôi ghé  tai nghe trộm. Hoá ra  các bố chơi “tá   lả”. Tôi chán ngấy đóng vai người  thừa. Ho hoe tính  chuyện xin thử chỗ   khác đã bị ông anh dạy thế nào là  đức kiên tâm  “trường kỳ kháng   chiến”. Tiền tiêu do mẹ tài trợ đủ ăn  sáng, bơm xe,  tình rỗng tuyếch,   công việc đuổi ruồi. Tôi tù túng trong  mọi ràng buộc  từ nhà đến công   ty. Mẹ tôi nhắc khéo chuyện “gia đình”.  Tôi tỉnh queo:&lt;br /&gt;- Mẹ chi tiền. Con ra chợ coi thằng nào “sạch nước cản” mua về làm chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà    chán. Tôi buồn, tôi nhớ nước Nga. Khi ở đó tôi chỉ nhìn thấy những     điều đen tối mà chê nhưng khi về rồi, tôi biết, tôi thiếu nó. Cho dù     ngày đó có bơ vơ, có khó khăn, khắc nghiệt nhưng tất cả thật rõ rằng để     mình phải vượt qua. Còn sống nơi quê hương sao tôi lạc lõng. Ai giúp    tôi  mài bớt những sù sì, góc cạnh để có thể lăn tròn trong xã hội  này?&lt;br /&gt;Tối   thứ bảy, tôi ngồi nhà xem vở tuồng “tân cổ giao duyên”,  ngoan như  bà   góa thủ tiết với chồng. Chuông điện thoại kêu, tôi uể  oải nhấc.&lt;br /&gt;- Thu hả?&lt;br /&gt;- Thu đây, ai đó?&lt;br /&gt;- Còn nhớ Thắng “mập” không? Tao đây.&lt;br /&gt;- Ôi Thắng, mày đang ở đâu vậy? Tôi reo lên khi nhận ra thằng bạn thân từ ngày học phổ thông đến suốt năm tháng ở Nga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Matxcơva chứ ở đâu. Mày thế nào, nghe tụi nó bảo đi làm rồi hả?&lt;br /&gt;- Làm khỉ gì, chán muốn bỏ. Tao đã thấy lời mày khuyên ở lại là “chân lý”.&lt;br /&gt;- Thế mày còn thích đến với “chân lý” không?&lt;br /&gt;- Thích cũng phải qua ối “cửa” mới tới được “chân lý”. Còn mày thế nào?&lt;br /&gt;-    Tao gọi về hỏi mày chịu qua giúp tao phụ trách phần kế toán cho công     ty của tao ở Matxcơva không? Đồng ý tao gửi giấy tờ về làm hộ chiếu.   Tao   điểm ra chỉ mày đủ khả năng, đúng nghề và tính “bà la sát” của  mày  mới   trị được bọn trong công ty. Nghĩ sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bất ngờ  chẳng nói  được   lời nào. Hơn một năm qua, tôi đã biết, ở Việt Nam  “nghề” sáng giá  nhất   là “nghề đi Tây”, “nghề xuất ngoại” dù ngắn hạn,  dài hạn. Những  ai chê   “nghề” này chắc chắn là Sếp. Mà Sếp chỉ chê  “dài hạn” vì đi lâu  dễ “vênh   cạ” chứ “ngắn hạn” Sếp OK đầu tiên.&lt;br /&gt;- Ê, chán nước Nga chưa mà im như thóc vậy?&lt;br /&gt;-    Không... tao đang tính – tôi lúng túng không biết nên nói kiểu gì để     hợp “phong cách người Hà nội”- mẹ tao lo đi nữa sẽ “ê sắc ế”...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À... mày định lấy chồng kiểu gì tao không biết nhưng nếu định lấy thằng yêu mày thì lấy tao đi. Tao yêu mày lâu rồi.&lt;br /&gt;Lần này tôi “cấm khẩu” hoàn toàn. Thắng chợt chuyển giọng:&lt;br /&gt;- Nói thật đấy.&lt;br /&gt;Trời    ạ, mẹ tôi nói cấm có sai “Ngưu tầm ngưa, báng bổ như mày, chỉ gặp     thằng ngang ngửa”. Nhưng dù “củ chuối” cỡ nào tôi cũng không thể tưởng     tượng ra được màn tỏ tình “mày” “tao” qua điện thoại quốc tế!&lt;br /&gt;-   Thu   ơi, suy nghĩ đến trưa mai nhé! Thời Edison chỉ cho suy nghĩ 5 phút    thôi  mà -Thắng cười hì hì- không đùa đâu, 100% nghiêm túc. Hẹn mai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Máy     bay cất cánh, mảnh đất quê hương chao nghiêng. Dòng sông Hồng kia   rồi,   quanh năm đỏ đậm phù sa. Hà nội li ti, nhấp nhô mái ngói. Tôi lại   ra  đi  lần nữa. Chút nhơ nhớ, bâng khuâng về Hà nội, về mẹ.&lt;br /&gt;Giọng   cô   chiêu đãi viên Nga nhắc người ngồi cạnh đeo dây an toàn nghe quen   như   mới hôm qua. Nhưng hình như vẫn có gì là lạ. Có lẽ, lạ vì không   ngơ ngác   như khi xưa sang học. Con đường phía trước sẽ không trải   thảm, sẽ  không  ít khó khăn, nhưng tôi biết, ở đó tôi có thể sống và   làm việc  mình mong  muốn. Cảm giác tự do ngọt ngào.&lt;br /&gt;Hà nội mờ dần   qua làn mây  mỏng.  Quê hương ơi, ta sẽ về như tìm bóng cây giữa con   đường chang  nắng. Sẽ về  để thêm động lực ra đi. Về để hiểu ta Người   Việt Nam và Quê  hương ngàn  đời vẫn một!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Không biết tác giả)&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;ST&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=493538"&gt;http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=493538&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 64px; height: 58px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707696654697606194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);font-size:100%;" &gt;L.VIỆT KIỀU TẠI LIÊN XÔ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;DƯƠNG THU HƯƠNG&lt;/span&gt;&lt;br style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tàu    đỗ lại đột ngột khiến người đàn ông răng bạc và tôi cũng bật ngửa về    phía sau. Nó chạy thêm vài chục thước nữa, rồi dừng hẳn lại. Ga mới  đứng   sừng sững dưới ánh đèn. Ga này vắng khách. Trên đường kè xi măng,  chỉ   có dăm người đủng đỉnh lên tàu. Những chiếc vali nhỏ nơi tay họ  giống   như hộp đựng đồ hóa trang của diễn viên. Ga không lớn, nhưng  kiểu kiến   trúc nặng nề. Chúng giống những tảng đá xếp xô lệch, chồng  chất lên   nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và những cây cột đèn đứng thành hàng đều đặn  trên khoảng sân rộng,   trông trơ trọi, chẳng ăn nhập vào đâu. Tuyến  đường này, tôi đã đi vài   lần. Tên các nhà ga, tôi không nhớ hết. Những  cái tên Nga, dài lòng   thòng, trúc trắc đối nghịch tâm hồn giản dị của  họ. Nhưng bù vào đó, địa   thế và kiến trúc các nhà ga, tôi nhớ như in.  Ga này xấu xí. Không hiểu   vì sao, cứ nhìn thấy nó tôi đã có cảm giác  nặng nề, u uất. Dường như   những dáng thô lậu, thiếu hài hòa ấy hăm dọa  con người, đem cho họ những   dự cảm không may mắn. &lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tàu   dừng ở ga khá lâu, có lẽ do bảng điều  phối chung của ngành đường sắt.   Trong khoảng thời gian chờ đợi, tôi móc  trong túi được một nắm kẹo.   “Chìa khóa vàng.” Tôi mời khách đồng hành.  Ông ta cười váng lên:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Răng tôi sắp hỏng hết rồi. Kẹo là kẻ thù số một đấy.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi nhí nhách bóc kẹo, mong cho con tàu nhanh nhanh rời ga.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Rồi    cũng tới lúc tàu rời ga thật. Những khối đen nặng nề từ từ trôi về   phía  sau. Cả các cột đèn trơ trọi, với những bình thủy tinh chụp hình   trái  anh đào lộn ngược. Cả cái bồn hoa hẹp và dài, chạy dọc theo kè xi   măng,  rùm ròa loài cây gai đầy hoa nở.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Người đàn ông mở sổ ra xem, và nói:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Còn ba ga nữa thôi. Khoảng một giờ bốn mươi phút nữa ta sẽ tới Mátxcơva.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi đáp,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Vâng.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Ông ta hỏi,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Có người chờ cô ở đấy chứ?&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi lúng búng đáp,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Không biết. Có thể có.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Ông khách liếc nhìn tôi, rồi nhún vai:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Một con chuột nhắt như thế này mà không có ai ra đón ư?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi    mỉm cười, thay cho câu trả lời. Còn ông ta rung đùi nhìn tôi, mắt  nheo   lại đầy hoài nghi. Lúc ấy, có tiếng mở cửa. Hai gã trai trẻ bước  vào.   Một gã cao to, lưng gấu, tóc vàng. Gã kia tóc đen, lông mày đen,  ria  mép  đen, kiểu như người xứ Grudia. Toa tàu tràn ngập mùi rượu.  Người  đàn  ông ngồi bên tôi ngả người ra phía sau, duỗi dài đôi cẳng  chân. Rồi  ông  ta đưa mắt nhìn hai gã trai trẻ. Ngược lại, hai gã không  nhìn ông  ta mà  nhìn tôi:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- A...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Gã tóc đen cất tiếng reo rồi xô tới:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Mày có quần bò mốc không? Tao mua.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi lắc đầu,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Không có.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Dường như gã không nghe tôi trả lời, gã cao giọng nhắc lại lần thứ hai.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Quần bò mốc, quần bò hoa. Tao mua cho.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi đáp lại, to tiếng hơn.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Không có.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Gã tóc vàng, lưng gấu cúi đầu xuống:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Tao trả 130 rúp, bán đi. Ở Mátxcơva chúng nó mua rẻ hơn. Chỉ 115 rúp thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi đáp,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Tôi đã bảo là tôi không có.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Gã tóc đen cau mày, hàng ria mép đen đụng đậy,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Mày không muốn bán cho chúng tao, phải không?&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Gã móc túi, chìa ra một nắm bạc,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Chúng tao không ăn cắp, chúng tao trả tiền. Nhìn đây.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Hơi rượu phả vào tận mũi tôi. Tôi thấy óc não bắt đầu quay cuồng, hai thái dương nóng rừng rực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Tôi đã bảo là tôi không có. Mấy người điên hay sao?&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Mắt    gã trai tóc đen long lên, tức giận. Gã nhét tiền vào túi, tiến lên  một   bước, đứng chặn ngay trước mặt người đàn ông răng bạc. Rồi gã xỉa  ngón   tay vào trán tôi:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;-   Mày không chịu bán, phải không? Tụi Việt Nam  chúng mày không bán, còn   ai bán. Lần trước, một con bé giống mày bán cho  tao chiếc áo phông  tồi.  Đem về nhà, em gái tao mặc. Một lần, đã rách  hết đường chỉ. Ở  đường  phố Áccbát ấy, biết không, chỉ có chúng mày và  tụi digan bán  hàng rong.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Nước   mắt và muối cùng lúc tràn lên che  kín mắt tôi. Người đàn ông răng bạc   đứng lên, làm gì đó, hình như túm cổ  gã trai. Tôi nghe tiếng ông ta   hét:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cút ngay, cút ngay, không ta cho chúng mày xuống đường tàu. &lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tiếng    ông ta bập bùng như gõ trống bên tai. Hình ảnh ông cũng lờ mờ, bị lủi    chìm trong màn nước mắt. Tôi trùm tấm khăn len lên đầu, khóc nức nở,    khóc như bị đòn oan, không còn kiềm chế được. Người khách đồng hành vỗ    vai tôi nhẹ nhẹ, ra chiều an ủi. Rồi sau đó, ông ta khoanh tay, ngồi  im   lặng với vẻ mặt của một người từng trải, kiên nhẫn chờ đợi.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Bây    giờ, tôi không hiểu vì sao tôi đã khóc như thế. Nhưng lúc ấy, nước  mắt   như dòng lũ không ngăn được. Lần đầu tiên, trong đời, tôi khóc  trước  một  người khách lạ. Ông ta lại rút thuốc ra châm. Còn tôi, khi  đã khan  hét  giọng, tôi rũ xuống như tàu lá héo, ngã vật vào góc toa  tàu. Bên  ngoài,  những thị trấn, những phố lẻ lác đác ánh đèn trôi qua.  Giống như  những  đốm lửa lạnh lẽo, xa cách, chúng nhắc nhở sân ga  Mátxcơva năm  trước.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Năm ngoái, cũng bà Vêra trao cho tôi bức điện:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;“Hằng đến ngay Mátxcơva. Khách sạn Ratxia. Phòng 607.”&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi    biết cậu Chính đã sang Nga, vì từ ba tháng trước, mẹ tôi viết thư  báo.   Tôi cũng ngồi trên con tàu này, vượt qua hàng ngàn cây số để tới    Matxcơva vào một sớm lạnh lẽo. Tuyết chưa rơi, nhưng những đám lá vàng    cuồi cùng của mùa thu đã ngả sang nâu sạm. Trên hè, những mảnh lá úa  tàn   bị gió lùa theo gót khách vãng lai. Trên không, thỉnh thoảng lại  có  vài  chiếc lá vàng hiếm hoi bay lượn, như mảnh ước mơ của mùa thu  bay  lượn  trước cửa ngõ mùa đông. Áo mỏng quá, tôi rét. Tôi phải giở  bản đồ  thành  phố, nhanh chóng tìm bến xe điện ngầm gần nhất để xuống.  Dưới các  đường  hầm ấm hơn trên mặt đất nhiều. Tìm được bến, tôi cắm  đầu cắm cổ  chạy.  Lúc ấy, dân Mátxcơva chưa đi làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường phố  vắng, chỉ có  những cảnh sát  giao thông đứng trực trên các ngã tư, và  trên quảng  trường. Vừa chạy,  tôi vừa ước ao một chén chè nóng pha  đường. Nhưng lúc  ấy, có tài thánh  cũng không kiếm nổi một chén chè.  Chưa tới giờ các  quán ăn công cộng  cũng như các bútphét mở cửa. Xuống  ga, tôi ném đồng  năm xu vào cửa tự  động rồi bước qua hàng rào, vào  trong. Tuyến đường  tôi đi ngay gần đó.  Hai phút sau, tôi đã ngồi trong  toa, tở dồn dập vì  mệt và lạnh. Da dẻ  tôi dần dãn ra trong bầu kkhông  khí ấm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngả  người ra phía sau, tựa vào  lưng ghế, tôi nhắm mắt  lại, lắng nghe tiếng  bánh xe nghiến lúc tới các  bến đỗ, tiếng của các  hành khách mới lên.  Khách vắng, cả toa chỉ dăm  người. Tuy thế, tôi  không thấy côi cút, tôi  mong mỏi giờ gặp gỡ. Tôi sẽ  biết tin mẹ tôi,  và mọi chuyện bên nước  nhà,&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Mỗi ga, người phát thanh viên lại xướng lên trong loa phóng thanh. Nhờ đó tôi có thể mở mắt đứng dậy vào đúng ga cần tới.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tàu    dừng hẳng, tôi bước lên bờ kè. Ở đó, phải nhảy một lúc cho ấm người,    tôi mới đủ dũng khí ra đi. Từ ga tàu điện ngầm tới khách sạn rất gần,    chỉ qua vài khúc phố với một  vườn cây nhỏ, ngả nghiêng những thân  liễu   mềm, thân bạch dương trắng óng. Cỏ đã trụi, đất phơi ra màu đen  xỉn như   xỉ than nghiền vụn.  Những con chim câu già lông cánh xác xơ  kiếm ăn   sớm, kéo lê bộ đuôi bẩn thỉu dọc hè phố.  Dưới bờ sông đào,  con sông   đang ngủ, làn nước màu chì phẳng lặng, không gợn sóng xao. Có  một người   đàn ông cao lớn, thọc hai tay vào túi, đi dọc theo bờ kênh.  Vừa đi, ông   ta vừa huýt sáo khe khẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là giai điệu một ca  khúc đang được  ưa chuộng  “Tình Yêu Màu Xanh.” Tôi đi sau người đàn  ông, lắng nghe  tiếng huýt sáo  vọng trong không gian yên tĩnh như mơ  ngủ. Tiếng sáo làm  tôi bớt lạnh.  Giờ này, có  tới, người gác khách sạn  cũng không cho  vào. Vì lẽ đó, tôi  đã mê mải đi theo thứ âm nhạc dân  dã kia. Tôi đuổi  theo nó mãi, tới khi  người đàn ông dừng lại trước một  tòa nhà cao tầng,  ngẩng lên tìm kiếm  một địa chỉ nào đó, và ông ta  thôi không còn huýt  sáo nữa. Sang đường,  tới khách sạn, tôi phải đợi  hơn nửa giờ sau mới  được vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu tôi đã chờ  tôi ở phòng khách  tầng dưới, cùng với  một chàng trai. Anh ta là phiên  dịch của đoàn. Nhờ  anh ta năn nỉ với  người gác phòng, tôi được đưa lên  tầng gác thứ sáu,  nơi cậu tôi ở. Hành  lang trải dạ thẫm màu, vắng tanh.  Khách còn đang  ngủ. Cậu Chính nói  oang oang:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- May quá, nhờ cậu chú cháu tôi khỏi phải đứng dưới nhà. Thôi nhé, lúc nào cần tôi sẽ gọi.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi nói.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cậu khe khẽ thôi. Có phải ở nhà mình đâu?&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Cậu há miệng.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Ờ ờ...&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Rồi    đưa tay chào người phiên dịch. Tôi thấy anh liếc tôi, mủm mỉm cười    trước khi mở cửa phòng mình. Chúng tôi còn phải đi xa nữa, người phiên    dịch ở phía đông , cậu Chính ở phía tây. Qua gian sảnh chung, tôi thấy    hai phụ nữ trẻ đang ngồi đan áo. Cậu bảo:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Giá cháu giỏi tiếng Nga, bán được mấy chiếc áo len cánh dơi cho các cô này thì tốt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi nhìn cậu, không nói gì. Tới trước cửa phòng, cậu rút chìa khóa, mở cửa.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Vào  đi cháu.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi vào trước, cậu vào sau. Cậu khóa cửa cẩn thận rồi mới đưa tôi vào phòng. Tôi hỏi:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cậu ở một mình?&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Ờ, tiêu chuẩn của cậu.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Ngẫm nghĩ tí chút, cậu nói thêm:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Ở một mình là tiện nhất.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Nói    xong, cậu đưa mắt liếc ra ngoài cửa sổ. Nơi đó, những mái nhà thành   phố  hiện lên trong làn ánh sáng trắng như sữa của bình minh. Cậu ngó    nghiêng lần nữa, vẻ yên tâm. Lúc đó, cậu nói:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cháu đem giải quyết mớ hàng này.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Rồi quì xuống, cậu lôi chiếc túi du lịch nhét trong ngăn dưới cùng của chiếc tủ gỗ ra.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Hàng mợ chuẩn bị đầu đủ lắm cơ.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Kéo phécmơtuya roạt một tiếng, cậu sắp sửa lôi các thứ hàng xếp bên trong ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vội nói:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Từ từ đã cậu.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Cậu bảo.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Nhưng lát nữa cậu còn phải họp đoàn, còn làm việc với bạn.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi bảo.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Chẳng đi đâu mà vội, ở đây, người ta không thức dậy sớm như bên mình.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Cậu băn khoăn.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Nhưng lỡ tay phiên dịch nó sang.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi nói.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Chẳng sang người ta cũng thừa biết.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Hằng..&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Cậu quát lên, mặt tái mẹt.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Mày nói gì thế!&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi đáp:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cháu nói thật.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Cậu gằn giọng.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cháu mấy chắt, đồ mất dạy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi     lặng im. Cậu hùng hổ đi tới trước cửa sổ, vén tấm rèm lên, chẳng  hiểu   cậu tìm thấy gì trong khung cảnh của thành phố sớm mai yên tĩnh?  Hai  tay  chống nạnh, đôi vai nhô lên, chắc cậu đang trút những hơi thở  dài,  bực  bội. Lát sau, cậu quay vào, giọng hiền từ hơn.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Thôi... Nhưng lẽ ra, cháu cũng không nên nói thế.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi lặng im, không đáp. Cậu khẽ nói.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Hằng này, cậu không muốn nhờ người khác, hoặc họ dìm giá, hoặc họ thóc mách, đồn thổi. Cháu giúp cậu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi    bỗng thấy mỏi mệt đến nỗi muốn lăn ra giường ngay. Các đầu khớp xương    nhức buốt. Da nổi gai ốc đầy lưng, và những cơn ớn lạh liên tục chạy   dọc  theo xương sống. Cảm giác giá lạnh cộng với cơn đói dày vò, khiến   các  cơ bắp như chảy lan ra, không có cơ hồ giữ lại. Tủi cực chăng?  Khóc   chăng? Nước mắt đã cạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhìn cậu, nói khe khẽ:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;-   Đáng lẽ, cậu nên  thông báo cho cháu tình hình gia đình, sức khỏe mẹ   cháu ra sao? Đáng  lẽ, cậu nên cho cháu một chén nước chè. Cháu từ hàng   nghìn cây số tới  đây.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Cậu   đứng ngẩn người ra, rồi ờ ờ... những tiếng vô nghĩa, tay cậu  trở nên   thừa thãi. Lát sau, cậu đi đến tủ lạnh, mở cánh cửa. Bên trong,  lổng   chổng một đống bánh mì tròn, thứ bánh mì bán trong các bútphét,  hai xu   một chiếc.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi nói:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cám ơn cậu.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Nói đoạn, tôi đứng lên.&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Cậu làm ơn mở khóa cửa cho cháu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Cậu    mở cửa. Tôi đi dọc hành lanh, tới gian sảnh. Hai người phụ nữ trẻ vẫn    đang đan. Tôi hỏi họ bútphét ở đâu? Họ chỉ đường cho tôi. Đi tới cuối    mút hành lang, xuống tầng thứ 3. Bútphét đã mở. Khách ăn còn vắng.  Chỉ   vài ba người đàn ông to béo ngồi ăn dămbông với phomát. Bàn trong  cùng,   một cặp trai gái cao gầy, tóc bạch kim, có lẽ người Bắc Âu đang  uống   bia. Tôi mua một phần tư con gà, một đĩa trứng ốplếp với một  chiếc bánh   ngọt phết mứt dâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chừng ấy, đủ cho tôi chống cơn  rét mệt. Ăn  sáng xong,  tôi trở về phòng, mang theo túi hoa quả. Trong  phòng, chừng  non một  chục người ngôi. Đó là đoàn công tác của cậu tôi  sang họp. Anh  chàng  phiền dịch ngồi sát cửa, ghé mắt nhìn xuống phố  xá. Những người  khác,  vừa nghe vừa nặn trứng cá hoặc gãi mụn ruồi.  Người nào cũng có vẻ  bồn  chồn. Chắc chắn họ đang tính cách nào bán  hàng hóa nhanh nhất và  nhờ ai  mua được nhiều hàng hóa nhất. Cậu Chính  đang cao giọng nói:&lt;/span&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;- Tôi yêu cầu các đồng chí nêu cao tinh thần gương mẫu trên đất nước bạn. Tất cả phải có ý thức tổ chức.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;Tôi    lặng lẽ quay ra. Tới gian sảnh tôi ngồi vào một góc ghế bành, chờ  đợi.   Nhưng trong góc chiếc ghế bành êm ái bọc nhung đỏ, tôi thấy côi  cút.  Tôi  thấy cực nhục. Cơn đói và rét qua rồi, chỉ còn lại cơn xâm  kích của  các  làn sóng tê tái. Chúng giống như các làn sóng biển thực  sự, cứ ào  tới  rồi lại rút ra xa, lặp đi lặp lại triệu triệu lần. Nhưng  không phải  nước  mặn, mà một thứ muối xót xa, một nỗi đau quằn quại,1  mỗi buồn thê  thảm,  không thể cắt nghĩa.&lt;/span&gt;.. ..[...]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới   ga xe  điện ngầm, tôi đáp chuyến đi thứ hai trong ngày. Toa tôi ngồi có   chừng  trên một chục khách, Họ vừa đọc báo, vừa nhai bánh mì kẹp thịt.   Có lẽ họ  từ một nhà máy nào vừa đi ra, Tới ga thứ ba , bọn họ xuống   hết. Còn một  mình tôi. Tôi ngắm mình trong tấm kính đối diện, lấy lược   ra chải lại  tóc. Rồi rút bánh trứng trong túi du lịch, ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần   này khôn ngoan hơn,  tôi phải chuẩn bị đồ ăn từ nhà. Giá có một chén  chè  nóng với lát chanh  thì tốt. Ăn xong, tôi mở sổ ra xem địa chỉ. Năm   trước, cậu Chính cùng  đoàn công tác đi ngắn ngày, ở khách sạn  năm   Rátxia. Lần này cậu xin đi  tập huấn bốn tháng, ở trường Đảng Aôn, ngoại   thị. Không hiểu sao, người  ta cho một ông già ngót nghét 60 tuổi như   cậu đi học? Có lẽ, đó là một  trong những chính sách tuyệt diệu nhất.   Sực nhớ gương mặt cậu trong lần  gặp gỡ trước, tôi không khỏi mỉm cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyền   tàu mấy lần, tôi  mới tới được nơi cậu ở.  Aôn đây là trường học được   biệt ưu ở nước Nga.  Không có một trường học nào được dành cho mọi sự   thuận tiện về sinh  hoạt, phương tiện học tập và giao tiếp như ở đây.   Tôi đã nghe nói nhiều  về nó. Tôi biết ở đây, mỗi học viên được sử dụng   một phòng, điều mà sinh  viên các trường khác, kể cả đại học Lômônôxốp   không dám mơ ước. Tôi hy  vọng được vào căn phòng riêng của cậu, để  uống  một chén chè nóng pha  đường. Nhưng người ta báo cho tôi biết cậu  không  có nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hỏi:&lt;br /&gt;- Cậu tôi, ông Đỗ Quốc Chính nằm bệnh viện?&lt;br /&gt;Người trực ban ngạc nhiên nhìn tôi:&lt;br /&gt;- Viện nào? Đồng chí ấy gửi cho chúng tôi mảnh giấy này.&lt;br /&gt;Một mảnh bìa nhỏ, trên đó ghi vài dòng chữ Việt:&lt;br /&gt;“ Hằng có đến, tìm cậu ở nhà anh Khoa, nghiên cứu sinh ở...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ,    tôi không nhớ rõ địa chỉ ấy. Nó ở gần đại lộ Lômônôxốp mang tên nhân    vật có họ Ulivanốp, có lẽ là em của Lênin. Một tòa nhà cao tầng, kiến    trúc tầm thường, kiểu kiến trúc phổ thông sau thế chiến thứ hai . Cửa    chính tòa nhà giáp một cửa hàng bách hóa cỡ nhỏ. Trong đó, người ta  bán   một số đồ dùng lặt vặt như cốc chén, thìa nĩa, xoong nồi, bàn chải   răng,  các loại xà phòng thơm và xà phòng giặt... Có cả bơ, cả phómát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng    lớn nhất là quầy bia rượu. Người bán hàng, một ông già cao lớn, vạm   vỡ,  mặc áo blu trắng, đội mũ trắng. Ông đi đi lại lại sau các quầy   hàng, lấp  lánh đủ thứ chai rượu và các giấy trang kim, trông như một   trái núi  tuyết di động. Khách mua hàng rất đông, từ chai nước quả chục   kôpếch đến  chai cônhắc nhãn  năm sao mấy chục rúp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông giao   hàng và nhận hàng cùng  với dáng vẻ vô cảm như nhau. Đôi mắt của ông còn   rất trong, xanh lơ,  đưới hai tràng mày bạc trắng. Hai bàn tay to, rắn   rỏi, với những vết đồi  mồi lớn và các đường tĩnh mạch nổi phồng lên.   Tôi đã đứng sau lưng đám  người mua hàng, nhìn ngắm ông rất lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong   khoảng thời gian  đó, tôi bị giằng co giữa ý nghĩ bước vào khu nhà xa   lạ kia và trở lại  ga, lên tàu về tỉnh lỵ của chúng tôi. Rõ ràng, cậu   Chính không ốm. Cậu  đã bịa ra cớ ấy để gọi tôi lên Mátxcơva. Không lẽ   bên nhà có tin đột  xuất? Nếu có, hẳn mẹ tôi đã đánh điện thẳng cho tôi.   Từ ngày bị cụt một  chân, không còn đi lại xông xáo được. mẹ đã ngồi ở   nhà, mở quán bán chè  chén. Khung cửa sổ của chúng tôi đã được đục to   thêm, trát xi măng phẳng  phiu. Để tạo thành một khoảng không gian rộng   rãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở ô cửa ấy, mỗi sáng  mẹ ngả tấm ván gỗ có chân chống  xuống,  biến thành chiếc bàn bán hàng.  Gáng hàng khô xưa đã bán hết.  Vốn buôn  cụt dần đi, chỉ còn đủ mua vài  chiếc lọ thủy tinh lớn nhỏ  đựng lạc, kẹo  vừng, thuốc lá cuốn rẻ tiền,  bánh đậu xanh và bánh rán  không nhân bán  dỗ trẻ con, chừng một chục  chiếc chén vại Bát Tràng.  Dăm túm bánh chưng  và bánh gai của các hàng  bán đem gửi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ấm  chè Thái ủ trong  giỏ lót bông. Thêm chiếc điếu cày  là đủ lệ bộ. Khách  đa phần là dân  trong ngõ. Họ bán hết gánh bún xong,  trở về ngồi ăn  chiếc bánh chưng,  hoặc bán chè rồi tới ăn chiếc kẹo vừng  cho lạ miệng.  HọÏ đi nhặt những  đồng bạc lẻ, nhàu nát của dân thành phố,  rồi đem về  ngõ xóm nuôi nhau.  Có khi, uống một chén chè chiếu lệ, họ  ngồi chuyện  vãn với mẹ tôi cả  buổi. Và mẹ tôi, cũng bòn những đồng bạc  lẻ của họ,  bỏ vào chiếc bị cói  nhỏ, như người ta làm một nghĩa vụ không  hào hứng  bao nhiêu. Số tiền  lời ấy, mẹ có thể mua đủ xuất gạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dương   nhiên, tiền ăn tiêu  trông cả vào những hòm hàng gửi qua tàu biển hoặc   bưu kiện của tôi.  Cuộc đời sinh viên của tôi đã kết thúc, kể từ buổi   chiều xuân mưa dầm  dề, khi người hàng xóm tới báo cái tin độc địa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ   đây, tôi  tới thăm cậu Chính làm gì? Người mà tôi bị trói bởi một mối   liên quan  không thể tháo gỡ. Ông già bán rượu vẫn đi lại trước mặt  tôi,  luôn tay  giao hàng. Dáng đi của ông bồn chồn như con gấu đợi mồi.  Tia  nhìn chậm  rãi, nhưng đôi mắt còn rất trẻ, rất xanh. Những người  khách  mua hàng  xong đều lặng lẽ ra đi. Ngay trước cửa hàng, là bến xe  buýt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe   tới, xe đi, hầu như không có tiếng động. Khác hẳn Hà  Nội, một thành phố   luôn luôn bị lên cơn co giật thần kinh bởi những  tiếng còi xe hỗn độn,   man rợ. Thêm vào đó, là tiếng pháo nổ bất  thường, không cần luật lệ và   tiếng rú thất thanh của một gã say rượu  hứng chí hoặc của một vụ cãi  cọ,  đánh đấm nhau. Những người dân Nga im  lặng xếp hàng, mua hàng, im  lặng  ra bến xe chờ đợi, im lặng lên xe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  con người hiền  lành, tuân thủ  luật tắc. Trong cái trật tự của đời  sống ở xứ này, hàm  chứa cái gì đó  trì đọng. Một thứ an bình của làn  nước hồ không gió bão,  không luân  chuyển. Một thứ êm ả của núi cao,  của cỏ cây trong thung  lũng, làn không  khí trong trẻo nhưng thiếu  dưỡng khí cho sức triển nở,  sức sáng tạo và  sự thăng hoa của con  người. Nhưng dẫu sao, nhìn những  người dân với vẻ  mặt êm hòa, nhiều  chịu đựng ấy, tôi vẫn thấy họ đã  được nhào nặn qua một  từ trường của  văn hóa, của một xã hội chí ít cũng  tạo nên những thành  trì của văn  minh vật chất và tinh thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe  buýt đã tới. Đám người  đứng chờ  trong trạm ghép gỗ nối nhau lên. Họ  không chen lấn, xô đẩy.  Lúc này,  tôi phải quyết định: nhảy lên xe buýt  ra ga hoặc vào khu nhà  kia. Một  chàng trai từ trong cửa hàng chạy bổ  ra, va phải tôi. Anh ta  ngoái cổ  lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xin lỗi nhé.&lt;br /&gt;Rồi sải  những bước chân rất dài, anh  ta  lên xe. Hai nách kẹp hai chai rượu.  Chai thứ ba thò thò lên từ miệng   túi quần. Tôi đang nhìn anh, xe đã lăn  bánh. Tôi thầm nghĩ:&lt;br /&gt;- Trễ rồi.&lt;br /&gt;Vậy  là trời đã bắt ta phải gặp cậu Chính thêm lần nữa. Tôi đi ngược lên  chừng 50 thước. Ở đó, cổng ngôi nhà đã khép kín.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi   đành đi vòng lại  cổng sau, ở phố bên kia. Trước cổng này, có một đám   đông thanh niên. Họ  đứng túm tụm lại, nhưng rất ít chuyện trò. Hóa ra   họ ăn kem. Quày bán  kem ngay gần đó thụt sâu vào một khu vườn. Có   khoảng trên một chục người  đang xếp hành trước khuôn cửa gỗ hình tổ tò   vò, chờ mua kem. Đa số là  người Việt. Tôi chắc họ là những nghiên cứu   sinh hoặc cán bộ thực tập  trong ngôi nhà kế đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chọn người   đàn ông tóc muối tiêu, mặc complê  màu xám nhẹ, sơmi trắng có đường  thêu  hoa văn dọc từ vai xuống gấu để  hỏi thăm:&lt;br /&gt;- Thưa chú, trong nhà này có anh Khoa, nghiên cứu sinh  năm thứ hai không ?&lt;br /&gt;Người đàn ông tóc muối tiêu ăn mốt miếng kem cuối cùng, rút mùi xoa lau miệng, lau tay rồi hỏi lại:&lt;br /&gt;- Khoa nào? Trong nhà này toàn các nghiên cứu sinh cả. Người nhà em làm luận án về môn gì?&lt;br /&gt;Tôi    im lặng. Lúc ấy, tôi chưa kịp nghĩ tới địa chỉ cụ thể của cái ông    nghiên cứu sinh tên là Khoa kia. Tôi vẫn nghĩ, đám người làm luận án phó    tiến sĩ chắc không bao nhiêu và họ quen biết nhau cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông  chăm chú nhìn tôi và hỏi:&lt;br /&gt;- Em ở xa mới về Mátxcơva, đúng không?&lt;br /&gt;- Vâng. Xa lắm.&lt;br /&gt;-    Tiếc cho em quá. Ở đây có Khoa Điện-cơ, Khoa Sinh-Hóa, Khoa Ngữ-văn.    Nghĩa là chừng ấy ông Khoa được gắn liền với môn khoa học làm luận án    thành biệt hiệu.&lt;br /&gt;- Cháu có địa chỉ của anh ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đáp  và  đưa cho   người đàn ông tấm bìa. Ông ta đọc, rồi đưa mắt nhìn tôi  rất  nhanh. Tôi  không đoán được ý nghĩa của cái nhìn đó. Nhưng tôi biết  chắc  chắn nó hàm  chứa một hiện thực không bình thường. Người đàn ông  nói:&lt;br /&gt;-  Khoa  Sinh-Hóa. Tôi có thể đưa em đếxn tận nơi. Em có mang đủ  giấy tùy  thân  theo không ? Ở đây, người ta nguyên tắc máy móc lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gật đầu:&lt;br /&gt;- Cảm ơn chú. Cháu chuẩn bị rồi.&lt;br /&gt;Người    đàn ông giúp tôi xách túi du lịch. Ông ta bước lên bậc tam cấp, đẩy    cánh cửa gỗ luôn khép kín cho tôi vào. Qua một phòng gỗ hẹp ngăn cách    giữa cửa lót bên trong, như kiểu kiến trúc thông dụng các tòa nhà ở  đây,   chúng tôi bước vào gian tiền sảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là một căn phòng  rộng,  có những  chiếc ghế gỗ cũ và xoàng xĩnh kê sát tường cho người  lên xuống  ngồi chờ.  Một tấm bình phong giá ghép bởi các khung gỗ có  căng vải sơn  vẽ hình  trang trí, ngăn cách gian tiền sảnh chính rộng  hơn. Bên trái  gian tiền  sảnh, một phòng trực ghép gỗ, khung cửa vuông.  Một ông già  ngồi trực bên  trong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông đang đọc sách chăm chú,  mái đầu trắng  phơ cúi xuống, những  chòm lông bạc đâm tua tủa từ hai lỗ  tai lớn ra hai  bên. Người đàn ông  tóc muối tiêu bước tới gõ gõ vào  khuôn cửa gỗ. Tôi  chắc ông lão nặng  tai. Quả nhiên, người đàn ông gõ  tới lần thứ ba , ông  mới ngẩng lên:&lt;br /&gt;- A... Có việc gì vậy?&lt;br /&gt;Ông   hỏi với giọng nặng và  trầm, không giống giọng nói của dân Mátxcơva.   Thay vì trả lời, người  đàn ông hỏi lại, với cách phát âm và ngữ điệu  Nga  một trăm phần trăm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bố già lại vùi đầu vào sách. Ai vậy?&lt;br /&gt;Ông già lật tấm bìa lên. Đó là cuốn Chàng Ngốc của Đốtxtôiépxki. Người đàn ông tóc muối tiêu xốc cổ áo nói:&lt;br /&gt;- Con người khổng lồ của nước Nga.&lt;br /&gt;- Đúng, đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông    già dật đầu tán thưởng với một niềm hân hoan sâu sắc. Ông chìa bàn  tay   hồng như bị cước, đầy những vết đồi mồi ra bắt tay người đàn ông  tóc   muối tiêu. Họ gật gù nhìn nhau. Sau đó, người dẫn đường của tôi  nói:&lt;br /&gt;- Có một cô bé từ tỉnh xa tới, cần gặp anh Khoa Sinh-Hóa. Giấy tờ của cô ta đây. Bố già vào sổ giúp cho.&lt;br /&gt;Ông ta đưa giấy tùy thân của tôi cho ông già. Rồi quay lại vẫy tôi lên:&lt;br /&gt;- Cô bé ấy đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông    già đưa mắt nhìn tôi một cách nghiêm khắc. Sau đó ông lấy cuốn sổ  trực   to tướng, cẩn thận mở ra, ghi tên họ và số giấy tùy thân của tôi  vào   những hàng cột dọc. Ghi chép xong, ông bỏ tất cả vào ngăn kéo và  gật đầu   nhìn tôi:&lt;br /&gt;- Đi đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cúi chào ông, bước đi. Ánh  mắt của  ông vẫn  đuổi theo, tôi linh cảm thấy điều đó. Nhưng tôi không  dám quay  lại  nhìn. Chúng tôi vào buồng thang máy, lên tầng tư, tới tận  cửa sổ  nhà của  ông nghiên cứu sinh tên là Khoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây rồi.&lt;br /&gt;Người  đàn  ông tóc  muối tiêu nói. Chúng tôi cùng đứng lại. Một lần nữa ông  ta đưa  mắt nhìn  tôi, cái nhìn hàm chứa điều bí ẩn nào đó. Hình như ông  ta  định nói,  nhưng sau phút giây lưỡng lự, lại thôi.&lt;br /&gt;- Tôi đã làm xong phận sự với em rồi. Thôi, xin chào.&lt;br /&gt;Ông ta chìa tay ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Và chúc mọi sự bình an.&lt;br /&gt;Đó là lời nói sau chót. Người đàn ông quay đi, và biến mất ở khúc rẽ của hành lang.&lt;br /&gt;Tôi gõ cửa, chuẩn bị tinh thần để gặp một người đàn ông xa lạ. Nhưng người mở cửa chính là ông cậu tôi.&lt;br /&gt;- Cháu Hằng, vào đây. May quá, cậu mong cháu từ chiều hôm qua. Ở đàng Aôn, người ta có nhắn gì cậu không?&lt;br /&gt;Tôi bước vào, lẳng lặng treo áo, lẳng lặng ngồi xuống ghế rồi đáp:&lt;br /&gt;- Cháu không gặp ai cả. Người trực ban đưa cho cháu mảnh giấy này.&lt;br /&gt;- Thế hả, thế là tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu    nói, và thở phào. Lúc ấy, tôi mới nhìn cậu. Một tay cậu cầm con dao    lưỡi to bản, chắc đang thái thịt. Bụng cậu quấn tạpdề làm bếp. Chân cậu    đi dép lê của đàn bà, thứ dép thêu từ Việt Nam xuất khẩu sang, bán có    hai đồng rúp một đôi. Căn phòng vắng, chủ nhân nó đã để lại chiếc  giường   với đống chăn gối nhàu nát, chưa thu dọn. Tấm vải trải xiên  lệch, bên   mép đầy những vét chùi chân. Đầu giường treo tấm áp phích  quảng cáo  quần  lót phụ nữ của HàLan. Một cô gái, đứng ưỡng rốn vào mặt  khách, ở  cái vị  trí dễ thấy nhất trong căn phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái có  đôi mắt đen  hoang dã, riềm  mi dày và mái tóc uốn xù đổ xuống lưng. Góc  tấm áp phích  ấy là tấm ảnh  cỡ chín-sáu của chủ nhân, dược dán ép vào  cùng với dòng  chữ: “ Mùa đông  đầu tiên ở Mạc Tư Khoa. Nhớ em Nga của  anh.” Cuối  giường, một chiếc bàn  cao chân, trên để các chồng đĩa hát  ép nghiêng  giữa đống sách báo và  tường nhà. Vài bông cẩm chướng khô  héo. Vài chiếc  dao cạo râu vứt bừa  bãi với chiếc mùixoa bẩn và dụng cụ  tránh thai của  đàn ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  nóng mặt. Tôi chợt hiểu ánh mắt  người đàn ông tóc  muối tiêu, Tôi chợt  hiểu cái nhìn nghiêm khắc thầm  lặng của ông già  dưới gian tiền sảnh.  Tiếng nói của cậu Chính vang  lên:&lt;br /&gt;- Hằng uống gì nào? Bia hay nước quả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chưa kịp trả lời, cậu nói thêm:&lt;br /&gt;- Uống nước kơvát nhé. Ở đây tha hồ xả láng.&lt;br /&gt;- Cho cháu chén nước chè.&lt;br /&gt;Cậu cười:&lt;br /&gt;- Con bé này giản dị nhỉ!&lt;br /&gt;Nói    rồi cậu đi pha trà nóng cho tôi. Chưa pha xong chén nước, đồng hồ  treo   tường đã thong thả điểm nhịp. Mười một giờ ba mươi. Con chim cúc  cu  thò  mỏ gỗ ra mổ làm nảy bật một âm thanh trong như tiếng hạc. Cậu  Chính  kêu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chết thật, đến giờ rồi.&lt;br /&gt;Nói đoạn, cậu hấp tấp bưng chén trà tới đặt trước mặt tôi:&lt;br /&gt;- Cháu uống nước, ngồi chơi nhé. Cậu đang dở tay một tí. Chúng nó về bây giờ.&lt;br /&gt;- Cậu nói ai cơ?&lt;br /&gt;Thay vì trả lời tôi, cậu lặp lại như cái máy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng nó về bây giờ.&lt;br /&gt;Và    cậu ngồi xuống, thái tiếp miếng thịt bò đang thái dở. Hai cái bếp  điện   đang cháy, thanh cácbon đỏ rực. Một nồi áp suất đang sôi. Bếp  kia, vẫn   để không . Cậu Chính thái thịt nhanh như một tay bán phở. Cậu  đập tỏi,   gia thêm mì chính, muối tinh ướp thịt. Sau đó, cậu quay sang  thái  khoai  tây. Khoai tây đã gọt vỏ, cậu xắp hình con chì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn  súplơ  cậu cũng xắt  lát dày trên  năm li. Con dao đưa thoăn thoắt dưới  bàn  tay cậu, chắc  chắn còn khéo léo và thành thục hơn 50 phần trăm số  đàn  bà Việt Nam thời  nay. Còn lại hai củ cà rốt, cậu lách mũi dao tỉa  sơ  hình chiếc lá rồi  thái sao. Cả cần và tỏi tây cũng được tỉa chè  hình  hoa một cách cầu kỳ.  Xong các động tác chuẩn bị, cậu đặt chảo mỡ  lên  chiếc bếp để không.  Chừng hai phút sau, mỡ đã sôi. Cậu thả mớ  khoai tây  vào. Tôi hỏi:&lt;br /&gt;- Khoai tây xào thịt bò hả cậu? Sao lại thái hình con chì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bảo:&lt;br /&gt;-    Ngốc. Khoai tây thái con chì mời dòn dều. Để ăn kèm với rau sống và    thịt bò rán. Còn bát thịt ướp tỏi kia để xào súplơ và cần tỏi tây.&lt;br /&gt;Trong    lúc chờ khoai tây chín, cậu vừa đảo đều lên bằng chiếc bàn sảm, vừa   lôi  trong gậm bàn một chiếc xoong nhôm mới. Hóa ra xoong đựng đầy nhân   nem,  bao gồm thịt băm trộn với miến vụn, rau bắp cải thái, trứng, hành   tiêu  cùng ướp. Mở ngăn kéo, cậu rút ra vài tập bánh đa nem, như người   làm ảo  thuật. Và trước cặp mắt ngỡ ngàng của tôi, cậu cuốn nem thoăn   thoắt. Tôi  trầm trồ:&lt;br /&gt;- Cậu giỏi thật. Ai dạy cậu thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trán cau lại, cậu làu bàu đáp:&lt;br /&gt;- Ai dạy? Không biết làm thì có mà...&lt;br /&gt;Tới    đó, cậu ngừng lại. Ngoài hành lang, vang lên những bước chân ồn ĩ. Có    vật gì đó va đập rất nặng nề. Cậu Chính ngừng tay, ngẩng lên nghe   ngóng:&lt;br /&gt;- Chúng nó về đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu nói, lần này là lần thứ ba . Ngay tức khắc sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Cậu nói to:&lt;br /&gt;- Có đây.&lt;br /&gt;Đoạn bảo tôi:&lt;br /&gt;- Ra mở cửa đi cháu.&lt;br /&gt;Tôi ra chưa tới cứa, đã nghe tiếng một cậu con trai gắt bên ngoài:&lt;br /&gt;Mau lên chứ! Ông ngủ trong ấy à!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                   Cánh  cửa vừa mở,  tôi đứng dẹp sang một bên, cả tốp người đã ào  vào như cơn  lốc. Họ lần  lượt đặt những gói, những hòm, những túi đựng  hàng hóa xuống  góc  phòng, rồi mới ngẩng lên. Ai nấy mồ hôi nhễ nhại. Vẻ  mặt họ mệt mỏi  và  cáu kỉnh.&lt;br /&gt;- Đói quá, xong chưa bố già?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn  cái giọng gắt  gỏng  ban nãy gào lên. Câu trai lùn nhất trong bọn, vai  ngang, lưng  to, và  khuôn mặt đỏ rực với quai hàm rất nở, vừa gào xong,  chợt nhìn  thấy tôi  bên cánh cửa, cậu ta khựng lại. Cậu Chính đáp.&lt;br /&gt;- Sắp xong rồi. Nem vào xào phải ăn nóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoan, cậu đứng lên:&lt;br /&gt;- Xin giới thiệu: cháu Hằng. Còn đây là chú Khoa, anh Hải, anh...&lt;br /&gt;Họ chào tôi. Tôi chào lại từng người. Hải, anh chàng thấp lùn quay lại bảo cậu Chính:&lt;br /&gt;- Bố già chơi khăm. Có phái yếu thì phải giới thiệu trước chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông nghiên cứu sinh Khoa, cười.&lt;br /&gt;- Phải cho những cô gái chứng kiến cơn háu đói của anh mới thú vị. Khi xuất hiện trước các cô, anh nào cũng như siêu nhân.&lt;br /&gt;Đáp lại lời Khoa, cái anh chàng cao dong dỏng, da ngăm đen khóe miệng đẹp như khóe miệng của vị thần săn đuổi tình ái mỉm cười:&lt;br /&gt;-  Đừng chế riễu, ông anh. Chúng em chẳng muốn làm siêu nhân, cũng chẳng  muốn làm ma quỷ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con  người là con người. Những ai thích răn dạy thiên  hạ, luôn luôn  khoác  áo thày tu và miệng đọc kinh: Nam nữ thụ thụ bất  thân, tới khi  tha hóa  họ ngủ với con gái không cần đắn đo 15 phút. những  kẻ ấy, đã  trượt là  trượt tới đáy bùn.&lt;br /&gt;Nói xong, anh ta kéo ghế mời tôi:&lt;br /&gt;- Mời cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi    anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện, dáng điệu như chủ nhân chính   thức  của căn phòng. Còn ông nghiên cứu sinh Khoa thì cười cười như để   chống  đỡ lực tấn công nào đó, tay lùa vào mái tóc:&lt;br /&gt;- Tôi là con người hành động. Tôi không ưa lý luận đâu.&lt;br /&gt;Anh chàng da ngăm vẫn nhếch môi cười, lộ hai hàm răng trắng như ngọc.&lt;br /&gt;-    Đúng rồi, sau khi đã ban phát cho lũ đàn em chúng tôi mọi thứ lý luận    cao siêu thì các ông anh phải gấp gấp hành động. Không hành động thì    thiệt thòi. Tuổi 50 đuổi sồng sộc sau lưng. Mà cuộc đời còn nhiều thú    vui quá, và các cô con gái cứ mỗi ngày là một lạ lùng hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói    xong, anh ta lại cười. Làn môi thanh tú nhếch lên. Đôi mắt nheo nheo    nhìn  ông nghiên cứu sinh Khoa lúc ấy giả tảng cúi xuống đẩy những hòm    hàng vừa mua được vào gầm giường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thể rời mắt khỏi nụ   cười ấy.  Nó làm tôi nhớ tới một nhân vật trong bộ phim, 108 anh hùng   Lương Sơn  Bạc. Nhân vật ấy là lãng tử Yến Thanh, một tài nhân siêu   việt, cầm kỳ  thi họa giỏi mà võ nghệ cũng cao cường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáng người   thanh tú, gương mặt  đẹp, điệu đi uyển chuyển mềm mại, anh ta xuất hiện   giữa đám ca công, kỹ  nữ cũng như xuất hiện giữa phường lục lâm thảo   khấu, hoặc đám hảo hớn  cùng với một dáng điệu ung dung tự tại và nụ   cười hàm chứa vẻ mỉa mai  lẫn sự độ lượng trên môi. Nụ cười đó vừa là nụ   cười của con sói giò đã  vượt qua bao nhiêu hoang nguyên, đã tử sinh   qua bao nhiêu cuộc chiến,  coi hòn đạn mũi tên như cốc rượu quân cờ, lại   vừa là nụ cười của một  chàng trai trẻ đang độ thanh xuân, một cánh   rừng trinh trắng và quyền  rũ. Chưa có người nào gợi cho tôi sự liên   tưởng mãnh liệt như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ối giời ơi...&lt;br /&gt;Anh chàng to béo tên Hải lại quát tướng lên:&lt;br /&gt;- Thôi đừng tranh luận nữa. Tôi đói quá rồi.&lt;br /&gt;Đoạn quay sang tôi, anh ta hạ giọng:&lt;br /&gt;-    Vả lại, cũng còn phải chiếu cố tới vị khách này nữa chứ? Ông Chính đã    mời em ăn gì chưa? Chắc là chưa phải không? Ông ấy có thể ngậm một  đồng   kôpếch từ sáng đến chiều trong miệng nếu như vì thế mà bớt được  hai  bữa  cơm. Nào bố già, dọn ra đi.&lt;br /&gt;- Xong tất cả rồi. Chỉ ba phút nữa là có thể chạm cốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Miệng    nói, tay cậu trải miếng nhựa hoa lên bàn. Rồi cậu lần lượt đặt đĩa  thị   bò xào súplơ, cà rốt, cần tỏi. Sau đó tới đĩa khoai tây rán với  bítết.   Một đĩa rau sống cùng với dọc tỏi muối, thứ thực phẩm mua ở các  chợ  nông  trường. Một tô canh lớn sườn ninh. Cuối cùng là nem rán, xếp  trong   chiếc giỏ nhựa màu trắng rất xinh, trông như đồ chơi của thiếu  nhi.  Nước  chấm nem được làm đúng theo kỹ thuật Việt Nam: nước mắm khô,  chanh  ớt,  tỏi giã, mì chính, đường. Mọi người ngồi vào bàn, Cậu Chính  lấy  bát đũa,  cốc thủy tinh cỡ lớn và một chục chai bia. Anh chàng Hải  xoa  ba tay,  nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được dược. Sau một buổi sáng đi chiến  đấu,  cứu nước cứu nhà ăn  bữa cơm như thế này mới là xứng đáng. Nào,  các ông.  Kìa bố già chưa mở  biara sao? Chậm trễ thế. Ông phải nhớ thời  buổi này  làthời buổi chuyên  môn hóa cao độ. Không ý thức được điều ấy  sẽ bị  loại trừ khỏi cuộc sống.  Chúng tôi mà cứ rù rờ như ông có đến  Tết cũng  không mua nổi 12 chiếc  nồi áp suất trong một giờ đồng hồ.  Thôi, tôi  phải làm cái nem đã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  ta cúi xuống bốc một chiếc  nem ăn vã.  Hai người kia ngồi im. Trong  khoảng thời gian đó, cậu Chính  cố thao tác  mở bia, rót bia vào các cốc  cho tật nhanh. Tay cậu run  từng chập. Có  lẽ, sức khỏe của cậu cũng không  thể phục hồi hoàn toàn  sau thời kỳ mắc  bệnh. Rót tới cốc của tôi, cậu  làm bia rớt xuống bàn.  Anh chàng to béo  háu đói sau khi nuốt hết chiếc  nem ngẩng lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nào, ta chạm cốc.&lt;br /&gt;Tất cả cầm cốc bia. Anh chàng da ngăm quay sang tôi.&lt;br /&gt;- Mời cô.&lt;br /&gt;Tôi cầm cốc lên, cùng chạm với bọn họ.&lt;br /&gt;- Nào chúc sức khòe.&lt;br /&gt;- Chúc cho đội quân cứu nước cứu nhà.&lt;br /&gt;Giọng    cười bỡn cợt. Tiếng cốc chạm lanh canh. Bia lắng dần lớp bọt trắng   phau  như tuyết, để lại thứ nước trong suốt màu vàng. Màu của cánh đồng   xứ  sở, ngày mùa. Màu của nhớ nhung.&lt;br /&gt;Đám đàn ông đã uống cạn. Họ bắt đầu cúi xuống ăn, bình phẩm các món ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nem hôm nay hơi mặn đấy bố già nhé.&lt;br /&gt;- Tôi sẽ rút kinh nghiệm.&lt;br /&gt;- Xào thì được. Khá hơn lần trước.&lt;br /&gt;- Lần trước thì là tại thị bò già, thớ nhão mà dai quá.&lt;br /&gt;- Ờ, anh Khoa, bảo anh dúi cho con Irina  năm rúp trước ngày mua thực phẩm, sao anh không đưa?&lt;br /&gt;- Tớ quên.&lt;br /&gt;- Đừng có vờ. Anh chỉ quên một thứ : là tên các em dưới tỉnh lên thôi. Anh liệu đấy, không xấu chơi được đâu.&lt;br /&gt;- Hôn ấy tao hết tiền đi taxi.&lt;br /&gt;-    Bỏ kiểu ấy đi, lần sau phải đưa tiền trước cho nó nghiêm chỉnh. Nó sẽ    giành cho mình thịt loại một . Hôm nọ tôi tặng nó cả một chai Lúa Mới   15  rúp hôm nay mới có thịt ngon như thế này.&lt;br /&gt;- Thế à. Rượu cậu lấy của ai?&lt;br /&gt;- Sứ quán.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi    uống ngụm bia. Bỗng dưng tôi thấy căn phòng chòng chành chao đảo. Các    chai bia, những cốc thủy tinh màu vàng rơm, những đĩa thức ăn, làn  khói   bay trên tô canh nóng. Tất cả hòa trộn, quay đảo cùng với các  gương  mặt  đang đỏ dần lên vì men bia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái Hà Lan ném vào tôi  cái  nhìn khiêu  khích, mái tóc đe bồng bềnh như đám huyền thảo trong  thế  giới ảo mộng  phiêu lãng nào đây. Chiếc quần tắm màu đỏ có các  đường ren  kim tuyến óng  ánh kẻ một lằn thẳng căng trên làn da hồng.  Cái chụp đèn  gục trên chồng  sách.Tất cả bắt đầy quay. Trong tôi, từ từ  dâng lên  những lượn sóng  không màu sắc, không mùi vị nhưng dồn dập  hết cơn sóng  này tới cơn sóng  khác, nhấn chìm tôi xuống, làm tôi nghẹn  thở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cố gắng chống ta đứng  dậy.&lt;br /&gt;- Có lẽ...&lt;br /&gt;Tiếng chàng trai da ngăm cất lên:&lt;br /&gt;- Cô ấy ốm rồi. Mặt tái xanh thế kia.&lt;br /&gt;Tôi    thấy bónh anh nhào tới. Bàn tay anh đặt trên vai tôi, dìu tôi lại   chiếc  giường. Lúc gương mặt anh sáp gần, tôi chớt thấy hiện lên một   gương mặt  của quá khứ. Nhất định tôi đã gặp anh ta. Nhất định thế...   lãng tử Yến  Thanh, tôi đặt cho anh ta cái tên đó, và chìm trong cơn   sốt...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  không rõ mình đã nằm mê bao lâu. Lúc tôi tỉnh dậy,   ánh đèn sáng chói  rọi vào mắt khiến tôi vội nhắm mắt lại. Ánh đèn chói   như kim đâm. Lúc  ốm, mọi cảm giác đều sai lạc và khủng khiếp. Tôi kéo   chăn, trùm kín đầu.  Tuy thế, vẫn ngửi thấy mùi khói thuốc, toàn thuốc   N.B. hôi khét, khiến  đầu tôi nặng như chì. Nhưng cảm giác chòng chành   như say sóng không còn  nữa. Tôi thấy rõ rệt là mình đang nằm trên   giường, bằng phẳng và chắc  chắn, không bị các con sóng đu đẩy. Tiếng   máy quay đĩa văng vẳng bên  tai. Chợt, giọng anh Hải béo oang oang:&lt;br /&gt;- Tính xong chưa mày?&lt;br /&gt;- Xong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là chàng lãng tử đáp lại. Lại giọng ông nghiên cứu sinh Khoa:&lt;br /&gt;- Tớ phải trả cậu bao nhiêu nữa?&lt;br /&gt;- 120 rúp chẵn.&lt;br /&gt;- Gay quá nhỉ. Kỳ này bà xã thúc gửi hàng ráo riết, lương hết nhẵn như chùi.&lt;br /&gt;- Thôi, anh không cần nhăn nhó, tôi cho anh chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng lãng tử ngừng lại một chút rồi nói tiếp:&lt;br /&gt;- Nhưng tiền ăn phải nạp cho sòng phẳng. Tuần này mỗi người hết 28 rúp.&lt;br /&gt;Ông nghiên cứu sinh kêu thảng thốt:&lt;br /&gt;- Sao lại những 28 rúp?&lt;br /&gt;- Nghe đây, 84 rúp rưỡi, không phải mỗi người 28 rúp thì bao nhiêu? Cái phần nửa rúp đương nhiên tôi chịu cho.&lt;br /&gt;- Còn ông Chính.&lt;br /&gt;- Anh ngu quá...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng anh chàng lãng tử rành rọt:&lt;br /&gt;- Ông ta đã tới làm thuê cho mình, lại còn bắt nộp tiền ăn. Anh thấy đời nào có chuyện ấy không?&lt;br /&gt;Anh Hải cười khanh khách:&lt;br /&gt;-    Đúng quá. Các ông anh toàn giỏi những lý luận trên trời dưới biển,   luật  sống tối thiểu thì không chịu biết. Quên, còn tiền công của bố già    Chính, góp vào thanh toán luôn.&lt;br /&gt;- Lão ấy đòi à?&lt;br /&gt;- Phải, ông ta đòi trả ngay tức khắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng lãng tử cười:&lt;br /&gt;-    Ông ta thích cầm chắc đồng rúp trong tay. Nào các vị, mỗi người hai   rúp  bỏ lên bàn cho tôi. Được rồi, lát nữa ta sẽ chứng kiến nụ cười của   lão  Grăngđê tái sinh. Ông ấy đang làm gì? Bát đĩa rửa sạch từ nãy cơ   mà?&lt;br /&gt;- Ông ấy đang giặt nốt hai cái áo Pantô của ông và tôi.&lt;br /&gt;- Sao lại giặt? Phải chải xăng chứ?&lt;br /&gt;-    Đúng. Nhưng tôi bước vào phòng tắm đã thấy ông ấy đập bồm bộp, bọt xà    phòng bắn tung tóe lên. Đành chịu chứ sao. Khi nào khô phải đem chải  và   hấp lại lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng là mua việc.&lt;br /&gt;- Lần trước ông  ấy  cũng làm  cháy cái áo thun của toi. Hàng Ý xịn hẳn hoi. Hôm nhờ cắt  khẩu  hiệu cũng  không cắt nổi. Ông anh tôi cùng học trong trường Aôn  bảo ông  ấy lên lớp  toàn ngủ gật. Nhưng về tới nhà, nhanh như cắt đi  lùng mua  hàng căngtin.  Thứ nào quý, ông ấy mua được trước tiên. Có lẽ,  khả năng  vĩ đại nhất  trong con người ông ta là khả năng đầu bếp.&lt;br /&gt;- Phải, nhờ khả năng ấy ông ta chiếm được lòng cấp trên, nhờ được lòng cấp trên ông ấy nhảy lên cấp lãnh đạo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc ấy, có tiếng bước chân lẹt xẹt. Chắc của cậu Chính. Cậu thở hào hển, kêu:&lt;br /&gt;- Khiếp, vắt hai cái áo nặng quá. Mỏi nhừ cả tay.&lt;br /&gt;Chàng lãng tử cười.&lt;br /&gt;- Một chiến công. Xin chúc mừng ông. Đây, sáu rúp tiền công, mời ngài cầm lấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghe cậu hẹ hẹ, không rõ ra tiếng cười hay tiếng hắng giọng. Rồi, cậu bảo:&lt;br /&gt;- Hôm nay các anh tiến bộ thật.&lt;br /&gt;Chàng lãng tử hỏi.&lt;br /&gt;- Tiến bộ gì?&lt;br /&gt;-    Không mở nhạc nhảy. Từ ngày tới đây mới có buổi tối yên tĩnh. Tôi cứ    nghe thứ chát sình ma quỷ ấy là điên đầu. Chẳng hiểu hay ho ở chỗ nào  mà   các anh nghiện như nghiện thuốc lá?&lt;br /&gt;- Ra thế. Trong con mắt ông, chúng tôi là lũ trai hư hỏng, phải không?&lt;br /&gt;- Thời chúng tôi, không ai thích những thứ nhạc nhẽo trụy lạc như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Ở cùng số nhà với bố mẹ tôi, có một ông phó giám đốc, cỡ tuổi gần như    ông. Ông ấy mặc quần ống rộng, đũng rộng và dài. Không phải thứ quần  bó   chịt, làm nổi mông nổi đùi như lũ chúng tôi. Áo kiểu Tôn Trung Sơn  gài   khuy tận cổ, cũng không giống thứ áo xẻ bụng, xẻ nách in hình chim  cò   sặc sỡ như áo tụi tôi. Ông ấy được tiếng là nghiêm nghị. Mở miệng  là  nói  lời giáo huấn. Đầu óc toàn nghĩ tới chuyện cao cả: Nào là tinh  thần   cách mạng, nào là ý thức tổ chức, nào là nghĩa vụ quốc tế và  nghĩa vụ   công dân. Số nhà tôi ở gồm sáu hộ, 27 nhân khẩu lớn nhỏ,  không ai có bộ   mặt quyền uy như ông ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ấy có hai đứa con  gái và một đứa  cháu  ngoại. Bà vợ kém ông ta vài tuổi, hai ngày một  lượt leo lên xe con  đi  chợ, mắt chẳng bao giờ ngó xuống đám láng  giềng. Rồi bỗng một hôm,  chúng  tôi đi đá bóng buổi trưa về, cả lũ tắm  truồng lông nhông ngoài  sân.  Nghe có tiếng kêu vang trong nhà tắm công  cộng. Một đứa giật cửa,  nhưng  cửa gài chặt. Mà tiếng kêu ú ớ bên  trong cứ vẳng ra. Lũ chúng tôi  bèn  công kênh nhau, ghé mắt qua lỗ  thông hơi sát nóc nhà tắm, nhìn  vào. Ông  phó giám đốc tôn kính đang ở  trong đó, trần như nhộng, trên  một con bé  14 tuổi. Con bé ấy vẫn ú ớ  kêu, còn ông ta ông ta vẫn tiếp  tục làm việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lũ mất dạy chúng  tôi, thoạt đầu thích chí cười  rinh rích. Hết thằng nọ  tới thằng kia  đổi nhau, xem trò vui. Nhưng con  bé giãy giụa mãi, chắc nó  đau. Ông ta  bịt chặt miệng nó lại không thể  kêu to. Đó là một con bé  mắc chứng  tâm thần. Nó học hết lớp  năm thì  phải bỏ về nhà. Nó cũng là  một đứa  mồ côi. Cha nó làm nghề lái tàu điện  bị chứng hậu bối chết từ  khi nó  lên ba . Mẹ nó ở sát số nhà tôi, làm  nghề bán dưa chua cà muối.  Hồi  nhỏ, lúc nó chưa mắc chứng tâm thần,  chúng tôi vẫn chơi trò ú tim,  trò  nhảy dây, trò đá cầu với nhau. Nó  không đẹp, nhưng mũm mĩm xinh xắn,   lại thảo ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có quả nhót,  quả ổi nào cũng chia cho bạn. Lúc ấy  tôi   chợt thấy mình dã man. Tôi  chợt nhớ rằng con bé bị hãm hiếp kia  cũng 14  tuổi như mình, cũng chỉ là  một đứa bé con, không có gì che  chắn và bảo  vệ, dù một mảnh chai sắc  hay nắm đấm của một gã đàn ông  thô bạo cũng  chẳng đủ sức chống đỡ. Tôi  không tham gia trò đùa nhẫn  tâm ấy. Tôi chạy  sang nhà bà hàng xóm, gọi  bà Cứ đang thái dưa cải,  nghe tin, thét lên  như bị chọc tiết. Cứ thế,  vẫn con dao nhọn trong  tay, chạy sang...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng  trai ngừng lời.  Không ai lên tiếng.  Gian phòng im phăng phắc. Tôi chỉ  còn nghe tiếng  đồng hồ tích tắc kêu.  Rồi lát sau chàng lãng tử hắng  giọng nói tiếp.&lt;br /&gt;-  Thế đấy ông Chính  ạ. Cái lão hiếp dâm ấy không tới  sàn nhảy bao giờ.  Chắc chắn cũng răn  dạy công nhân xí nghiệp của hắn là  nhảy nhót là trụy  lạc, rằng thế hệ  của hắn không bao giờ tham dự những  trò vui hư hỏng  như thế, rằng  cuộc đời hắn chỉ là để phục vụ cách mạng  cao cả cho tới  hơi thở cuối  cùng. Hắn cũng cùng quan niệm và sở thích  như ông. Nói  thế, tôi không  muốn xúc phạm ông. Tôi biết ông không phải  là kẻ hám  gái. Nhưng những  người như ông và hắn có gì đó rất giống nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu Chính hỏi, giật giọng.&lt;br /&gt;- Anh nói cái gì?&lt;br /&gt;Chàng trai đáp, bình thản.&lt;br /&gt;-    Ông cứ bình tĩnh. Và nếu ông định dọa nạt tôi ở đây thì ông sẽ phí    công. Cho dù ông có tới tòa đại sứ nịnh hót, tố cáo, vu khống tôi đủ    điều. Cái trò đó, nhiều kẻ đã diễn rồi. Hãy ngồi xuống ghế, uống đi một    cốc kơvát, và tôi sẽ tiếp tục hầu chuyện ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại một khoảng khắc im lặng. Rồi giọng chàng trai cất lên.&lt;br /&gt;-    Chính những người như hắn hoặc như ông ra lệnh săn đuổi chúng tôi  trên   đường phố, cắt ống quần loe khi các ông không mặc quần loe, cắp  ống  quần  tuýp khi các ông không mặc quần tuýp. Phẩm cách con người  được các  ông  định khuôn bằng chiều rộng của ống quần. Nếu các ông mặc  quần ống  23 thì  18 triệu thanh niên chúng tôi phải mặc ống quần cỡ 23.  Chật hay  rộng  hơn đều là phản Đảng, phản quốc. Tôi không bao giờ quên  được cảnh  tượng  ấy, khi tôi còn nhỏ, tôi đã nhìn thấy anh chị tôi và  đám bạn của  họ bị  rượt đuổi, bị chặn đứng ở các ngả tư đường phố, bị  soát xét hạch  lạc như  những kẻ trốn tù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẻ mặt nhớn nhác của  họ, con mắt bạc  nhược hay hờn  căm của họ, những lời họ van xin hoặc  gào thét phản ứng.  Lúc ấy, tôi  đứng nép vào chân cột điện, tôi nhìn họ  và tay chân tôi run  bắn. Đường  như chính tôi cũng sắp bị lấy dao xẻ  rách ống quần. Tại sao  con người  lại bị đọa đầy vô lý thế? Vết thương  ấy không thành sẹo  trong tim tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhát chém nào trong tuổi thơ  cũng không thể lành.  Tôi lớn lên. Và dần  dần tôi chứng nghiệm rằng  những con người từng có  sức khống chế lũ chúng  tôi như lão phó giám  đốc kia hoàn toàn không  giống hình ảnh kinh sợ và  cao cả mà chúng tôi  đã hình dung. Họ là những  diễn viên đại tài. Họ định  ra bao nhiêu niêm  luật khắt khe. Nhưng  trong bóng đêm, họ sống cuộc  sống nhầy nhụa  không đạo lý và luật tắc.  Này ông Chính, ông vẫn cứ bảo  thứ nhảy nhót  của chúng tôi là trụy lạc.  Đã bao giờ ông chứng kiến những  cuộc nhảy  nhót vô hình còn trụy lạc gấp  triệu triệu lần thế không ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu Chính đáp, giọng khô khan.&lt;br /&gt;- Anh đừng nói tầm phào. Làm gì có những cuộc nhảy nhót vô hình?&lt;br /&gt;Chàng lãng kử cười khe khẽ nói.&lt;br /&gt;-    Có đấy. Tôi đã chứng kiến vài lần. Những kẻ cao sang, sau một thời   gian  bày mưu tính kế hãm hại các đối thủ, chạy chọt, o bế quan trên, đã   tới  được cái đích của họ, một chức tước nào đó đủ cả quyền uy và bổng   lộc.  Đêm hôm cuối cùng của cuộc hạ sát ấy, họ ngồi hút thuốc lào sòng   sọc  hoặc đốt thuốc lá cho tới buổi sáng mà quyết định bổ nhiệm họ  được  đọc  lên. Đêm ấy, chắc chắn tim óc họ sẽ nhảy nhót. Chúng tôi nhảy  thì  ôm bạn  gái. Còn họ  ôm cái bóng của chính mình, ôm cái ghế mà họ  khao  khát. Ấy  là điệu nhảy vô hình mà tôi muốn nói. Theo ông, điệu  nhảy ấy  có trụy  lạc hơn điệu nhảy của chúng tôi không ?&lt;br /&gt;- Tôi không nói chuyện ấy với anh. Các hiện tượng tiêu cực trong xã hội, cơ quan chúng tôi không có.&lt;br /&gt;-    Cứ tin là cơ quan ông không có. Vậy khi cơ quan ông không có, ông  cũng   không thèm để tâm tới các hiện tượng xã hội? Thế các ông làm gì?&lt;br /&gt;Cậu Chính gay gắt.&lt;br /&gt;- Anh lạ thật. Chúng tôi làm công tác tư tưởng.&lt;br /&gt;Lúc ấy, có tiếng gõ cửa. Chàng lãng tử hỏi.&lt;br /&gt;- Ai đấy? Kìa anh Khoa ngồi gần mở cửa xem ai?&lt;br /&gt;- Thôi tớ đang viết dở, Hải ra hộ vậy.&lt;br /&gt;Hải béo đáp.&lt;br /&gt;- Được.&lt;br /&gt;Tiếng bước chân anh ta huỳnh huỵch. Cửa kẹt mở. Giọng rụt rè của một cô gái.&lt;br /&gt;- Cho em hỏi anh Khoa.&lt;br /&gt;Hải hỏi.&lt;br /&gt;- Cô tên gì?&lt;br /&gt;Giọng đáp lại e dè.&lt;br /&gt;- Em là Chương. Em ở Kiép.&lt;br /&gt;- Chờ nhé.&lt;br /&gt;Đoạn anh ta quay vào.&lt;br /&gt;- Anh Khoa.&lt;br /&gt;Tiếng ông nghiên cứu sinh thì thầm.&lt;br /&gt;- Bảo tớ vắng nhà. Bảo cô ta đi đi.&lt;br /&gt;- Được rồi.&lt;br /&gt;Tiếng chân anh ta ngay đầu giường tôi nằm. Chợt, giọng chàng lãng tử vang lên.&lt;br /&gt;- Khoan đã.&lt;br /&gt;Hải dừng lại. Nghe tiếng anh ta thở ngay đầu giường tôi nàm. Rồi anh hỏi, ngạc nhiên.&lt;br /&gt;- Có chuyện gì vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng lãng tử đáp.&lt;br /&gt;- Chờ đã.&lt;br /&gt;Rồi anh ta cười khảy và nói.&lt;br /&gt;- Này anh Khoa. Anh đuổi một đứa con gái giữa lúc đên khuya dễ dàng như thế sao?&lt;br /&gt;- Không đuổi thì để nó vào làm gì? Có cho nó ngủ nhờ cũng chẳng còn chỗ. Cậu treo nó lên đầu cậu được không ?&lt;br /&gt;-    Nếu cần, treo cô ta lên đầu anh. Bất cứ người con gái nào anh chưa  lừa   được lên cái giường của anh đều có giá. Và ngược lại... Chí ít anh   cũng  phải có một chút lương tri chứ?&lt;br /&gt;Khoa cười nhạt, phì một tiếng, đáp:&lt;br /&gt;- Cậu ít nhời đi. Còn đủ thời gian lý luận.&lt;br /&gt;- Tôi không tranh cãi. Nhưng anh phải để cho cô ta vào. Mười giờ đêm cô ta biết đi đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoa quát.&lt;br /&gt;- Cậu ra lệnh cho tôi phải không ? Tôi là chủ căn phòng này.&lt;br /&gt;Chàng trai cười khảy.&lt;br /&gt;-    Anh là chủ căn phòng này. Đúng. Nhưng tôi lại là chủ thứ khác có giá    trị hơn. Nói chung, anh thích nghe những lời thô lỗ. Giờ, muộn sao?&lt;br /&gt;Trong phòng im lặng. Chỉ còn nghe tiếng tích tắc của đồng hồ. Rồi, giọng ông nghiên cứu  sinh nặng nề.&lt;br /&gt;- Thôi được. Hải, gọi cô ta vào hộ tôi.&lt;br /&gt;Hải bước ra khỏi cửa. Rồi quay vào oang oang nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Biến rồi.&lt;br /&gt;Chàng lãng tử bảo.&lt;br /&gt;- Cậu đuổi theo cô ta. Chắc cô ta còn ở phòng trực.&lt;br /&gt;Anh    chàng to béo mở cửa, đi ra. Tiếng bước chân nặng nề mất hút dần ngoài    hành lang. Căn phòng yên lặng. Không ai nói với ai nữa. Tôi lơ mơ như    muốn ngủ lại. Nhưng chừng 10 phút sau, tiếng chân ồn ĩ của anh chàng  to   béo đã khua ngoài cửa. Anh ta vào, nói.&lt;br /&gt;- Biến rồi. Tôi trễ  thang   máy. Xuống phòng trực, họ bảo cô ta vừa lấy giấy tờ xong. Chạy  ra cửa   không thấy bóng dáng ai. Có lẽ cô ta đã vớ được chuyến xe buýt  cuối   ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai nói gì. Chừng năm phút sau, anh chàng Hải béo lại lên tiếng.&lt;br /&gt;- Thôi đi ngủ các vị. Mai tiếp tục cuộc chiến đấu. Được ngày nào vét ngày ấy không tới kỳ thi lại đâm đầu vào học.&lt;br /&gt;Anh ta ngáp thật to rồi nói.&lt;br /&gt;-    Ối giời ơi, thế này mà ở bên nhà mọi người cứ nghĩ mình đi học nước    ngoài là sung sướng lắm đấy. Thật là thân trâu cày ngựa cưỡi... Oàm    oàm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta lại ngáp thật to, nghe như tiếng gầm của một con hổ  bị   nhốt trong cũi sắt. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, căn buồng  trống   vắng. Nhưng lúc tôi quờ tay, làm rớt vật gì đó xuống sàn, anh  chàng da   ngăm chợt xuất hiện ở cửa thông sang khu vực phụ. Anh ta hỏi.&lt;br /&gt;- Tỉnh rồi hả?&lt;br /&gt;- Vâng.&lt;br /&gt;Mặt    và đầu anh ta ướt ròng. Chắc vừa ở trong phòng tắm. Hôm nay anh ta  mặc   sơ mi carô nâu nhạt và quần jin nhung. Tôi chợt nhớ một hình ảng  đã  gặp.  Tôi ngơ ngác. Anh ta nhìn tôi, tủm tỉm cưới.&lt;br /&gt;- Có phải cô đang nghĩ xem đã gặp tôi ở đâu, phải không ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao anh biết?&lt;br /&gt;- Tôi đang học nghề phù thủy hiện đại. Nói đúng hơn, tối đang muốn thử nghiệm khả năng ngoại cảm của mình. Cô đã nhớ ra chưa?&lt;br /&gt;Tôi lắc đầu.&lt;br /&gt;- Chịu.&lt;br /&gt;Chàng lãng tử cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trí nhớ tồi qua. Hôm khai trường, cô mặc chiếc áo đầy những dây và khóa cài màu tím nhạt, và đi đôi guốc trắng vẽ hoa.&lt;br /&gt;Tôi bất chợt reo lên.&lt;br /&gt;- À! tôi nhớ rồi.&lt;br /&gt;Anh ta ở nhóm sinh viên lớn đã đùa cợt tôi.&lt;br /&gt;- “Ai vẽ cho em kiểu áo đẹp thế?”&lt;br /&gt;Nhưng dạo ấy, anh gầy hơn bây giờ, trông như cây lau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi là sinh viên khóa Sử. Lúc cô vào, tôi vừa học xong một năm ngoại ngữ, chuẩn bị sang đây.&lt;br /&gt;- Anh vẫn học?&lt;br /&gt;- Tất nhiên. Phi vụ này là công việc của tụi tôi. Trách nhiệm với gia đình. Còn cô tại sao bỏ học?&lt;br /&gt;- Mẹ tôi bị tai  nạn giao thông, cụt chân. Tôi đành bỏ trường để kiếm sống.&lt;br /&gt;- Làm gì?&lt;br /&gt;- Thợ dệt.&lt;br /&gt;Anh ta lắc đầu.&lt;br /&gt;- Còm nhom thế chịu sao được rét. Kiếm được miếng cơm ở xứ này cũng nhọc nhằn lắm cô bạn ạ.&lt;br /&gt;- Tôi biết. Nhưng không còn cách nào khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh    ta xoa mạnh chiếc khăn mặt lên đầu, đôi mắt thờ thẫn nhìn đâu đó. Mắt    anh ta màu hạt dẻ, mơ màng. Rồi chợt thở một hơi mạnh, hỏi.&lt;br /&gt;- Còn ông Chính là thế nào với cô?&lt;br /&gt;- Cậu ruột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai nhún vai.&lt;br /&gt;- Thế à?&lt;br /&gt;Tôi im lặng. Anh ta lại hỏi.&lt;br /&gt;- Cô lên chơi với ông cậu? Nhưng tôi thấy cô còn đang ốm.&lt;br /&gt;- Tôi vừa ở bệnh viện  về được 10 hôm. Cậu ấy điện cho tôi lên.&lt;br /&gt;- Điện thế nào?&lt;br /&gt;- Điện là : “Cậu ốm. Hằng lên ngay.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh    nhếch môi cười. Lúc ấy tôi thấy như chàng lãng tử Yến Thanh hiện về,    với tất cả vẻ kiêu mạn trẻ trung đầy quyến rũ. Anh thong thả vắt khăn    mặt lên ghế, kéo ghế tới gần giường, ngồi đối diện với tôi.&lt;br /&gt;- Cô biết ông cậu của cô gọi cô lên Mátxcơva làm gì không ?&lt;br /&gt;Tôi không đáp, nhìn anh chờ đợi. Anh nói tiếp:&lt;br /&gt;- Ông ta chuẩn bị đóng hòm gửi biển. Việc ấy, cần phải giỏi tiếng Nga và giỏi chi tiêu. Cả hai thứ ông ta đều kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng lãng tử ngừng lại, suy ngẫm hồi lâu rồi tiếp.&lt;br /&gt;-    Đám người như thế, tôi soi kính lúp vào tận ruột họ. Nhưng dù sao,  tôi   cũng không thể hiểu được, với một cô gái mảnh khảnh yếu ớt như cô.&lt;br /&gt;- Boong...&lt;br /&gt;Chuông ngân nga. Đã chín giờ rưỡi. Chàng lãng tử nói.&lt;br /&gt;- Ông ấy đi ra cửa hàng thực phẩm sắp về.&lt;br /&gt;Rồi móc trong túi một xấp bạc, đưa cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô cầm lấy.&lt;br /&gt;Tôi kêu lên.&lt;br /&gt;- Không được. Sao anh kỳ cục thế?&lt;br /&gt;Chàng lãng tử nhếch mép cười.&lt;br /&gt;-    Không kỳ cục đâu, cô bạn. Nghe tôi nói đã. Cô không thể ở đây giúp  ông   cậu gửi hàng vì việc đó tốn sức và tốn tiền. Mặt cô xanh mét, và  tiền   chắc cũng không dư dả. Lát nữa, khi ông ta ngỏ lời nhờ cậy, cô  hãy đưa   nắm tiền này ra và nói: Cháu phải về làm việc, không thể ở  lâu. Cháu   giúp cậu tiền cước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lắc đầu.&lt;br /&gt;- Không phải vậy.&lt;br /&gt;Anh chàng quả quyết.&lt;br /&gt;- Không phải, cho cô chặt đầu tôi. Cứ cầm lấy. Ông ấy về ngay bây giờ.&lt;br /&gt;Dúi    nắm tiền vào tay tôi xong, anh ta quay đi luôn. Tôi nhét số tiền ấy    dưới gối. Chàng lãng tử pha một cốc sữa nóng với mấy viên trợ lực đưa    cho tôi.&lt;br /&gt;- Uống đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cầm cốc sữa, không dám nói lời cảm ơn   vì  thấy rõ sự nhạt nhẽo của ngôn từ. Uống sữa xong, người tôi nóng  dần  lên,  mồ hôi rịn ra hai bên thái dương và trên trán. Chừng năm phút  sau,  lúc  tôi nằm trùm chăn, chàng lãng tử cạo râu trước gương, cậu  Chính  về. Ném  làn thực phẩm xuống sàn, cậu hỏi.&lt;br /&gt;- Anh thấy con cháu tôi nó tỉnh chưa?&lt;br /&gt;- Quái lạ, đã uống thuốc mà cứ sốt li bì. Lẽ ra, nó phải dậy rồi mới đúng.&lt;br /&gt;- Chỉ có mấy viên cảm làm sao đủ trị sốt. Ông phải cho cô ấy ăn uống gì nữa chứ? Không ăn, mẻ cũng chết.&lt;br /&gt;- Ờ ờ... Tí nữa tôi sẽ nấu mì cho nó ăn.&lt;br /&gt;Tôi nghe chàng lãng tử thu dọn đồ vật gì đó, rồi chừng năm phút sau, anh ta bảo cậu Chính:&lt;br /&gt;- Tôi đi. Một giờ tôi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh cửa mở rồi đóng, rung sàn. Tôi ngồi lên. Cậu Chính mừng rỡ bảo.&lt;br /&gt;- Cháu khỏe rồi hả? Có ăn gì không ?&lt;br /&gt;- Cháu không muốn ăn gì.&lt;br /&gt;- Ừ, tới bữa ăn cả thể cũng được.&lt;br /&gt;- Bao giờ cậu về trường?&lt;br /&gt;- Ngày mai.&lt;br /&gt;- Cậu gọi cháu lên đây có việc gì?&lt;br /&gt;Cậu gật đầu ờ ờ... Rồi bước tới gần tôi vcậu nói:&lt;br /&gt;- Cậu sắp về, chỉ hai tuần nữa thôi. Cháu còn ở lại lâu, cháu có khả năng làm kinh tế. Cậu muốn nhờ cháu giúp cậu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lặng im, cậu tiếp.&lt;br /&gt;- Khi đi, mẹ mày dặn: khó khăn gì đã có con Hằng. Cháu giỏi ngữ. Cậu chẳng biết tiếng tăm.&lt;br /&gt;Tôi vẫn ngồi  im, cậu hắng giọng, lại tiếp.&lt;br /&gt;- Hàng họ cậu đã chuẩn bị hòm. Nhưng gay go nhất là khoản cước.&lt;br /&gt;Tôi lại muốn nằm, tôi muốn kết thúc nhanh chóng. Tôi rút nắm tiền dưới gối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây, cậu cầm lấy.&lt;br /&gt;Cậu nhìn, ngần ngừ hỏi:&lt;br /&gt;- Bao nhiêu? Sao nhiều thế?&lt;br /&gt;- Cậu cứ cầm lấy, cháu chưa đếm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu    cầm nắm bạc, bắt đầu đếm. 134 rúp. Cậu xếp nắm tuyền thứ tự: tờ 50  rúp   ngoài, tới tờ 25 rúp bên trong, tới tờ 10 rúp, năm rúp, một rúp.  Một   công việc cẩn trọng và say mê. Khuôn mặt cậu hiện ra lồ lộ trước  mắt   tôi: đường lượn của quai hàm, tràng mày, đường cong đuôi mắt, sống  mũi.   Những dáng nét quen thuộc từ phút giây gặp gỡ đầu tiên. Phút  giây ấy,   tôi đã yêu cậu với một tình yêu sung sướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- A à à...&lt;br /&gt;Cậu   bỗng  buông tiếng thở dài khoan khoái, đoạn bỏ số tiền đã xếp gọn ghẽ   vào túi  áo. Tôi trùm kín chăn để khỏi nhìn thấy cậu. Trong bóng tối,   hình ảnh  một ngày quá vãng trở về.[....]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một bàn tay đập rất mạnh vào vai tôi.&lt;br /&gt;- Dậy, dậy đi Hằng. Cậu nấu trước bát mì, ăn đi cho mau khỏe.&lt;br /&gt;Tôi co mép chăn, để cậu khỏi giật ra được, và tôi đáp.&lt;br /&gt;- Không, cháu không muốn ăn, cậu để cho cháu nằm.&lt;br /&gt;Trong    bóng tối ấm áp của tấm chăn, tôi được tĩnh lặng Tôi quên mọi gương   mặt,  tôi xóa mọi âm thanh. Trí nhớ như căn phòng hoang vắng. Và tôi   chìm vào  giấc ngủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm sau, chàng lãng tử ngỏ ý đưa tôi ra ga   thay cậu  Chính. Không một phút đắn đo, tôi gật đầu ưng thuận, dù trong   thâm tâm  tôi biết rắng người con gái cư xử như thế thật chẳng hay ho   gì. Tôi  không muốn trước khi bước lên tàu, chịu đựng một cuộc hành   trình buồn tẻ  lại phải nhìn thấy ông cậu ruột. Chàng lãng tử đã mua sắm   đồ ăn đường  và mua vé cho tôi. Anh cũng mua cho anh tấm vé vào ga để   đưa tôi ra tận  kè đá chờ tàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thấy anh ta nói tiếng Nga    giỏi chẳng kém gì người  đàn ông tóc muối tiêu đã đưa tôi tới căn buồng   của ông nghiên cứu sinh  Sinh Hóa. Với ngữ điệu đặc sệt Nga, nước da  rám  đen và gương mặt thanh  tú anh chàng khiến cho nhiều cô gái Nga chú  ý.  Họ ném theo những ánh mắt  hoặc vội vã thầm lén, hoặc công nhiên và  dai  dẳng. Chàng lãng tử giữ vẻ  mặt phớt tỉnh Ănglê. Tôi thầm cười anh  ta vì  dẫu sao, anh cũng chỉ hơn  tôi vài tuổi. Chúng tôi đứng bên nhau  chờ  tàu, nói đủ thứ chuyện, trừ  chuyện về bản thân. Giờ từ biệt, cuối  cùng  cũng tới. Tôi xiết chặt tay  anh.&lt;br /&gt;- Cảm ơn anh. Cảm ơn anh rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng lãng tử cười.&lt;br /&gt;- Đừng, cảm ít thôi còn để dành cho lần sau.&lt;br /&gt;Mắt anh lóe lên tia lửa tinh nghịch, ranh mãnh. Tôi bật cười theo. Anh hỏi.&lt;br /&gt;- Có gửi gắm gì cho cậu không ?&lt;br /&gt;- Không.&lt;br /&gt;Rồi sau chút đắn đo, tôi hỏi.&lt;br /&gt;- Cậu ấy làm thuê cho các anh từ bao giờ?&lt;br /&gt;-    Mấy tháng nay. Trước, chúng tôi thuê một ông khác. Ông ấy về nước và    giới thiệu ông Chính. Hai người này có quen biết nhau. Ở đây chúng tôi    coi là việc hợp lý hóa lao động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lắc đầu.&lt;br /&gt;- Dù sau , tôi cũng không thể hiểu. Ngày hôm qua, sự việc diễn ra đúng như anh dự đoán.&lt;br /&gt;Chàng lãng tử đưa tay kéo món tóc xòa xuống mắt tôi lên, rồi nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-    Người ta nên hiểu biết hết mọi sự trên đời cô bé ạ, dù cho là sự thực    đau buồn. Ông cậu của cô giống như một loạt người tôi từng gặp. Họ là    những kẻ đã phung phí gần hết đời sống của mình vào việc vẽ nên một    thiên đường dưới trần ai, nhưng trí khôn ngắn ngủi của họ lại không đủ    để hiểu thiên đường ấy ra sao và con đường nào đưa tới nó. Vì thế khi    biết công việc ấy hão huyền thì họ hối hả tìm kiếm những miếng ăn  thực,   nhặt nhạnh những hạt ngũ cốc thực trên mảnh đất bùn lầy, Họ làm  việc  ấy,  bất kể bằng cách nào. Họ là tấn thảm kịch cho chính họ, tấn  thảm  kịch  cho thế hệ chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàu đến, anh xiết chặt tay tôi  lần  nữa, rồi  xách túi đưa tôi lên toa. Khi tôi ngồi vào chỗ, anh trở  lại bờ  kè. Ở đó,  anh đứng chờ cho con tàu tư từ lướt qua và hình bóng  anh  nhòa dần sau ô  cửa kính.. .&lt;br /&gt;&lt;table id="box1" width="100%" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td colspan="2"&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_FormView1_BaiLabel"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Dương THu Hương (Những Thiên Đường Mù)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s1600/AW1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 64px; height: 58px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9D_mBMW7qhw/TzXP3eTvrDI/AAAAAAAAQ40/rMlBpCeSO9Y/s400/AW1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5707696654697606194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div id="post_message_7915292"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;   &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div class="posttext"&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;LI.Người Việt ở Nga thắt lưng buộc bụng&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vũ Điệp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Hàng  hóa ế ẩm khiến nguồn thu eo hẹp, nhiều người Việt Nam kinh doanh ở   Ural, Nga, đang phải cố gắng tiết kiệm chi tiêu, thậm chí gửi vợ con về   nước sống cho đỡ tốn kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại trung tâm thương mại Tagansky Ryad  ở thành phố Ekaterbinburg, không  khí nhộn nhịp mua bán không còn hiện  diện trong những ngày này, khi  khủng hoảng kinh tế toàn cầu quét đến cả  những vùng xa xôi của Nga.  Trong các quầy hàng rộng rãi, sạch sẽ,  những người bán hàng Việt, Trung  Quốc, Trung Á đang ngồi ngóng chờ  khách hàng. Người mua thực sự là  “thượng đế” trong thời buổi khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn  Văn Chinh, quê Gia Lâm, Hà Nội, chuyên kinh doanh hàng vải Việt  Nam,  tâm sự: “Mọi năm tháng này làm ăn khá dễ dàng, vào mùa mà. Nhưng  năm  nay thì không, người dân đi chợ vẫn đông nhưng họ không có tiền hay   sao, ít mua sắm lắm, chỉ ngắm thôi".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chinh cho biết những người  kinh doanh như anh hiện giờ kiếm được đủ tiền  thuê chỗ trong chợ và  tiền ăn tiền ở là may. "Tôi đã gửi vợ về nước để  đỡ tốn. Các khoản chi  được siết lại, không phải là tiết kiệm nữa mà là  đại tiết kiệm”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  Phạm Thụ, quê Hưng Yên, chủ quầy quần jeans, lý giải việc làm ăn  chật  vật là vì USD lên giá nhiều so với đồng ruble. Trước đây nếu anh  bán  được 100 ruble thì đổi được khoảng 4 USD, nay chỉ được 3. "Người Nga   thời khủng hoảng cũng rành khảo giá, mặc cả, nâng lên đặt xuống. Cái   quần nếu tôi phát ra 100 ruble thì họ chỉ trả 70 ruble, không bán thì   thôi”", Thụ kể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả là Thụ tạm thời nghỉ kinh doanh, cho thuê  quầy lấy một khoản  tiền đủ để sống tằn tiện và chờ thời. Thắt lưng  buộc bụng là giải pháp  trước mắt mà phần lớn những người kinh doanh  Việt Nam ở Ekaterinburg  chọn nhằm vượt qua cơn bĩ cực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thụ đã  cho vợ và một đứa con về nước. Anh Lê Xuân Hào, quê Hà Tĩnh, kinh  doanh  ở chợ ngoài trời bên cạnh trung tâm thương mại cũng có kế hoạch  “giảm  biên chế gia đình”. Vợ và con anh sẽ về Việt Nam vài ba tháng, vừa  nghỉ  ngơi, thăm thú, vừa để tiết kiệm khoản chi tiêu đắt đỏ ở nước Nga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiền  công của người bán hàng thuê giảm từ 300 ruble mỗi ngày (tương  đương  150.000 đồng) nay xuống còn 200, thậm chí 150 ruble. Chị Hồng Vân,  đồng  hương với anh Thụ, kinh doanh quần áo thể thao, tâm sự: “Đầu vụ bỏ  vốn  ra bao nhiêu nay chỉ mong thu về bấy nhiêu, không có lãi, mất công  sức  và lỗ tiền thuê chỗ. Trước khủng hoảng ba mẹ con tôi bán hàng thì ăn   luôn ở căng tin của trung tâm thương mại, nay thì mang cơm đi, đỡ một   nửa chi phí”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giảm giá mặt bằng kinh doanh cũng là biện pháp  chống khủng hoảng mà  người kinh doanh rất kỳ vọng. Ông Lê Quý Quỳnh,  Tổng lãnh sự Việt Nam  tại Ekaterinburg, cho biết thành phố này là trung  tâm bán buôn của cả  vùng Ural mênh mông. Hàng hóa từ Mátxcơva đổ về  đây rồi tỏa đi các tỉnh,  thành miền Đông nước Nga. Việc kinh doanh của  700 người Việt nơi đây  trước khủng hoảng chỉ thua mỗi chợ Vòm, hơn hẳn  các thành phố khác. Cũng  vì thế mà giá mặt bằng tại các chợ, trung tâm  thương mại, trong đó có  Tagansky Riad, bị đẩy lên khá cao. Bây giờ  khủng hoảng, người dân địa  phương giảm mua sắm, bà con buôn bán chật  vật, nếu các khoản chi không  giảm thì khó bám trụ. Vai trò trung tâm  bán buôn cũng vì thế mà sẽ suy  giảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù chưa thấy đáy của  khủng hoảng, song không phải ai cũng chỉ nhìn  thấy màu xám. Anh Việt,  chị Vân khẳng định rằng đối với riêng họ cuộc  khủng hoảng kinh tế năm  2009 chưa nghiêm trọng bằng sự kiện tỷ giá USD  so với ruble tăng vọt  chỉ trong một ngày năm 1998. Hầu hết người kinh  doanh Việt ở  Ekaterinburg không nghĩ đến chuyện bỏ cuộc mà chấp nhận sự  thử thách,  coi đó là điều không thể tránh khỏi khi làm ăn ở thị trường  Nga luôn  luôn biến động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vnexpress   Felix Savon15-06-2009, 12:50 AMLực   lượng an ninh Nga đã bắt giữ lượng lớn hàng lậu chứa trong khoảng 6.000   container có trị giá gần 2 tỷ USD tại khu chợ Cherkizov mà người Việt   thường gọi là chợ Vòm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ủy ban điều tra thuộc Viện Công tố Liên  bang Nga đang điều tra hình sự  hoạt động buôn lậu các loại hàng hóa  dành cho trẻ em có những hóa chất  độc hại đối với sức khỏe và đe dọa  tính mạng con người tại khu chợ  Cherkizov, Matxcơva.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng Công  tố Liên bang Nga Yuri Chaika khẳng định một khối lượng lớn  hàng lậu  chứa trong 6.000 container, với trị giá ước tính lên tới gần 2  tỷ USD  đã được nhập về khu chợ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số hàng hóa bất hợp pháp này đó được  cất giữ trong các kho của Công ty  AST thuộc quyền sở hữu của tỷ phú  Telman Ismailov. Hiện cơ quan điều tra  vẫn chưa xác định được danh tính  chủ hàng cũng như người nhận hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đó, Thủ tướng Nga  Vladimir Putin đã yêu cầu Bộ Nội vụ, Cơ quan an  ninh liên bang và các  viện công tố nước này phải cải thiện triệt để tình  hình liên quan đến  cuộc chiến chống nạn buôn lậu, vốn đang hoành hành  trên thị trường Nga,  mà các khu chợ ở thủ đô Mátxcơva chính là nơi chứa  chấp khối lượng  hàng hóa buôn lậu khổng lồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TTXVN   Naidongque10-07-2009, 03:57 PMMoscow thu hàng và đóng chợ Vòm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://news.tialia.com/thumbnail.php?file=090626125010_russialuzhkov226_3 05247961.gif&amp;amp;size=article_medium&lt;br /&gt;Thị trưởng Moscow, ông Yury Luzhkov nói sẽ cho đóng cửa chợ Cherkizovsky mà người Việt quen gọi là Chợ Vòm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga  nói sẽ xử lý hai tỷ đô hàng nhập 'không hợp lệ' từ Trung   Quốc và đóng cửa chợ bán buôn lớn nhất Moscow, làm ảnh hưởng   nặng đến kinh doanh của người Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi dư luận  Trung Quốc bày tỏ sự ngạc nhiên vì công tố  viện Nga quyết  định xử lý hàng chục nghìn container hàng có  xuất xứ từ  Trung Quốc, nhà chức trách Nga nói thẳng rằng hàng  nghìn kiện  hàng đã bị đưa vào nước họ không có đủ giấy tờ  hợp lệ  hoặc kém phẩm chất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưởng Công tố Liên bang Yury Chaika  nói với đài truyền hình  Rossya rằng tại chợ Cherkuzovsky, mà  người Việt Nam gọi là Chợ  V̀om, chừng 6000 container "hàng nhập  lậu" đã bị giữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông cũng nói theo kiểm tra của nhà chức trách Nga thì hàng hóa có cả "quần áo. giày trẻ em có chất độc".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tin  từ Nga hôm 25/06 cũng nói khu chợ nổi tiếng này rộng 200   hectare và là nơi buôn bán của người Trung Quốc, Việt Nam, Israel   và nhiều sắc dân châu Á cùng Đông Âu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà chức trách đã cử đội đặc nhiệm OMON kiểm tra và bắt hàng hóa tại đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo chí Nga cũng không quên nhắc rằng hồi tháng 8/2006 có vụ nổ bom tại chợ này khiến 14 người thiệt mạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thủ tướng Vladimir Putin hỏi vì sao cuộc điều tra không đem lại kết quả gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo Moscow Times&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nay, vẫn nguồn tin của Nga nói thị trưởng Moscow, ông Yury Luzkov tuyên bố thành phố sẽ cho đóng chợ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tờ Moscow Times, ý kiến chỉ đạo về "hàng lậu Trung Quốc" đến từ cấp cao nhất là Thủ tướng Vladimir Putin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo  này trong bản điện tử hôm 19/06 vừa qua nói ông Putin đã yêu   cầu các cấp các ngành liên quan ở Nga giải thích vì sao việc   điều tra hàng hóa bị thu giữ "không đem lại kết quả gì".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn sống quan trọng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  với hàng chục nghìn người Việt sống nhờ kinh doanh hàng  Trung  Quốc tại Nga, đây là một vấn đề mang tính sống còn.&lt;br /&gt;Người bán hàng Việt tại Chợ Vòm, Nguyễn Hữu Tam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/26/090626125014_russianguyenhuutam_hung226.gif&lt;br /&gt;Người bán hàng Việt như ông Nguyễn Hữu Tam sẽ gặp khó khăn khi Chợ Vòm bị đóng cửa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ  nhiều tháng qua, tại Nga, việc bắt giữ hàng Trung Quốc đã   diễn ra nhưng quyết định mới nhất này cho thấy vụ việc, chủ   yếu nhắm vào khu Chợ Vòm tại Moscow đã ảnh hưởng đến kinh   doanh của người Việt Nam tại Nga vốn thường nhập hàng từ Trung   Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà báo tự do Lan Hương cho BBC biết về câu chuyện  nhập hàng từ  Trung Quốc nhưng không đủ các loại giấy tờ hải  quan hay chất  lượng sản phẩm đã có từ lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần nào đây  cũng là lỗi của phía nhà chức trách Nga trong  giai đoạn kinh  tế chuyển đổi với nhiều hoạt động kinh doanh nói  chung, không  chỉ của người nước ngoài, chưa có tiêu chuẩn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng càng gần đây, tình hình kiểm soát càng trở nên gay gắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thậm  chí, nhiều container hàng Trung Quốc tại khu chợ nổi tiếng   của người Việt ở thủ đô Liên bang Nga đã bị niêm phong từ cuối   2008.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn theo nhà báo Lan Hương, tình hình khủng hoảng kinh tế khiến Nga cần xem xét việc thu thuế từ nhập khẩu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các  đợt kiểm tra nay được đưa lên truyền thông, khiến các quan  chức  cấp dưới, dù muốn cộng tác với các doanh nhân ngoại quốc   nhập hàng theo hình thức tham nhũng không thể nào làm ăn được   nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều doanh nhân Việt Nam nay không thể lấy ra số hàng đã bị giữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà  báo Lan Hương tin rằng sau khi Chợ Vòm bị đóng, người Việt   tại Nga, chủ yếu sống bằng buôn bán, cần phải mất 2 đến 3 năm   nữa để tái thích nghi và tìm ra mô hình kinh doanh mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo BBC   Naidongque10-07-2009, 04:13 PMCòn nhiều lao động bên Nga “kêu cứu” xin về&lt;br /&gt;http://news.tialia.com/thumbnail.php?file=images1809130_2_488354375.jpg&amp;amp;size=article_medium&lt;br /&gt;36 lao động bên Nga của Trung tâm hợp tác lao động đang sống vạ vật nơi đất khách&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5  tháng làm việc cật lực nhưng bị trừ hết tiền, chỉ còn vỏn vẹn 67USD,   những lao động này còn bị doanh nghiệp bên Nga đơn phương cắt hợp đồng.   Mấy ngày này, 36 lao động của Trung tâm hợp tác lao động với nước ngoài   (Tổng Công ty thép VN) liên tục gọi điện về nhà cầu cứu. Tiền lương   không vừa tiền phạt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện tại, 36 lao động này đang phải tạm trú ở  Trung tâm thương mại  Emeral (Matxcơva) để chờ được về nước. Số lao  động này được Tổng công ty  Thép VN đưa sang Nga thành hai đợt vào thời  điểm cuối tháng 12/2008 và  đầu tháng 1/2009.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hợp đồng của họ được Tổng công ty Thép VN ký với Công ty TNHH APC tại Nga để làm việc trong ngành xây dựng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo  đơn “giải cứu khẩn cấp” viết từ Matxcơva ngày 12/6/2009, lao động  Chu  Văn Quân (quê tại huyện Yên Phong, Bắc Ninh) cho biết, từ tháng 1  đến  tháng 5/2009, Công ty APC không thanh toán tiền lương cho lao động,   trong khi làm việc không có bảo hiểm y tế, bảo hiểm lao động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng  theo trong đơn thư kêu cứu, đến ngày 29/5/2009, Công ty APC đã có  thư  khẳng định gửi tới 36 lao động nêu rõ APC chấp nhận hủy bỏ hợp đồng.   Ngày 30/5 là thời điểm APC đơn phương chấm dứt hợp đồng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên  nhân đơn phương hủy hợp đồng lao động với 36 lao động, theo phía  APC  đưa ra là không tuân thủ hợp đồng lao động. Nhưng theo phản ánh từ  các  lao động này với VietNamNet thì: Phía APC tìm mọi cách bắt lỗi, quy   trách nhiệm và phạt tiền nhằm nhanh chấm dứt hợp đồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lao động  Nguyễn Hùng Vỹ cho biết: “Trong 5 tháng làm việc bên Nga thì  tháng 1,  36 người không những không có lương mà còn bị tiền phạt 1.443  USD mà  theo như đại diện APC, vì họ đã... làm hỏng công trình xây dựng  biệt  thự 5022. Tiền lương của tôi từ tháng 2 đến tháng 4 là 1.500 USD  nhưng  do bị trừ tiền phạt tháng 1 là 1.143 USD nên sau 5 tháng tôi chỉ  còn  lại…67 USD”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong việc về sớm cũng bị phạt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tìm hiểu  của PV VietNamNet thì trong số 36 lao động tại Nga kêu cứu  về nước thì  tất cả đều không được đào tạo kỹ năng nghề nghiệp, ngoại  ngữ và kỹ năng  sống trong môi trường nước ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Đặng Văn Việt, Giám đốc  Trung tâm hợp tác lao động với nước ngoài  (Tổng Công ty Thép VN) cũng  đã thừa nhận thiếu sót này. Chính những  “thiếu sót” đã dẫn đến hậu quả  36 lao động bị Công ty APC qua mặt và ép  lao động vào thế đường cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong  hồ sơ mà các lao động gửi về nước có những biên bản xử phạt về các  lỗi  không đúng quy định như phân công dọn rác mà không thực hiện. Lỗi  lớn  hơn là khi tham gia làm việc tại công trường, cứ hoàn thành xong  công  việc là lao động về trước thời gian cho phép. Tất cả những sai phạm  quy  định này, phía APC đều lập biên bản. Trong đó có cả những lỗi bị  phạt  tiền khá nặng so với mức lương của công nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cụ thể, trong những  lỗi bị phạt tiền, có những tháng lao động bị phạt  không có tiền lương  như tháng 1, tháng 2. Ngoài ra, do lỗi chung mà phía  Công ty APC gán  vào mỗi lao động bị trừ 1.143 USD.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trao đổi với VietNamNet, ông  Đào Công Hải - Phó Cục trưởng Cục Quản lý  Lao động ngoài nước (Bộ  LĐTB&amp;amp;XH) cho biết: "Cục mới nhận được thông  tin và sẽ có công văn  yêu cầu bên Trung tâm hợp tác lao động với nước  ngoài của Tổng công ty  Thép VN xử lý kịp thời. Trong một tuần, kể từ  ngày nhận được công văn  của Cục, bên Trung tâm phải có công văn trả  lời".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Hải nhấn  mạnh, trước hết doanh nghiệp phải cử đại diện sang Nga tìm  việc làm mới  cho lao động để tránh thiệt hại cho cả hai bên. Còn nếu lao  động chỉ  muốn về nước thì trách nhiệm của doanh nghiệp phải đưa lao  động về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Hải cũng cho biết thêm, hiện tại có trên 1.000 lao động phải chuyển việc tại Nga do khủng hoảng kinh tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Với  các ngành như công nghiệp ô tô, xây dựng, dệt may thì các hợp đồng   xuất khẩu lao động tiềm ẩn nguy hiểm nhiều hơn” - ông Hải cảnh báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;Vũ Điệp&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div id="copyright"&gt;Powered by vBulletin™ Version 4.1.2 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://http//bacbaphi.com.vn/entertainment/archive/index.php/t-248663.html?s=57506ffed9d35a9ce67871bad1233e10"&gt;http://bacbaphi.com.vn/entertainment/archive/index.php/t-248663.html?s=57506ffed9d35a9ce67871bad1233e10&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 51);"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-GgkpXwENhdk/TzAXJwqqf2I/AAAAAAAAQuU/PqH1ELz3930/s1600/PC36.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 110px; height: 80px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-GgkpXwENhdk/TzAXJwqqf2I/AAAAAAAAQuU/PqH1ELz3930/s400/PC36.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5706086184328527714" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/9016598390615838273-7778922914047546503?l=vanhoavn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vanhoavn.blogspot.com/feeds/7778922914047546503/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=9016598390615838273&amp;postID=7778922914047546503' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/7778922914047546503'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/9016598390615838273/posts/default/7778922914047546503'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vanhoavn.blogspot.com/2012/02/tuyen-tap-truyen-viet-kieu-vii.html' title='TUYỂN TẬP TRUYỆN KÝ VIỆT KIỀU VII'/><author><name>vanhoa</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://4.bp.blogspot.com/_bpEXwnHgbNA/SKbeuB0Lt4I/AAAAAAAAAKY/6wo0Rfj9PQ4/S220/ScreenPart_001_2008-08-16_10.05.17.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-hSmJDsgE_Ss/Ty_97fLrfNI/AAAAAAAAQt8/Tkpp0GxVvzE/s72-c/AE39.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-9016598390615838273.post-7234111388835941869</id><published>2012-02-08T11:26:00.000-05:00</published><updated>2012-02-08T11:27:11.409-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 0207'/><title type='text'>TUYỂN TẬP TRUYỆN VIỆT KIỀU VI</title><content type='html'>&lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;   &lt;p style="text-align: center"&gt;     &lt;img style="width: 701px; height: 467px;" alt=", Thời trang, nguoi mau chau a, nguoi mau, thoi trang, minh tu, vu khac tiep, ngoc trinh" src="http://soha2.vcmedia.vn/image/UUPR9J3W/6.jpg?filename=doan_viet_nam_tung_bung_tai_han_quoc_-_soha_thong_tin.jpg" /&gt;   &lt;/p&gt;&lt;div style="overflow: hidden; color: rgb(0, 0, 0); background-color: rgb(255, 255, 255); text-align: left; text-decoration: none; border: medium none;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);font-size:130%;"&gt;TUYỂN TẬP TRUYỆN VIỆT KIỀU  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Gia Hội sưu tập&lt;/span&gt;&lt;br style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-wp0Fp9or7VA/Ty8j351knpI/AAAAAAAAQtA/qrxgqFCNyJU/s1600/AE39.gif"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 50px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-wp0Fp9or7VA/Ty8j351knpI/AAAAAAAAQtA/qrxgqFCNyJU/s400/AE39.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5705818696227004050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: center; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;TRUYỆN I&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;&lt;strong&gt;Phó thườ&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;ng dân (5): Con dân – con cá – cò mồ&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;i&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Tưởng Năng Tiến&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thời  gian trôi qua hơn 35 năm tôi mới dám nghĩ lại đến phận đời phó  thường  dân của mình. Chuyện cũ, chuyện mới, chuyện ngắn, chuyện dài,  chuyện  bên ni, bên nớ.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Con Cá&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Năm mới sắp đến  bà con cô bác hải ngoại bắt đầu rục rịch chuyện đi về  Việt Nam ăn/chơi  Tết.  Ai nấy cũng rần rần chạy đầu trước, lục ngõ sau,  hơ hớt hốt hụi  cho chuyến về cố hương.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Việt kiều  chính hiệu con nai vàng hay người rơm, người rừng nếu không  về cuối năm  thì cũng ráng gởi chút đỉnh cho anh em, họ hàng hưởng Tết.  Dễ thường  số lượng kiều hối chính thức cộng với kiểu gởi chui cũng đạt  gần 10  phần trăm tổng sản lượng quốc gia chứ không phải chơi. Y chang  đàn cá  hồi Đại tây dương (Atlantic salmon) mà ông Tưởng Năng Tiến đã ví  von về  người Việt hải ngoại.&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_edn1"&gt;[1]&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Người  ta nói con cá nó sống vì nước.  Vậy mà đám phó thường dân sau  1975 thì  hết nước sống. Lớp bị bắt đi cải tạo lao động, lớp bị đánh tư  bản mại  sản bắt đi kinh tế mới. Lớp bắt đi thủy lợi, phải gia nhập thanh  niên  “xung phong” (không chịu xung phong thì gia đình bị tổ trưởng dân  phố  công an phường đến thăm hỏi dài dài). Thế nên mạnh ai nấy chạy tìm   đường sống.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ngay cả hiện giờ—trong thời kinh tế thị trường “định hướng xã hội chủ nghĩa”—cả đạo quân &lt;a href="http://wp.me/pzqro-j"&gt;thời cửu vạn, ô sin&lt;/a&gt;   lay lắt tìm nước sống. Không thiếu gì người phải bỏ nước ra đi làm   người rơm, người rừng, theo dạng xuất khẩu lao động, thông hành du lịch   mại dâm, v.v… cá cược đời tàn cho số mệnh nổi trôi, kiểu Vinashin ra   biển lớn!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;À mà ta đâu còn chủ quyền biển lớn nào nữa để mà ra?  Anh cả nước lớn  đã thè cái lưỡi bò dài thòng đớp hết. Tàu thuyền đánh  cá nào xớ rớ anh  ủi thẳng cho mà chìm xuồng. Ngay cả cỡ “sói biển” Mai  Phụng Lưu cũng  chào thua, đành chấp nhận bỏ biển, bỏ nghề sinh nhai.&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_edn2"&gt;[2]&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Đám  cá hồi này ra biển lớn, trầy vi tróc vẩy, chịu làm mồi hà bá.   Nên có  gì đáng ngạc nhiên đâu khi mỗi lần về nguồn là hết xíu quách. Vậy  chứ  mà xem VTV4 quảng cáo thì khác à nhen.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Việt  kiều người nào người nấy cũng bộ kẻng súng sính, phốp pháp, nhởn  nhơ,  phơi phới. Những hình ảnh bóng mướt này được lồng trong những lời  “ân  tình” của bài ca con cá (“dù bất cứ ở đâu cũng chung dòng máu lạc  hồng  luôn luôn hướng về tổ quốc”).  Nghe cái bổn cũ soạn đi soạn lại kêu  gọi  thống thiết Việt kiều về đóng góp xây dựng quê hương hằng năm một  này  mà não lòng, rụng rún.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Cò mồ&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;i&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Năm  Mão gần đến cửa rồi nên phó thường dân tôi nhìn lại năm Dần sau  lưng  để học kinh nghiệm. Lục lọi các tài liệu, và xem lại vài đoạn video   trong lưu trữ thì gặp ngay cái cảnh đoạn Youtube tưng bừng “Tết Việt   Kiều”&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_edn3"&gt;[3]&lt;/a&gt; kiêm/kèm phóng sự “Đại hội Việt kiều” ở Hà Nội.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Hổng  biết họ đào ra đâu được mấy người Vẹt kiều rất là “ấn tượng” để  phỏng  vấn. Tiêu biểu những khuôn mặt thì đủ mọi thành phần ca sĩ, văn  sĩ,  giáo sư, thương gia, cựu chính trị gia. Đủ xị. Những mặt sàng lọc  này  ca tụng hết cỡ cái tâm tình quê hương nghe thấy rơi ống điếu.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Dùng  thủ thuật khêu gợi lòng luyến tiếc quá khứ thì chưa đủ thấm lòng  những  “người con xa xứ”—“Việt kiều là máu của máu, thịt của thịt, một  bộ  phận không thể tách rời của dân tộc”. Quá phải rồi, bán máu thịt xứ   người đem về tiếp máu quê hương. Máu mủ gì. Đẩy người ta ra biển thâu   tiền, đuổi người ta lên rừng khai hoang, đày người ta vào trại cải tạo   lao tù.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thêm một nhà văn(g) bên Đức hư cấu “con người không có hộ  chiếu là  con người vô gia cư”, “dù có tỷ đô cũng không thể mua đươc  tiếng bánh  chưng sôi lịt sịt bay qua lũy tre làng … có tiếng ríu rít  của đám trẻ  thơ đang chạy ở cái vườn nhà … hoặc là cái tiếng giết lợn  eng éc… hoặc  là cái tiếng bò kêu, cái tiếng gà gáy, ở Đức không có”.  Mèn đét ơi, anh  này văn(g) vẻ mùi còn hơn sáu câu vọng cổ hoài lang.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ai  đời có gã phát biểu, “Đảng ta đâu chỉ có một người nên không phải  độc  tài, đảng ta có nhiều người nên rất là dân chủ”. Dân chủ kiểu gì?   Kiểu  “Đảng lãnh đạo (độc quyền, độc đoán, độc tài), nhà nước quản lý  (theo  chủ trương-đường lối-nghị quyết của Đảng), dân làm chủ (nhưng để  Đảng  “no” dùm bằng cách đứng tên sổ đỏ)” thì chính thị &lt;a href="http://vietsoul21.net/2011/01/14/pho-thuong-dan-4/"&gt;kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông &lt;/a&gt; rồi!&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Rồi  lại thêm một anh chàng GS mào đầu, “Chính phủ đã làm nhiều cho  cởi mở,  cũng như thể chế chính trị bắt đầu có cái hướng chấp nhận sự  khác  biệt”. Hổng biết chàng này ở bụi nào ra mà nói nghe quải thiệt. Cởi  mở  cỡ (hồi) nào đây cha?&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Mẹ Nấm, cô  Quỳnh, chỉ viết vài hàng tổng kết thành tích công an cuối  năm, trích  dẫn báo lề phải 100%, mà đã được mời lên phường (“uống trà”)  nghe lên  lớp. Cô Tạ Phong Tần, nhà báo tự do “liên quan” đến Điếu Cày và   HS-TS-VN, thì được mời đi “uống trà” đến té đái! Chuyện công dân lên   phường này mà không vượt kỷ lục trên toàn thế giới&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_edn4"&gt;[4]&lt;/a&gt; như “chuyện thường ngày ở huyện” thì thôi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Còn  những ai được ưu ái hơn thì xin mời dùng “trà (nhà) đá”. Gần đây  nhất  là bà Hồ Thị Bích Khương, mục sư Nguyễn Trung Tôn, anh ba Sài Gòn  đi  nhà đá theo chân Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh   Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và cùng chung số phận với nhiều người đã   phản biện với nhà nước trước đây. Đảng CSVN, chính phủ cởi (khóa) mở   (nhà tù) tống giam những người đấu tranh dân chủ, nhân quyền, công đoàn,   nông đoàn độc lập, tự do tôn giáo thì có. Cởi mở kiểu anh chàng GS này   tiếp thị thì vái (dzái) dài thôi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trong  đám Vẹt kiều này thì đặc biệt nhất là cặp đào/kép Tuyết Mai/Cao  Kỳ  thiệt là nhập vai. Ngày xưa phó thường dân coi cải lương trên truyền   hình mê nhứt là đào Thanh Nga và kép Thanh Sang. Cũng ưa không kém là   kép Văn Chung chuyên đóng vai nịnh thần, gian thần, và dâm quan. Các đào   kép đóng vai chánh tà rõ ràng nên cảm xúc thương ghét cũng rạch ròi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Bây  giờ xem cặp tài tử Tuyết Mai/Cao Kỳ thì hổng biết họ đóng cái  tuồng  chi. Văn Chung giờ đã về hưu. Còn Cao Kỳ về vườn từ lâu nhưng ráng  đóng  vai nịnh thần để lãnh “huy chương vàng” bỏ túi. Chắc chắn trăm  phần  trăm đạt danh hiệu nghệ sĩ ưu tú chứ không phải giỡn đâu.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cặp  đào/kép Tuyết Mai/Cao Kỳ kể lể đóng góp xây dựng đất nước cái  kiểu  kiếm cơm à la “thời thượng” không mất li ti sợi tóc nào. Đêm thì  hát  phòng trà “đem tiếng ca cho đời”, ngày thì hót món phở Mai “quốc hồn   quốc tuý” để gầy dựng túi tiền. Hoặc ung dung ngồi sa lông tha thiết   gởi lời ủy lạo chiến sĩ ngoài Hoàng Sa/Trường Sa. Thiệt tình hết thuốc   chữa.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Mà tưởng kiểu gì! Chứ lối hành  trình về với quê hương đem những năm  tháng ngày thừa còn sót lại của  đời mình để đóng góp như kiểu gánh hát  Tuyết Mai/Cao Kỳ thì hết chỗ  chê.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Phó thường dân tui thấy đảng và  nhà nước nên làm mạnh đi—phải thực  thi nghị quyết 36 cho thêm phần  hiệu quả hơn. Đảng và nhà nước phải suy  tính lập kế hoạch làm sao góp  hết đám dân vô sản, phá sản, người rơm,  người rừng cho về đóng bộ, nhận  vai cò mồi (hay “cai thầu văn hóa nô  dịch”) để diễn tuồng cho đỡ đời  cơ cực.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Phó thường dân tôi chợt nhớ  lại lúc thời đi học xa nhà phải đón xe  lam. Ở bến xe nào bao giờ cũng  có mấy tay bịp bài ba lá. Mấy tay này  luôn có đám cò mồi bảnh bao đứng  chung quanh đặt tiền và nhà cái chung  tiền cho cò mồi tá lả. Thấy tưởng  như thiệt! Đám cò cười hể hả quơ tiền  vào túi trong khi luôn miệng  thúc người khác cá tiền vào. Nhiều người  thấy quá dễ, đặt tiền độ, được  cho nhử ăn ván đầu, rồi được đám cò hùa  thêm vào, tưởng bở nên hăng  máu chơi xả láng. Thế là sạch túi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Còn nữa. Ngoài đám cò mồi thì lại có thêm giới &lt;em&gt;Vi&lt;/em&gt;&lt;em&gt;ệ&lt;/em&gt;&lt;em&gt;t kiề&lt;/em&gt;&lt;em&gt;u thờ&lt;/em&gt;&lt;em&gt;i thượ&lt;/em&gt;&lt;em&gt;ng&lt;/em&gt;: sáng (cà) phê, phở; trưa sushi, bulgogi, martini; chiều pasta, vodka; tối phòng trà, ta cứ tà tà.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Không phải Việt kiều hồi hương, cũng chẳng là cựu lưu vong (expat). Phải gọi cho đúng tên đúng mặt để chẳng hổ ngươi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Đây  là những nhân vật đã nhập vai đô thị toàn cầu (cosmopolitan)  nhuần  nhuyễn chỉ dừng chân lãng tử (sojourner) nơi này. Họ tự gắn víu  vào  thời trang đương đại, va vịn trong văn hoá đa chủng, và sành điệu  siêu  kỹ nghệ. Họ khoác áo “tân thực dụng” (neo-pragmatism), đóng vai  trùm  tác nhân cung phụng cho hệ thống tư bản tài chánh xuyên quốc gia,  và dĩ  nhiên không cần ngâm nga hay gồng mình trong hoạt cảnh khi chọn  vai  đóng làm nhịp cầu tạo lợi nhuận cho giới thống trị (cả tư bản xanh  lẫn  tư bản đỏ).&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Những đào kép ni chỉ  nghĩ cho riêng mình (me, me, me, and me), và  mong vơ được tất cả  (having a cake and eat it too). “Thu tiền đô, chi  tiền đồng”.  Thế  nhưng lúc nào cũng sướt mướt đầu môi, rung rung xúc  động trước ống kính  thu hình để tuyên bố “làm một cái gì cho đất nước”.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Thôi  đi má!  Kỹ nghệ phở (bên) Tây thì cạnh tranh không nổi nên đành  về  vùng đất (thị trường) sơ nguyên ( “Vietnam is still a virgin land!”)  để  mở &lt;em&gt;Ph&lt;/em&gt;&lt;em&gt;ở&lt;/em&gt;&lt;em&gt; Ta&lt;/em&gt; hồi 9 giây, 9 phút, 9 giờ ngày 9   tháng 9 năm 2009—mơ “làm thời trang cho sợi bánh phở Việt nam” trở   thành “một nét văn hóa thưởng thức thức ăn truyền thống Việt cao cấp”.   Thời mở cửa ít xe đạp mà lắm xe máy, nhưng ta về ta đi ô tô (&lt;em&gt;Tadioto&lt;/em&gt;) ngao du Ba Vì (Đình) cho bảnh bao nghệ sĩ.&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_edn5"&gt;[5]&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Quanh đi quẩn lại thì vẫn mòn gương mặt cũ, vài phát ngôn(g) viên đại diện (ai cho / cho ai) Việt kiều để mại dô hàng độc.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Con dân&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Qua  đại hội XI, Đảng CSVN lại “vũ như cẩn”—qua cương lĩnh xây dựng  đất  nước trong “thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội” và “hoàn thiện thể  chế  kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Người  dân nghe xong mà không tán thán “bótay.com” hay bị tâm thần  phân liệt  (schizophrenic) thì cũng là chuyện lạ. Cứ như là tay phải tát  má trái,  và chân trái đá mông phải, nói một đằng làm một nẻo, nửa gà nửa  vịt nửa  đười ươi. Ai hiểu nổi cái “quá độ chủ nghĩa xã hội” là cái quái  gì.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Thiên  hạ chỉ thấy công an quá quắt, cán bộ quá quắt, và bộ chính trị  trung  ương đảng quá quắt.  Đám “đầy tớ nhân dân” tác ai tác quái quá độ  này  tùy tiện coi trời bằng vung, coi dân là thằng.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Gần  đây nhất Đảng đã đánh tiếng là sẽ chủ trương thí điểm kết nạp chủ   doanh nghiệp tư nhân. A hèm, vậy chứ khẩu hiệu “công nông” giờ bỏ đi   đâu đây? Hay là đổi thành “thương công nông”? Chắc dzậy rồi. Chỉ đáng   thương cho người nông dân bị mất đất khiếu kiện từ năm này qua năm nọ   không ai giải quyết. Thật đáng tội cho người công nhân lao động bị bóc   lột, lương chết đói chẳng một công đoàn nào trợ giúp.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Thiệt  ra chủ trương “đảng hóa” doanh thương này là một hình thức hợp  thức  hoá cho băng đảng CSVN tạo chuỗi rễ trong thương nghiệp tự do để  nắm  trọn hai đầu doanh nghiệp nhà nước (DNNH) và doanh nghiệp tư nhân.  Đảng  CSVN trở thành chủ xị lãnh tiền bảo kê và nhà cái ăn tiền xâu.  Những  doanh nghiệp tư nhân vào Đảng sẽ được bảo vệ. Doanh nghiệp tự do  sẽ là  đám con ghẻ. Hơn chuyện Tấm Cám là chắc.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Kết quả? Dân ta bị đặt đâu ngồi đó như là con dân. Bộ chính trị, trung ương đảng còn hơn bố của dân.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ngày  xửa, ngày xưa (ít gì cũng xưa hơn thời cha sanh, mẹ đẻ của phó  thường  dân này) ở thời vua chúa, con trời (thiên tử) trị vì thiên hạ thì  ông  vua coi dân như con. Còn bây giờ ra rả, oang oang trên loa phường  là  Việt Nam đang phăng phăng sang “thời kỳ quá độ” mà sao quay lại thời   phong kiến hồi nào vậy cà?&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tưởng qua  rồi tháng ngày “con vua thì lại làm vua, con sải ở chùa  phải quét lá  đa”. Sao bây giờ có chuyện sắp xếp sắp xếp trắng trợn cậu  ấm Nông Đức  Tuấn (con cựu TBT Nông Đức Mạnh), Nguyễn Thanh Nghị (con TT  Nguyễn Tấn  Dũng) thành ủy viên “ưu tú tài đức”?  Đám thường dân, phó  thường dân  vậy rồi thì là mà…sẽ khó (khổ) ba (vạn) đời&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_edn6"&gt;[6]&lt;/a&gt;. Làm sao sống với lũ này được!&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Người  dân đâu phải là con giun, cái kiến để cứ bị dày xéo mãi. Người  dân  không phải là con dân. Phải trả quyền công dân, quyền làm người cho   nhân dân Việt Nam.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Người dân không là con cá, chẳng phải con cò. Họ là những &lt;strong&gt;Công Dân&lt;/strong&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;© 2010 &lt;a href="http://www.vietsoul21.net/"&gt;Vietsoul:21&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;[&lt;strong&gt;Loạt bài Phó Thường Dân&lt;/strong&gt;: (1) &lt;a href="http://wp.me/pzqro-1oh"&gt;Anh tám hồ hởi&lt;/a&gt; – (2) &lt;a href="http://wp.me/pzqro-1oE"&gt;Nôị-thực-dân&lt;/a&gt; – (3) &lt;a href="http://vietsoul21.net/2010/12/25/pho-thuong-dan-3/"&gt;Sợ&lt;/a&gt; – (4) &lt;a href="http://vietsoul21.net/2011/01/14/pho-thuong-dan-4/"&gt;Kỳ đà – cắc ké – kỳ nhông&lt;/a&gt; – (5) &lt;a href="http://vietsoul21.net/2011/01/21/pho-thung-dan-5/"&gt;Con dân – con cá – cò mồi&lt;/a&gt; – (6) &lt;a href="http://vietsoul21.net/2011/02/03/pho-thuong-dan-6/"&gt;Bình vôi – bái vật – bà đồng&lt;/a&gt; – (7) &lt;a href="http://wp.me/pzqro-1Bq"&gt;(Vô) Hậu&lt;/a&gt;  - (8) &lt;a href="http://vietsoul21.net/2011/03/06/pho-thuong-dan-8/"&gt;Gió mưa là chuyện của trời …&lt;/a&gt;  – (9) &lt;a href="http://vietsoul21.net/2011/08/05/pho-thuong-dan-9/"&gt;Vô liêm sỉ - man rợ&lt;/a&gt; – (10) &lt;a href="http://wp.me/pzqro-1I7"&gt;Phế-anh-hùng&lt;/a&gt; – (11) &lt;a href="http://wp.me/pzqro-1IR"&gt;Luật Lệ(nh) …&lt;/a&gt; – (12) &lt;a href="http://wp.me/pzqro-1JT"&gt;Nhà em có nuôi một con két …&lt;/a&gt; – (13) &lt;a href="http://wp.me/pzqro-1KW"&gt; Cái nhà là nhà của ta …&lt;/a&gt;]&lt;/p&gt; &lt;hr style="margin-left: 0px; margin-right: 0px;" size="1"&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;CHÚ THÍCH&lt;/strong&gt;: &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_ednref1"&gt;[1]&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.talawas.org/?p=16270" target="_blank"&gt;Tưởng Năng Tiến – Năm Cọp Nói Chuyện Cá&lt;/a&gt;, talawas&lt;/p&gt; &lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_ednref2"&gt;[2]&lt;/a&gt; &lt;a href="http://boxitvn.blogspot.com/2011/01/lam-gi-khi-ngu-dan-bo-bien.html" target="_blank"&gt;Làm gì khi ngư dân bỏ biển?&lt;/a&gt;, Bauxite Việt Nam&lt;/p&gt; &lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_ednref3"&gt;[3]&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=UVvPQ9xsl5U" target="_blank"&gt;Tết Việt kiều (1, 2, 3)&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_ednref4"&gt;[4]&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.danchimviet.info/archives/25443" target="_blank"&gt;Chuyện Hà Sĩ Phu &amp;amp; mấy con đinh vít – Tưởng Năng Tiến&lt;/a&gt;, Đàn Chim Việt (danchimviet.info)&lt;/p&gt; &lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_ednref5"&gt;[5]&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=f-dQH5WN2e0" target="_blank"&gt;“Viet Kieu”, overseas Vietnamese, are moving home&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://vietsoul21.net/Con%20d%C3%A2n-con%20c%C3%A1-c%C3%B2%20m%E1%BB%93i.doc#_ednref6"&gt;[6]&lt;/a&gt; &lt;a href="http://danlambaovn.wordpress.com/2011/01/19/khong-ai-giau-3-h%E1%BB%8D-khong-ai-kho-3-d%E1%BB%9Di%E2%80%A6-2/" target="_blank"&gt;Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời&lt;/a&gt;, Dân Làm Báo (danlambaovn.wordpress.com)&lt;/p&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://http//vietsoul21.net/2011/01/21/pho-thung-dan-5/"&gt;http://vietsoul21.net/2011/01/21/pho-thung-dan-5/&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-tTYvjSXrGIY/Ty8YFowzRSI/AAAAAAAAQs0/cmYBmW1EazA/s1600/B31.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 63px; height: 63px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-tTYvjSXrGIY/Ty8YFowzRSI/AAAAAAAAQs0/cmYBmW1EazA/s400/B31.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5705805738022225186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;TRUYỆN II&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;AI BẢO VIỆT KIỀU LÀ KHỔ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Posted on March 15, 2011 by hoanghaithuy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-tTYvjSXrGIY/Ty8YFowzRSI/AAAAAAAAQs0/cmYBmW1EazA/s1600/B31.gif"&gt;&lt;img class="size-full wp-image-3876" title="vanquang" src="http://hoanghaithuy.files.wordpress.com/2011/03/vanquang.jpg?w=468" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic;" class="wp-caption-text"&gt;Bữa ăn đầu năm Mèo trong nhà ông Nhà Văn Văn Quang. Lời ghi về các nhân vật trong ảnh ở trong bài. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trước khi đi vào chuyện “&lt;em&gt;Ai bảo Việt Kiều là Khổ?,&lt;/em&gt; mời  quí vị đọc – hay đọc lại nếu 60, 70 năm xưa quí vị đã đọc bài này – bài &lt;em&gt;“Ai bảo chăn trâu là khổ?”&lt;/em&gt; trong QUỐC VĂN GIÁO KHOA THƯ. Tên của bài là “&lt;em&gt;Chăn trâu”&lt;/em&gt; nhưng với những Khứa Lão năm nay – 2011 – tuổi đời Bẩy Bó, Tám Bó, bài này được gọi là bài “&lt;em&gt;Ai bảo chăn trâu là khổ?”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Quốc Văn Giáo Khoa Thư.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; Bài 31. Chăn Trâu&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Ai bảo chăn trâu là khổ?&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;-   Không, chăn trâu  sướng lắm chứ! Ðầu  tôi đội nón mê như lọng che. Tay   cầm cành tre như roi ngựa. Ngất nghểu  ngồi trên mình trâu, tai nghe   chim hót trong chòm cây, mắt trông bướm  lượn trên đám cỏ. Trong khoảng   trời xanh, lá biếc, tôi với con trâu  thảnh thơi vui thú, tưởng không   còn gì sung sướng cho bằng.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Giải nghĩa: nón mê: nón rách; ngất nghểu: có ý nói ngồi trên mình trâu lấy làm đắc ý.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Làm văn: Trả lời những câu hỏi sau đây: Ta thường chăn trâu ở đâu? – Ta chăn trâu để làm gì? – Ði chăn trâu có gì là thú vị?&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align:center;"&gt;o O o&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://hoanghaithuy.files.wordpress.com/2011/03/tho.jpg"&gt;&lt;img class="aligncenter size-full wp-image-3877" title="tho" src="http://hoanghaithuy.files.wordpress.com/2011/03/tho.jpg?w=468" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Tôi – CTHÐ – đọc bài &lt;em&gt;Chăn Trâu QVGKT&lt;/em&gt;   trên đây năm tôi 10 tuổi,  khoảng năm 1941, 1942. Vào những năm 1960,   khi tôi 30 tuổi, nhớ lại bài  tập đọc năm xưa, tôi suy loạn  tác giả  bài  “&lt;em&gt;Chăn trâu&lt;/em&gt;” này là  một công tử tỉnh thành, mùa hạ nghỉ  học về  quê chơi, đi chăn trâu, chăn  bò chơi, nên thấy việc chăn trâu  là thích  thú, nên thơ. Ông tác giả bài “&lt;em&gt;Chăn Trâu”&lt;/em&gt; này như ông Tầu Kim Thánh Thán, ngày hè ra đồng xem người ta tát nước – nước bạc văng lên từng đợt – thấy :&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;“&lt;em&gt;Ngày hè ra đồng xem người tát nước, chẳng phải là khoái ru?”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Người   đứng xem người khác tát nước thì thấy khoái – khoái ra rít –  nhưng   người làm việc tát nước duới nắng hè cháy da thì không khoái ru  chút   nào. Chuyện ấy em nhỏ lên ba cũng biết, ta chẳng cần biện loạn chi     nhiều.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Như tôi, những năm 1940 hay   1941, một mùa hè tôi được về sống cả  tháng ở làng quê tôi. Nhà tôi có   con bò, một chú nhỏ trạc tuổi tôi được  bà nội tôi mướn ngày ngày dắt bò   ra đồng cho bò ăn cỏ. Tôi theo chú bạn  quê ra đồng chăn bò. Làng tôi ở   phủ Gia Lâm, giữa sông Ðuống và Ðường Số  5 Hà Nội-Hải Phòng, làng   không giầu, không nghèo, làng tôi như cả ngàn  làng quê khác trong vùng   đất gọi văn huê là lưu vực sông Hồng Hà, làng  tôi ít đất; vì ít đất  nên  làng tôi không có bãi cỏ cho bò gặm cỏ, làng  tôi chỉ có bãi tha ma  là  nơi có chút cỏ cằn cho mấy con bò gầy gặm. Bãi  tha ma nhỏ, bò gặm  cỏ  đến nỗi cỏ cùn mòn không sao mọc lên được. Tôi ra  đấy chơi nửa ngày  đã  chán ngấy, vì không có gì để chơi ở cái bãi tha ma  cỏ cằn ấy. Chỉ  một  lần cưỡi bò ra đồng, rồi cưỡi bò về nhà, chú chăn bò  dắt bò cho  tôi  cưỡi, đũng quần tôi vàng vàng hôi mùi lông bò cộng mùi da  bò rất  khó  ngửi.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Năm   1979 tôi nằm phơi rốn trong Phòng 7 Khu C 1, Nhà Tù Số 4 Phan  Ðăng   Lưu. Có em tù trẻ kết thân với tôi, nhận tôi là Bố Già. Nó  lấy cơm    canh, rửa bát cho tôi, cạo gió, đấm bóp cho tôi những tối tôi bị cúm.    Nó ít tuổi hơn con trai lớn của tôi. Bố nó là Việt Minh tập kết ra Bắc    năm 1954, lấy mẹ nó người Bắc, đẻ ra nó ở ngoài Bắc. Quê bố nó  ở Trà    Vinh nên đặt tên nó là Nguyễn Trà Vinh.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Theo   bố mẹ vào Nam, Vinh được vào ngành công an. Những buổi tối bố  rởm,  con  rởm nằm tềnh tang bên nhau trên bệ xi-măng nhà tù, nó kể tôi  nghe  vài  chuyện ngày xưa còn bé của nó ở Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghiã:&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;“Bọn   con mấy thằng để ý, buổi tối có anh chị đưa nhau vào bụi cây, bờ  sông   là bọn con rình. Vừa đúng lúc anh chị làm nhau là một thằng trong  bọn   con bò tới, chớp cái quần của chị, rồi chạy. Thường chị ả là cô  giáo,   công nhân viên chức, bị mất quần chỉ có nước khóc. Anh chàng phải  đi   tìm bọn con, xin chuộc quần bằng tiền. Chúng con lấy tiền ăn quà vặt    thôi, mấy anh chị này làm gì có nhiều tiền.”&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;“Chúng   nó đểu lắm, bố ơi. Trong khu nhà con có lò làm bánh mì. Bánh  làm xong   để lên cái bàn trong cái phòng có cửa sổ mở ra vườn sau. Có  thằng  trong  bọn con nghĩ ra cách lấy trộm bánh, đứng ngoài vườn dùng  cành  tre thò  qua cửa sổ vào xiên cái bánh, kéo ra. Thằng nọ bảo thằng  kia.  Lại tham,  xiên trộm bánh của nó quá nhiều. Nó biết, nó rình bắt  trọn  tụi con mấy  thằng. Nó bắt bố mẹ bọn con phải nộp tiền đền số bánh  bọn  con lấy  trộm. Bọn con lấy 100, nó nói nó mất 200, 300. Chúng nó đòi   bao nhiêu,  bố mẹ bọn con phải chung tiền trả hết.”&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;“Con   làm công an, bận đồ vàng, chỉ không có súng lục. Thằng bạn con  cũng  là  công an, bận quần áo dân, đem cái xe đạp của con đến bán cho bọn   mua  xe vỉa hè, thường là bán ở đầu đường Gia Long. Xe bán không giấy tờ   gì  cả. Thằng bạn con lấy tiền đi rồi, con đến, chỉ cái xe, nói xe này   của  tôi, mới bị lấy mất ở… Thấy con bận đồ vàng công an, bọn mua xe  chịu   trả xe ngay: “Xe của anh, anh lấy đi.” Con làm được vài vụ như  thế, bọn   mua xe chúng nó biết. Hai thằng chúng nó đi theo con đến chỗ  đường   vắng, chúng nó chặn con lại, chém con. May mà con chạy thoát.  Chắc chúng   nó chỉ muốn dọạ con, không dám chém thật, vì con là công  an.”&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Về chuyện “&lt;em&gt;Chăn trâu sướng lắm chứ!”&lt;/em&gt; tên con rởm trong tù của tôi kể:&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;“Bố   chẳng biết gì về chuyện chăn trâu cả. Chăn trâu là khổ nhất trần  đời.   Mùa rét, mưa dầm, gió lạnh, thằng nhỏ chăn trâu chỉ có cái áo tơi  lá   mặc ngoài, suốt ngày ngoài đồng, bụng đói, thân rét, khát cũng không   có  nước mà uống. Còn chuyện bắt vịt của người ta mà ăn Bố nói thì lại    càng buồn cười. Ðồng quê miền Bắc không có nhiều vịt như ở miền Nam,    xong cũng có những đàn vịt thả cho đi kiếm ăn ngoài đồng. Mình bắt vịt    của người ta không khó, đào mấy cái hố, đàn vịt đi qua, con nào sa  xuống   hố là không lên được. Người chăn vịt đâu có biết. Mình bắt được  vịt   nhưng làm sao mà làm thịt nó? Thịt vịt nấu không chín, tanh lắm.”&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tên con rởm trong tù của tôi nói về chuyện nó bị bắt:&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;“Bọn con mấy thằng công an định cướp một cái tầu sắt để vượt biên.  Mới lấy được vài người khách thì bị lộ.”&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;o O o&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Quí vị vừa đọc chuyện “&lt;em&gt;Chăn trâu suớng hay khổ,”&lt;/em&gt; nay mời quí vị sang chuyện chính của bài Viết ở Rừng Phong hôm nay, bài “&lt;em&gt;Ai bảo Việt Kiều là khổ?”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;div id="attachment_3878" class="wp-caption alignright" style="width: 260px"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://hoanghaithuy.files.wordpress.com/2011/03/vanquang2.jpg"&gt;&lt;img class="size-full wp-image-3878" title="vanquang2" src="http://hoanghaithuy.files.wordpress.com/2011/03/vanquang2.jpg?w=468" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic;" class="wp-caption-text"&gt;Nhà Văn Văn Quang bên Ao Sen trong trang viện Lộc Ninh.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trong bài này – Viết ở Rừng Phong Tháng 10, năm 2009 – quí vị thấy ảnh ông Nhà Văn Văn Quang, tác giả loạt bài “&lt;em&gt;Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự,”&lt;/em&gt;    ngồi trong Ao Sen của ông trong trang viện của ông ở Lộc Ninh. Tôi  gọi   nhà ông là Trang Viện vì nhà có vườn, có cây ăn trái, có giếng  nước,  có  ao sen, có máy phát điện. Ông Văn Quang mua khu nhà đất này  khoảng  năm  2005, khu này ở gần nhà bà Nhà Văn Thụy Vũ.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ông   bỏ tiền ra hiện đại hoá  nhà này. Nhà có đủ tiện nghi: điện nước, quạt   trần, bếp gaz, tủ lạnh,  máy lạnh, máy đun nước nóng để tắm, máy bơm   nước từ giếng lên,  tô-lô-phôn, computer, không thiếu thứ gì. Nhiều ông   bạn ông từ Mỹ về,  lên thăm trang viện Lộc Ninh của ông, đưa ra nhận  xét  ông không đi HO  sang Mỹ, ông ở lại trong nước là phải, là hay, đời   sống của ông ở Sài  Gòn đàng hoàng hơn đời sống của những ông bạn sĩ   quan, bạn thợ viết của  ông ở Mỹ rất nhiều.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;   Sống ở Sài Gòn, ông viết bài gửi sang Mỹ, Úc qua  Internet, bài gửi đi   nhanh, tiện dụng, báo Việt lấy bài đăng ngay, khỏi  sắp chữ, không  phải  đánh máy lại mất công. Nhiều báo Việt và người Việt ở  nước ngoài  đăng,  đọc  những bài viết về chuyện Sài Gòn và người Sài Gòn  của ông  Văn  Quang.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ông   Văn Quang rất thích trang viện Lộc Ninh của ông nhưng năm 2008  ông   phải bán nó vì ông còn một căn nhà ở Cư Xá Nguyễn Thiện Thuật, Sài  Gòn.   Ông bà lên trang viện sống nhiều lắm là hai, ba tháng lại phải về  Sài   Gòn sống vài tháng. Trong những tháng về Sài Gòn ấy ông phải muớn   người  giữ trang viện Lộc Ninh của ông. Người được mướn chỉ giữ nhà  thôi,  cây  trái trong vườn không được chăm sóc. Ông bà có tuổi rồi, đi  lại  phiền  toái dù nay từ Lộc Ninh về Sài Gòn mất có 4 giờ đồng hồ ngồi  xe đò  12  chỗ có máy lạnh. Trang viện ra giá 70.000 USD – U Ét Ðê, nôm  na là   Ðô-la Mỹ – một Việt Kiều ở Úc về chi 70.000 USD mua liền một  khi, không   trả giá.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Giữa năm 2009,  bọn Công An  Thành Hồ đến nhà ông Văn Quang ở Cư Xá  Nguyễn Thiện  Thuật, lấy đi dàn  máy computer, phone bàn, phone cell của  ông. Chúng  không bắt giam ông,  chúng chỉ gọi ông đến Công An Quận –  không phải Sở  – khai về những bài  ông viết ra gửi ra nước ngoài. 300 bài  Lẩm Cẩm  trữ trong máy của ông bị  mất. Từ đó loạt bài &lt;em&gt;“Lẩm Cẩm Sài Gòn..”&lt;/em&gt; ngừng ngang. Ông nhắn ra nước ngoài cho các bạn ông:&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;“&lt;em&gt;Tôi được người ta dùng Lễ đối xử, tôi muốn dùng Lễ đáp lại..”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi   nghĩ ý ông muốn nói bọn Công An tịch thu máy viết của ông, cấm  ông   viết, chúng không nói ra nhưng em nhỏ lên ba nghe chuyện cũng biết    chúng sẽ bắt ông nếu ông cứ viết ra nước ngoài như ông từng viết trong    mấy năm. Nhưng chúng không bắt giam ông, không nói nặng, không đe doạ    ông, chúng không tịch thu tiền đô của ông, ông muốn các bạn ông ở nước    ngoài đừng làm ồn ào vụ ông.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Các ông bạn ông ở Mỹ, Úc tôn trọng ý ông, tất cả Im Re.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;World   Cup đến, tôi nhớ ông Văn Quang. Ông rất mê đá banh. Ông kể  những năm   vất vả trong những trại tù khổ sai đất Bắc Cộng khỉ ho, cò  gáy, chuột   rừng ăn xác tù, tù ăn thằn lằn, rắn mối, chuột, cào cào, châu  chấu.  ông  và các ông bạn sĩ quan mê đá banh vẫn có cách theo dõi được  những  trận  đấu Euro, World Cup ở những vùng trời bên kia trái đất. Ông  kể  năm  1988 ông về Sài Gòn, căn phòng ông mướn ở đường Sư Vạn Hạnh năm  ấy   không có TiVi, ông ra quán cà phê gần nhà xem World Cup trên máy của    quán. Nhà ông ở có lệ sau 12 giờ đêm là khoá cửa sắt. Nội bất xuất,    ngoại bất nhập. Nôm na là sau 12 giờ đêm nhà không ai ra vô. Xem xong    trận đấu lúc 2, 3 giờ sáng, ông ngồi lơ mơ ở quán chờ sáng bạch mới về    nhà.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ông   Văn Quang không được viết gì về World Cup năm nay, tôi chắc nỗi  buồn   bực vì không được viết của ông không giảm theo ngày tháng.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ngày 12 Tháng 6, 2010, từ Sài Gòn, ông Văn Quang gửi bản tin ngắn dưới đây qua Internet. Ðây là bản tin thứ nhất của tác giả &lt;em&gt;Lẩm Cẩm&lt;/em&gt; từ ngày ông bị cấm viết:&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;“Xin   tặng quý vị bản theo dõi World  Cup rất tiện lợi. Quý vị ở Mẽo chỉ  việc  thay giờ phía trên cùng. Mỗi khi  xem xong trận nào quý vị ghi kết  quả  vào, bảng sẽ tự động cập nhật để  theo dõi xem đội nào nhất nhì,  biết  ngay đường vào vòng trong.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Bản này tôi lập theo giờ VN và 4 trận hôm 11/6 và 12/6. Vị nào mê đá banh thì làm chơi.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Hai Bàn Cờ.”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;CTHÐ: Bà Trần Khải Thanh Thủy bị bắt giam, ông Văn Quang bị cấm viết.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi ấm ức mà tôi không làm gì được&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;CTHÐ. Rừng Phong, Kỳ Hoa. Ngày 7 Tháng Ba 2011.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Từ   sau ngày bị cấm viết ra nước ngoài, ông Nhà Văn Văn Quang không  liên   lạc gì với tôi như trước nữa. Phone không, I-Meo cũng không. Tôi  vừa   nhận ké được tấm ảnh của ông  Văn Quang gửi đi từ Sài Gòn, nên hôm  nay   tôi viết bài này.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ðây là lời Nhà Văn Văn Quang ghi về tấm ảnh:&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;March 4, 2011.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;“Bữa   ăn đầu tiên ở nhà tao từ ngày tao  bị làm phiền – (Tháng 6 năm 2009) –   đến nay. Tao mới nhờ người biết  nhiều về computer mua dùm tao một cái   máy printing  có cả scan v&lt;/em&gt;à&lt;em&gt;  copy, khoảng 100 USD. Máy chạy  rất  tốt và tiện dụng. Tao mời mấy người   tao thường gặp trong tiệm  cà-phê  đến nhà tao thưởng thức mấy món ăn  “gia truyền” của tao.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="padding-left:30px;"&gt;&lt;em&gt;Từ   trái sang phải là Hoàng Khởi Phong –  (ở Mẽo về SG sống với con) –   Nguyễn Quốc Thái, Quốc Anh – (anh bạn trẻ  chuyên viên computer) – Vũ   Dũng – (người dịch nhiều sách từ trước 75) –  và Nguyễn Khắc Nhân –   (cũng ở Mỹ, vợ chết, về SG thuê một căn chung cư  gần nhà tao, ở với một   em thơm như mít.)&lt;/em&gt; HBC.”&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align:center;"&gt;o O o&lt;/p&gt; &lt;p&gt;CTHàÐông: HBC là Hai Bàn Cờ, tên Nhà Văn Văn Quang tự nhận. Trong ảnh: người ngồi góc trái của ảnh là Nhà Văn Văn Quang.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi   có hân hạnh được quen biết, được nghe nói đến vài ông trong số  các  ông  văn nghệ sĩ trong ảnh. Ông Hoàng Khởi Phong là nhà văn, nhà báo   nổi  tiếng ở Cali. Ông chạy thoát  truớc Ngày 30 Tháng Tư 1975 nên ông   không  phải sống qua một ngày tù tội nào trong gông cùm Bắc Cộng, ông tỏ   ra  ghét nghe ai kể lể về những chuyện người miền Nam bị bọn Bắc Cộng  bỏ  tù  ở quê nhà. Ông không ưa thấy những hồi ký Tù Ðày được xuất bản  hay   đăng trên những tờ báo Việt ở Mỹ. Mấy năm trước, khi ông Hoạ sĩ  Ðằng   Giao đem tranh sang bán ở Mỹ, ông HK Phong là nhân viên Nhật báo  Người   Việt, ông làm cuộc phỏng vấn Hoạ sĩ Ðằng Giao. Vào bài, ông viết  ngay:&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;“Tôi chán nghe những chuyện tù đày của mấy anh rồi. Anh đừng kể chuyện anh bị tù, tôi không nghe đâu.”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Chắc vì muốn có bài giới thiệu trên báo Người Việt, Hoạ sĩ Ðằng Giao nói ngay:&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;“&lt;em&gt;Tôi chỉ kể với anh về việc làm tranh  của tôi thôi.”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Nguyễn   Quốc Thái là nhân viên Công Ty Xuất bản-Phát Hành Sách Báo  Phương  Nam.  Nghe nói Phương Nam là Công Ty của Nhà Nước, rất lớn, nhiều   phương  tiện, nhất là nhiều tiền. Ông Nguyễn Quốc Thái nhiều lần sang   Pháp,  sang Mỹ vì công việc của Phương Nam.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ký   giả Nguyễn Khắc Nhân chạy được sang Mỹ trước Ngày 30 Tháng Tư  1975.   Ông là một trong số mấy ông văn nghệ sĩ Sài Gòn sớm nhất từ Kỳ Hoa  về   Sài Gòn sau ngày bọn Bắc Cộng phải mở cửa đón khách Việt Kiều mang    đô-la về nước. Ông NK Nhân về Sài Gòn lần đầu năm 1990, hay 1991. Năm    1990 tôi vừa từ nhà tù trở về mái nhà xưa. Hoạ sĩ Ðằng Giao chở ông NK    Nhân trên Honda ghé nhà tôi cho ông thăm tôi. Ông cho tôi 50 đô. Khi    chia tay, ông nói:&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;“Nhân sẽ về Sài Gòn làm báo.”&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi   hiểu ý ông muốn nói là “bọn Bắc Cộng sẽ bị mất quyền đảng trị, sẽ   phải  trả tự do cho nhân dân như ở các nước Ba-lan, Tiệp, Hung.” Khi ấy   ông  sẽ về Sài Gòn làm báo tư nhân tự do. Năm 1995 tôi gặp lại ông NK   Nhân ở  Cali, ông làm tờ báo Người Việt San Diego.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Những   ngày nhứ lá, tháng như mây…1990 rồi 1995, rồi 2011..Với tôi,  ông Ký   giả Nguyễn Khắc Nhân là người làm được như lời ông nói. Làm được  một   nửa cũng là làm được. Năm 1990 trong Cư Xá Tự Do, Ngã Ba Ông Tạ, Sài    Gòn, ký giả Nguyễn Khắc Nhân nói ông sẽ về Sài Gòn; năm 2011 ông đã về    sống ở Sài Gòn.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Dường như – tôi  viết  với sự không dzè dzặt thường lệ – Ông Ký giả Lê  Văn Vũ Bắc Tiến  là ông  “cựu ký giả Sài Gòn thứ nhất” bỏ Kỳ Hoa để về  sống và chết ở  Sài Gòn,  tiếp đó là các ông Tạ Tỵ, Mặc Thu, Khai Trí từ  Mỹ về Sài Gòn,  ông Thái  Tuấn từ Pháp về Sài Gòn. Bốn ông này về nước  sống những ngày  cuối đời  trong êm ả, không gây điều tiếng gì. Chắc còn  nhiều ông Việt  Kiều bỏ Mỹ  về nước để chết ở quê hương mà tôi không được  biết.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;“Ai bảo Việt Kiều là khổ?&lt;/em&gt;” Không thể nói những ông Việt Kiều ở Mỹ về nước sống là khổ được. Xong cũng không thể nói: “&lt;em&gt;Không, Việt Kiều về nước sống sướng lắm chứ&lt;/em&gt;.”    Phải viết trong số những ông Việt Kiều ở Mỹ về nước sống thơ thới   không  có những ông HO. Tức không có những ông người Việt bị bọn Bắc   Cộng liệt  vào loại “ngụy quân, ngụy quyền” và bị chúng bắt đi tù khổ   sai trên 3  năm. Những Ông Tù Ngụy này được chính quyền Mỹ nhận là những   người &lt;em&gt;“tị nạn chính trị – political refugee,”&lt;/em&gt;  và đón sang Mỹ. Khi qua 65 tuổi các ông HO được trợ cấp hàng tháng  khoản tiền gọi tắt là SSI.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cũng   đủ sống thôi nhưng SSI của các ông HO sẽ  mất nếu các ông ra khỏi nước   Mỹ. Các ông Việt chạy được sang Mỹ sớm, có  đi làm, có lương hưu, dù  các  ông sống ở đâu trên thế giới tiền lương  hưu của các ông – gọi tắt  là  SSA – cũng được gửi đến cho các ông. Các  ông Việt HO ở Mỹ có quyền  về  VN trong 21 ngày. Quá hạn ấy SSI của các  ông bị mất, nhưng trở về  Mỹ,  các ông xin lại, Sở Xã Hội lại cấp SSI cho  các ông. Các ông HO  chán  cuộc sống tha hương ở Kỳ Hoa có thể bỏ Kỳ Hoa  về sống luôn ở Sài  Gòn  với điều kiện con các ông ở Kỳ Hoa mỗi tháng gửi  cho các ông 300  USD.  Có 300 USD một tháng, ông Việt Kiều HO bỏ Mỹ nào  cũng có thể sống  ở Sài  Gòn như ông Nguyễn Khắc Nhân.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Người   Mỹ gốc Việt, người Mỹ gốc Mỹ, có quyền không sống ở Mỹ mà vẫn  là công   dân Mỹ với điều kiện cứ 5 năm họ phải về Mỹ sống vài tháng.  Những ông   Việt HO có quốc tịch Mỹ có thể về Sài Gòn sống vài năm, khi   chán Sài   Gòn các ông lại về Mỹ.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Các   ông Việt Tù từ Sài Gòn đi sang Mỹ, trở thành Việt Kiều HO các ông  từ   Mỹ đi về Sài Gòn, rồi các ông từ Sài Gòn đi về Mỹ. Những ông Việt  Kiều   HO hay Không HO có “một lần đi, có năm, bẩy lần về.”&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&
